Lối vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa cao hai trượng, rộng chừng sáu thước, rất nhỏ hẹp, tựa như một vết nứt dưới lòng đất.
Sau khi kết giới trận pháp được mở ra, một cơn gió mang theo hơi ấm và ẩn chứa pháp khí nồng đậm từ bên trong thổi ra.
Nơi này rốt cuộc cũng bộc lộ điểm phi phàm.
Dưới sự tẩm bổ của thiên địa pháp khí, trên vách đá hai bờ sông ngầm mọc ra từng bụi rêu và loài cây tỏa ra hào quang màu xanh lam.
Tả Khâu Hồng Đình từ sớm đã dò xét cẩn thận, giải thích:
- Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa có lẽ là do Tông Thánh tiền bối lấy đại thần thông vùi vào lòng đất. Lối vào ở đây, chắc chắn không phải cửa ra vào Cổ Địa nguyên bản, mà là một đường nứt do hoạt động địa chất của dải Cổ Tiên Đoạn xé toạc. Các ngươi phải biết, dải Cổ Tiên Đoạn này trải dài tới mấy vạn dặm. Mảng đất mấy dặm này chuyển động, lực lượng mạnh mẽ đến mức dù là Võ Đạo Thiên Tử cũng phải khiếp sợ.
Nghe thấy động tĩnh từ bên trên truyền xuống, năm người vội vàng vọt vào trong vết nứt.
Lối đi bên trong vết nứt dài tới hai, ba mươi trượng.
Từ phía sau, ở nơi xa vang lên giọng của Ngu Huyền:
- Quả nhiên có vấn đề, lòng đất có gió, có dao động pháp khí, có lẽ là một cửa vào bí cảnh nào đó. Thông báo cho tất cả người Trường Sinh lập tức xuống đây.
Ngu Huyền không dám một mình truy vào, sợ bị đám người Lý Duy Nhất phục kích.
Sau khi Văn Nhân Thính Hải đến, hắn thả Hắc Bạch Giới hộ thể ra, cảnh giác bốn phía, quan sát lối vào phía trước:
- Đường đi quá nhỏ hẹp. Nếu bộc phát chiến đấu, căn bản không cách nào tránh được, ưu thế nhân số của chúng ta cũng chẳng còn.
Thường Ngọc Kiếm tới kịp, xuất hiện ở hạ du của dòng sông ngầm tiếp lời:
- Đây chẳng phải là mục đích bọn chúng chạy tới chