Lý Duy Nhất bỗng xoay người, hướng về phía bầu trời sau lưng.
Gần như không cần nhắm, ngón tay hắn buông lỏng.
Dây cung vang lên tiếng nổ chấn động.
Mũi tên tựa như một vệt sao băng lao thẳng về phía Quỷ Trạch Bằng Cầm trên bầu trời.
Quỷ Trạch Bằng Cầm không chỉ có tu vi mạnh nhất trong năm cao thủ Yêu tộc trên danh sách thứ nhất, mà chiến lực còn bám sát Thần Tịch. Hơn nữa, đôi mắt Quỷ Trạch Bằng Cầm có thể nhìn thấu ẩn thân, thị giác tinh vi có thể nhìn thấy cự ly ngàn dặm, năng lực theo dõi quá mạnh, buộc phải diệt trừ nó.
Khoảnh khắc sau khi Lý Duy Nhất bắn mũi tên ra.
Thanh Tương lập tức thay đổi hướng bay của Địa Thư dưới chân, rẽ ngoặt sang trái.
Ngu Huyền phát hiện trúng kế, lập tức thi triển thân pháp, đi đầu lao thẳng về phía đám người Tông Thánh Học Hải mà đuổi theo hô:
- Cản bọn chúng lại!
Phía sau hắn, mười sáu người Trường Sinh Ma Quốc mặc áo giáp màu đen sẫm hóa thành mười sáu bóng người quỷ mị, dẫn theo bốn con Hắc Ám Chân Linh được triệu hồi đuổi theo.
- Vút!
Thiện Tiên Chí đánh ra một chiếc chuông vàng, xoay tròn giữa không trung, lao về phía Địa Thư và con đường văn tự, muốn phá giải độn thuật của Tông Thánh Học Hải.
Phó Nham Thủ không để ý đến chuông vàng, lấy ra một cuộn thẻ tre từ trong thùng, nói:
- Là Ma Quốc các ngươi ra tay trước.
- Bùm!
Cuộn thẻ tre bay ra ngoài, sợi dây đứt khi ở giữa hư không, hóa thành mấy chục thanh kiếm trúc.
Trên thanh kiếm trúc hiện ra kinh văn dày đặc, cùng với từng vòng hào quang pháp khí bay vút ra, lao thẳng về phía Thiện Tiên Chí.
Trên bầu trời cách xa hai mươi dặm, mũi tên bị Quỷ Trạch Bằng Cầm và Văn Nhân Thính Hải chặn lại, chỉ bắn rụng vài chiếc lông vũ, khiến Quỷ Trạch Bằng Cầm bị thương nhẹ.
Lý Duy Nhất âm thầm thở dài, đòn sát thủ phải dùng ở lần đầu tiên, trong tình huống bất ngờ mới có thể thu được chiến công lớn nhất. Dùng lại thì kẻ địch đã có phòng bị rồi.
May mà mũi tên này đã dọa được Quỷ Trạch Bằng Cầm.
Quỷ Trạch Bằng Cầm vội vàng lao xuống mặt đất, không dám ở lại trên không trung làm bia ngắm.
- Ầm!
Chuông vàng đánh nát con đường văn tự chiếu xuống mặt đất, độn thuật của Tông Thánh Học Hải bị phá vỡ.
Tốc độ của Địa Thư khi cách mặt đất ba trượng giảm mạnh.
Ngu Huyền đuổi theo tới, chân đạp pháp khí trường hà, lơ lửng trên bầu trời:
- Sư đệ, hãy nhìn xem chiêu sư môn đế thuật Vụ Hải Áp Tinh Hà của ta tu luyện thế nào?
Hắn vung chưởng từ trên cao đánh xuống, đánh ra mây mù màu vàng khắp trời, hệt như thủy triều tấn công về phía đám người trên Địa Thư.
Mạnh Thủ Nghĩa nhảy vọt lên không, thi triển Chư Tử Bái Thiên nghênh đón.
Đám người ở phía dưới làm theo ước định từ trước, đồng loạt bay khỏi Địa Thư, chia làm hai nhóm.
Mười mấy người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải chọn từ bỏ cuộc chơi đều vận chuyển pháp khí đến đỉnh điểm, tiến lên đánh đám cao thủ phe Ma Quốc đang đuổi theo phía sau.
Bọn họ lấy phương thức “hy sinh” để câu giờ cho những người khác có thể thoát thân chạy trốn.
Bao gồm cả Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương, Phó Nham Thủ, chỉ có mười cường giả tứ trọng đỉnh phong mạnh nhất, cùng Lý Duy Nhất đi Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.
Bọn họ dùng Thần Hành Phù do Lý Duy Nhất luyện chế để đi đường, vừa đánh vừa chạy.
Chín ngày sau, họ tiến vào Độ Ách Giới Cảnh.
Trải qua bảy vạn dặm khổ chiến trên đường trốn chạy, người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải giảm xuống còn sáu người. Những người còn lại đều bị ép đến đường cùng, đành phải nhận thua rút lui.
Ba ngày sau.
