Sau khi đám người Khúc Dao, Ngu Huyền, Tào Lâm đánh thắng chân truyền Đạo Giáo, liền nhận được tín phù của Văn Nhân Thính Hải. Ngay sau đó, bọn họ cất tất cả người Trường Sinh vào Túi Càn Khôn, lấy tốc độ nhanh nhất đánh chặn phía trước đám người Tông Thánh Học Hải.
Vừa biết tin Xích Nguyên và Ngốc Lỗ Vương Tử chết thảm, Thần Tịch trọng thương, Ngu Huyền tức giận cười dài không dứt, tựa như đang nghe chuyện mơ giữa ban ngày, mắng:
- Lý Duy Nhất có ba đầu sáu tay sao? Vậy mà có thể trốn thoát khỏi tay bọn họ. Văn Nhân Thính Hải và Thường Ngọc Kiếm quả thực là lũ lợn ngu ngốc. Đưa lợn lên chỉ huy trận chiến này có khi còn giỏi hơn bọn họ.
Trước ngực Tào Lâm dán hỏa diễm phù lục, nàng hệt như một quả cầu lửa đạp qua các khe núi và thung lũng:
- Đêm nay Lý Duy Nhất giẫm lên mười mấy vị cường giả Trường Sinh cảnh của phe Ma Quốc để phong thần trong một trận chiến, tất cả bọn họ đều trở thành đá kê chân. Lúc này, tu giả trong thiên hạ e rằng đã sùng bái Nam Long đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh kia đến tột đỉnh rồi.
Ngu Huyền nói:
- Chỉ cần trấn áp hắn trước khi trời sáng, cướp được sách ngọc Mệnh Tuyền và Ác Đà Linh thì có thể giẫm nát truyền thuyết của hắn, đúc nên huy hoàng của chúng ta. Trận chiến này có vô số đôi mắt đang theo dõi, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót nữa.
Một trang Địa Thư hệt như Ngọc Chu cưỡi gió đạp ánh sáng, tiến về phía nam hơn ba ngàn dặm.
Việc đi đường với khoảng cách dài như vậy, nếu không sử dụng phù lục, pháp khí trong cơ thể võ tu Trường Sinh cảnh sẽ bị tiêu hao nhiều, buộc phải dừng lại điều tức để khôi phục.
Vết thương của Lý Duy Nhất đã không còn đáng ngại, chỉ cần không giao thủ với cường giả cỡ như Thiện Tiên Chí thì sẽ không bị rách miệng vết thương, tái phát thương thế. Pháp khí trong cơ thể hắn đã khôi phục được năm phần, linh quang khôi phục được bảy phần.
Hắn đứng dậy, mang theo bốn cỗ thi khôi Siêu Nhiên và hai con Phượng Sí Nga Hoàng đi về phía Phó Nham Thủ, muốn đích thân nói lời cảm tạ.
Nụ cười của Phó Nham Thủ luôn mang đến cho người ta một loại khí chất nho nhã đầy thoải mái:
- Là nội bộ Tông Thánh Học Hải chúng ta xảy ra sai sót, đáng lẽ chúng ta phải xin lỗi ngươi mới đúng.
Lý Duy Nhất nghĩ đến hài cốt của Phó Nham Tử tiền bối, cũng nghĩ đến bốn thiên Địa Thư là Phong, Hỏa, Lôi, Điện, vì vậy liền vòng vo thăm dò:
- Ta vô cùng tôn kính Phó Nham Tử tiền bối của Phó Nham gia. Ngài ấy ba tuổi biết chữ, bốn tuổi tập võ, chín tuổi thi đỗ công danh, phá cảnh Đạo Chủng. Hai mươi tuổi đã lập chí xua đuổi Thệ Linh u ám, trả lại đại thế quang minh cho thiên hạ, sống cô khổ mấy ngàn năm, cả đời đều bôn ba vì tìm kiếm tiên đạo long mạch. Nếu Nhân tộc có thể có thêm vài vị Thánh Hiền như vậy thì sẽ là chuyện may mắn đến cỡ nào chứ?
Phó Nham Thủ vô cùng xúc động, không ngờ Lý Duy Nhất không phải đang nói lời khách sáo, mà thực sự biết rất rõ về cuộc đời của lão tổ, nhất thời sinh ra nhiều thiện cảm với hắn.
Phó Nham Thủ không biết rằng, những lời này là do Phó Nham Tử khắc trên vách đá lúc lâm chung.
Đương nhiên, sau này Lý Duy Nhất cũng quả thực chuyên môn lật xem điển tịch, tìm hiểu về Phó Nham Tử, sự tôn kính trong lòng hắn không hề giả dối.
Lý Duy Nhất quan sát kỹ vẻ mặt Phó Nham Thủ, hắn thấy đối phương dường như thực sự không biết bốn thiên Địa Thư Phong, Hỏa, Lôi, Điện từng nằm trong tay Phó Nham Tử tiền bối, lúc này mới yên tâm.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm quyết định, tương lai nhất định phải trả lại món nhân tình này.
- Ào!
Bầu trời bỗng nhiên trở nên sáng ngời, bốc cháy.
Từng tấm phù lục hệt như những thanh kiếm thẳng tắp từ trên trời giáng xuống, bao phủ trang Địa Thư dài mười trượng.
Mạnh Thủ Nghĩa chắp tay đứng đó, nhìn chăm chú vào màn đêm phía sau hô lớn:
- Kẻ địch tới rồi!
Thanh Tương đang đả tọa khôi phục linh quang bỗng nhiên mở to đôi mắt sáng ngời.
Nàng đứng dậy, kích hoạt ra Thanh Vân Cửu Chương Giáp hô:
- Là Thiên Hỏa Phủ, thứ này không thể chạm vào.
Lý Duy Nhất lấy chỉ ngón tay lên trời, một trăm lẻ tám Lôi Cực Trận hiện ra giữa hư không, phóng ra ngàn vạn tia sét màu tím đánh nát Thiên Hỏa Phủ đầy trời, hóa thành mưa lửa.
Khu vực U Cảnh xung quanh được chiếu sáng rực rỡ như ban ngày.
Đám người Trường Sinh, Yêu tộc, hung trùng, khôi lỗi của phe Ma Quốc đều hiện thân, di chuyển với tốc độ rất nhanh xung quanh trang Địa Thư đang chở đám người.
Ngu Huyền xuất hiện ở ngay phía trước Địa Thư, sau lưng dâng lên một đám mây mù u ám đen kịt, không biết nên trong ẩn giấu bao nhiêu cao thủ.
Hắn có dáng vẻ thiếu niên, mặc áo vàng đeo đai ngọc, phong nhã hào hoa, cao giọng cười lớn:
- Các ngươi biết rõ chúng ta sẽ chặn đường, vậy mà không chịu đổi hướng, đây là chuẩn bị đi đâu? Có điểm đến cụ thể rồi sao?
Ngu Huyền không cho rằng Lý Duy Nhất chuẩn bị thoát thân ở khu vực hỗn độn, nếu muốn thoát thân thì đã hành động từ sớm rồi.
Lý Duy Nhất sử dụng Thông Thiên Nhãn nhìn thấu Hắc Ám Tuyệt Đối Lĩnh Vực phía sau Ngu Huyền. Bên trong có mười sáu cường giả Ma Quốc mặc áo giáp màu đen sẫm đang đứng, bọn chúng xé rách bốn vết nứt không gian dài vài trượng.
Bốn con Hắc Ám Chân Linh dữ tợn đáng sợ bò ra từ trong vết nứt không gian, cơ thể khô héo bị kinh văn bao trùm.
Thanh Tương đi lên phía trước điều khiển Địa Thư và con đường văn tự, lớn tiếng đáp trả:
- Cho dù có đổi hướng thế nào, chỉ cần không cắt đuôi được các ngươi, sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ đuổi kịp. Sao nào? Ma Quốc muốn ra tay với Tông Thánh Học Hải chúng ta à?
Nàng tu luyện Thuật Đồng cao minh, không cần Lý Duy Nhất nhắc nhở cũng đã phát hiện ra nguy hiểm và vết nứt không gian trong đám mây mù đen kịt kia.
Mạnh Thủ Nghĩa quan sát hoàn cảnh xung quanh, truyền âm cho đám người Lý Duy Nhất, Thanh Tương, Phó Nham Thủ:
- Thanh Tương điều khiển Địa Thư phá vây từ bên trái, ta sẽ đối phó với Ngu Huyền, Phó Nham Thủ ngăn cản Thiện Tiên Chí. Dù thế nào cũng không thể để bọn chúng bám dính lấy, không được ham chiến.
Mạnh Thủ Nghĩa rất coi trọng Ngu Huyền, không hề khinh địch.
Cho dù Ngu Huyền chỉ xếp hạng hai mươi bốn trong danh sách thứ nhất, nhưng phụ thân hắn lại là Ngu Đạo Chân, mẫu thân là cường giả chỉ đứng sau Ngọc Dao Tử của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Đứa con do Nhị cung chủ Tiên Mẫn dùng huyết khí và hồn linh thai nghén ra sao có thể yếu được?
Ngu Huyền sở dĩ xếp hạng hai mươi bốn, là vì hắn chỉ công khai xuất thủ một lần, không có nhiều thông tin chiến tích để thu thập.
Ngu Huyền lại hét lớn:
- Sư đệ, ra đây đánh với ta một trận. Nếu ngươi thắng, ta nhất định sẽ thả ngươi đi. Ta lấy danh dự của sư tổ Vụ Thiên Tử ra thề, nói lời giữ lời.
Lý Duy Nhất lấy Thập Tinh Bảo Cung ra, đặt một mũi tên lên dây cung, từ từ kéo căng.
Mười viên Trường Sinh Kim Đan và mười viên Linh Tinh trên thân cung lóe sáng dữ dội.
Lý Duy Nhất giả vờ nhắm vào Ngu Huyền, nghiêm túc đáp lại:
- Đừng gọi ta là sư đệ, hãy gọi ta là sư tổ.
Ngu Huyền Cảm nhận được sát cơ ẩn chứa trên mũi tên, âm thầm nín thở, toàn thân căng cứng, pháp khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.