Thực lực của Phó Nham Thủ (2)

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lật Khải lao ra, phù châm đâm thẳng vào Phong Phủ sau đầu không có bất kỳ áo giáp nào bảo vệ của Lý Duy Nhất. Trên mũi kim, phù văn nhấp nháy, chớp mắt hóa thành ánh sáng chói lọi, uy lực vô cùng lớn, xuyên thủng Thiên Tự Khí hệt như đâm thủng tờ giấy.

Khoảng cách bảy bước, đối với võ tu tứ trọng thì chỉ trong chớp mắt là tới.

Lý Duy Nhất vẫn luôn cảnh giác, hoàn toàn không tin tưởng đám người Trường Sinh này của Tông Thánh Học Hải. Nhưng vào khoảnh khắc nhận ra nguy hiểm, hắn vẫn cảm thấy khó mà né tránh, đành dốc hết toàn lực điều động pháp khí ùa về phía Phong Phủ.

Phong Phủ mở ra, không gian chấn động.

Pháp khí hóa thành cơn lốc xoáy phun trào ra ngoài, còn thân thể Lý Duy Nhất thì giống như một mũi tên bắn tới trước.

Phó Nham Thủ cõng thùng đựng thẻ tre, ăn mặc như một thư sinh văn nhã, luôn đứng ở nơi gần Lý Duy Nhất nhất.

Trong khoảnh khắc Lật Khải vọt tới, Phó Nham Thủ bước ra một bước, chân phải bước ra như tàn ảnh. Hai ngón tay vươn ra như tia chớp cướp lấy phù châm trong tay Lật Khải.

- Bùm!

Đồng thời, một chưởng đánh vào phần bụng của Lật Khải, đánh tan pháp khí trong Tổ Điền của hắn.

Chưởng lực của Phó Nham Thủ vô cùng kỳ quái, không chỉ mềm mại liên miên, mà còn có một luồng kình lực dính chặt, giữ chặt Lật Khải làm hắn không thể chạy trốn.

- Vút!

Thân hình Phó Nham Thủ thoắt ẩn thoắt hiện, vòng ra phía sau Lật Khải, bóp chặt cổ hắn, hai ngón tay kẹp phù châm chĩa vào huyệt thái dương của hắn hỏi:

- Lật Khải, là ai sai khiến ngươi?

Địa Thư dưới chân mọi người rung lắc dữ dội, suýt nữa lật úp.

Biến cố đến quá đột ngột, Lý Duy Nhất trực tiếp lao ra khỏi Địa Thư. Đám người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải trên Địa Thư sợ hãi chưa kịp hoàn hồn, ánh mắt nhìn về phía Phó Nham Thủ và Lật Khải đầy nghi hoặc.

Sắc mặt Mạnh Thủ Nghĩa u ám hỏi:

- Lật Khải, ngươi âm thầm gia nhập phe Ma Quốc sao?

Lúc trước khi Lý Duy Nhất nói ra những lời nghi ngờ đó, thực ra trong lòng Mạnh Thủ Nghĩa vô cùng không vui, cũng cho rằng Lý Duy Nhất đang lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Bởi vì, những cao thủ được đưa đến Khê Nguyệt Quan này là do hắn chọn lựa kỹ càng, không chỉ tu vi cường đại mà còn vô cùng đáng tin cậy.

Lý Duy Nhất tựa như một làn khói xanh vòng trở lại Địa Thư, ánh mắt cảnh giác nhìn tất cả những người Trường Sinh có mặt.

Vừa nãy thật sự quá hung hiểm.

Còn nguy hiểm hơn cả lúc trước một mình đối mặt với vô số người Trường Sinh của Ma Quốc.

Thanh Tương dốc toàn lực khống chế Địa Thư và con đường văn tự, không để ý đến cục diện hỗn loạn phía sau, tin rằng Mạnh Thủ Nghĩa có thể xử lý ổn thỏa.

Trong mắt Lật Khải tuôn trào nước mắt, hắn đau khổ:

- Có người bí ẩn của Ma Quốc đã gieo Tử Vong Linh Hỏa cho ta và tộc nhân của ta. Chỉ cần ta ra tay giết chết Lý Duy Nhất, sau đó dẫn động Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể tự thiêu, hắn sẽ tha cho tộc nhân của ta. Ta không còn cách nào khác... Thủ đoạn của Ma Quốc thế nào thì các ngươi đều biết, ta có thể làm sao đây? Ta cũng không muốn chết...

Phó Nham Thủ lập tức dò xét bên trong cơ thể hắn, sau đó gật đầu với Mạnh Thủ Nghĩa.

Mạnh Thủ Nghĩa thở dài một tiếng, tiếp đó chất vấn:

- Tại sao ngươi không nói cho ta biết? Ta có thể đi nói với Trình phu tử, bẩm báo Học Hải Đế Niệm, bọn họ chắc chắn có thể giúp ngươi, không ai có thể ức hiếp người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải. Địa vị của người Trường Sinh và võ tu bình thường là không giống nhau.

Lật Khải đáp:

- Ta dám đánh cược sao? Lỡ như bại lộ thì phải làm sao? Đối phương chỉ cần động ý niệm là có thể dẫn động Tử Vong Linh Hỏa.