Tiến vào dải Cổ Tiên Đoạn nơi có Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, lại thêm ba người Trường Sinh trọng thương, chọn cách rút lui.
Ba người không chọn cách vào trong Túi Càn Khôn của Mạnh Thủ Nghĩa dưỡng thương, hiển nhiên, đối với tình thế sắp phải đối mặt, bọn họ không ôm chút hy vọng nào.
Một đường chạy trốn, cơ thể, tinh thần, ý chí của mọi người đều đã chạm đến giới hạn, đang ở trên bờ vực sụp đổ.
Mạnh Thủ Nghĩa đầu tóc rối bời, toàn thân đầy vảy máu, cạn kiệt sức, theo sát phía sau Lý Duy Nhất, vội vàng hỏi:
- Dải Cổ Tiên Đoạn dài tới mấy vạn dặm, đâu đâu cũng là đất nứt. Rốt cuộc ngươi đã từng đến đây chưa, có thể tìm được không?
Thanh Tương quay đầu liếc nhìn truy binh, yếu ớt nói:
- Trong vòng một canh giờ, nếu không tìm được thì tất cả chúng ta chỉ có thể nhận thua rút lui thôi.
Phù lục trên người nàng đã tiêu hao hết, chỉ muốn nằm trên mặt đất ngủ một giấc.
Lý Duy Nhất chạy nhanh trong những khe rãnh rộng lớn của đại địa, tìm kiếm khắp nơi. Hắn hoàn toàn không ngờ tới địa hình nơi này lại phức tạp như vậy, càng không ngờ kẻ địch truy đuổi sát sao đến thế, trong lòng hắn còn sốt ruột hơn bọn họ.
Đột nhiên.
Hắn cảm nhận được vị trí của Lục Phượng, trong lòng mừng rỡ, ngẩng đầu nhìn về phương xa.
Chỉ thấy, Tả Khâu Hồng Đình khoác trên mình đạo bào màu xanh, tựa như tiên nữ, đang đứng trên vách núi gãy cách đó mười mấy dặm, không biết đã đợi bọn họ bao lâu.
Dải Cổ Tiên Đoạn trải dài hơn bốn vạn dặm, giống như một hiệp cốc nhìn không thấy điểm cuối, có được cái tên này là do người ta nhiều lần đào được thi hài Cổ Tiên Cự Thú ở khu vực lân cận.
Lại có nhiều vị Đại Hiền Nhân tộc điều tra nghiên cứu ra rằng, nơi đây có lẽ lưu lại từ thời đại Cổ Tiên Cự Thú biến mất, chứ không phải hình thành tự nhiên.
Trong hàng ngàn, hàng vạn năm nay, ở dưới đáy của dải đứt gãy này luôn có thể đào được cổ vật trân quý và tàn hài của sinh linh chưa được biết đến.
Trong lịch sử, có nhiều tu giả từng gặp phải những sự kiện ly kỳ ở đây. Ví dụ như, có người đêm hôm trước vẫn còn hì hục đào bới dưới đáy hiệp cốc, ngày hôm sau tỉnh lại đã xuất hiện trong khu chợ sầm uất cách đó mấy chục vạn dặm.
Lại ví dụ như, có tu giả bị lạc trong vùng này sáu ngày, sau khi đi ra, bên ngoài đã trôi qua sáu mươi năm, cảnh còn người mất.
Thậm chí còn có nhiều Siêu Nhiên thần bí ngã xuống tại đây, thi cốt không còn.
Tóm lại, dải Cổ Tiên Đoạn có nhiều truyền thuyết, phủ lên cho nó một màu sắc thần bí khiến người ta vừa khao khát vừa e sợ.
Cho đến hai vạn năm trước, Độ Ách Quan mở sơn môn ở gần dải đứt gãy, thành lập đại giáo huy hoàng, lúc này mới trấn áp được các loại quỷ dị trong truyền thuyết.
Kể từ đó, Sinh Cảnh này ngày càng to lớn và phồn vinh. Đệ tử Độ Ách Quan mở ra ngày càng nhiều Thiên Vạn Môn Đình và Ức Tộc, ba trăm sáu mươi tòa châu thành dần dần trở thành mảnh đất màu mỡ rộng lớn chỉ đứng sau sáu tòa Sinh Cảnh cỡ lớn ở phía nam Doanh Châu.
Hiệp cốc trước mắt không hề nhỏ hẹp, ngược lại vô cùng rộng lớn.
Nơi rộng nhất lên đến hơn một trăm dặm, đáy hiệp cốc tựa như bình nguyên đá lởm chởm, địa chất vô cùng cứng rắn. Vách đá dựng đứng hai bên đều là các tầng nham thạch màu nâu vàng, rải rác mọc vài ba cái cây.
Ở nơi xa hơn, mây mù mờ mịt, dãy núi san sát.
Bốn người cùng Tả Khâu Hồng Đình tụ hợp, dọc theo đáy hiệp cốc đứt gãy tiến nhanh về phía trước.
Lý Duy Nhất quay đầu lại, quan tâm hỏi:
- Khúc Dao nói với ta là ngươi đã bị bắn chết. Có bị thương không?