Đám người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải có mặt ở đây phẫn nộ thì ít, đồng cảm thì nhiều.

Nếu việc này xảy ra trên người bọn họ, rất có thể bọn họ sẽ ích kỷ chọn tự bảo vệ mình, thỉnh cầu Trình phu tử và Học Hải Đế Niệm hóa giải Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể. Nhưng nếu như vậy, người nhà chưa chắc sống nổi.

Có lẽ, đây chính là lý do Ma Quốc chọn Lật Khải, chứ không chọn bọn họ.

Bọn chúng chọn một người coi trọng sự sống chết của người nhà hơn cả tính mạng của chính mình.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi có thể chắc chắn đối phương là tu giả của Ma Quốc không?

Lật Khải lắc đầu:

- Ta đoán vậy! Ngoại trừ Ma Quốc ra, còn có thể là ai?

Không có chứng cứ thì rất khó xử lý.

Cuối cùng, Mạnh Thủ Nghĩa giao Lật Khải cho đội chấp pháp, lại tung ra một tín phù, không biết truyền tin cho ai.

Trải qua chuyện này, Lý Duy Nhất lập tức lấy bốn cỗ thi khôi Siêu Nhiên từ trong Túi Càn Khôn ra, trấn thủ ở bốn phương.

Bốn thi hài Siêu Nhiên này được mang ra từ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Ở Mệnh Số Đổ Phường, hắn đã thắng được một lượng Linh Tinh khổng lồ. Lý Duy Nhất dùng một phần lớn trong đó để mua Trường Sinh Kim Đan, luyện vào trong cơ thể bốn thi hài Siêu Nhiên để tăng cường chiến lực cho bọn chúng.

Trước khi vết thương lành lại, hắn cần dựa vào chúng nó hộ pháp.

Chúng là bốn bộ thi hài, không có linh trí, dựa vào khôi thuật của Lý Duy Nhất để kích hoạt, không phải cường giả Thệ Linh. Cho nên, không được coi là đồng bạn chiến đấu, mà giống với đồ vật hơn.

Trong lòng Mạnh Thủ Nghĩa âm thầm kinh ngạc:

- Lý Duy Nhất vậy mà vẫn còn giấu át chủ bài!

Mạnh Thủ Nghĩa nhìn chăm chú vào bốn cỗ thi khôi Siêu Nhiên có khí tức cường đại kia một lát, rồi đi về phía Phó Nham Thủ.

Ở đây, chỉ có Lý Duy Nhất và Mạnh Thủ Nghĩa mới biết, tốc độ phản ứng và thực lực mà Phó Nham Thủ vừa thể hiện ra kinh người đến cỡ nào.

Phó Nham Thủ đón lấy ánh mắt của Mạnh Thủ Nghĩa, khiêm tốn chắp tay:

- Học Thủ!

Mạnh Thủ Nghĩa hỏi:

- Trước đây, ta chỉ biết ngươi rất mạnh, luôn che giấu thực lực, Trình phu tử vô cùng coi trọng ngươi. Nhưng không ngờ tu vi của ngươi lại đạt đến bước này, đã tu luyện được bao nhiêu trang Địa Thư rồi?

Phó Nham Thủ đáp:

- Đều là vì tranh giành chín thiên Địa Thư với Bạch gia, nên mới bất đắc dĩ giấu giếm thực lực.

Mạnh Thủ Nghĩa lại hỏi:

- Rốt cuộc đã tu luyện thành công bao nhiêu trang?

Phó Nham Thủ trầm mặc một lát, thành thật trả lời:

- Bốn mươi mốt trang.

Con đường Bỉ Ngạn mà võ tu của Tông Thánh Học Hải đi đều là tu luyện bảy mươi hai trang Địa Thư.

Tu luyện thành công toàn bộ bảy mươi hai trang, ngưng tụ ra Thiên Đan cũng chỉ là vấn đề thời gian, chắc chắn sẽ bước vào Bỉ Ngạn cảnh.

Mạnh Thủ Nghĩa lấy tu vi Trường Sinh cảnh tứ trọng tu luyện thành ba mươi sáu trang Địa Thư, đạt tới Thiên Địa Tự Tại cảnh, từ đó danh chấn thiên hạ. Có thể tưởng tượng ra, Phó Nham Thủ tu luyện thành bốn mươi mốt trang đả kích tâm lý của Mạnh Thủ Nghĩa cỡ nào.

Mạnh Thủ Nghĩa trầm mặc hồi lâu, trên mặt nở nụ cười khổ sở:

- Cho đến ngày nay, ta cũng chỉ mới tu luyện thành ba mươi bảy trang. Tương lai nếu có cơ hội, chúng ta tỷ thí một chút chứ?

Phó Nham Thủ mỉm cười:

- Được!

Mạnh Thủ Nghĩa nghi hoặc hỏi:

- Ngươi đã Huyền Cảm rồi nhỉ? Lấy thực lực của ngươi, hoàn toàn có thể đi khiêu chiến Cổ Chân Tướng, ngươi thực sự không có hứng thú với thứ hạng trên Trường Sinh Địa Bảng à?

Phó Nham Thủ đáp:

- Đối đầu với Cổ Chân Tướng thì ta thực sự không có nắm chắc lắm, dù sao hắn cũng là người cửu tuyền vô khuyết.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters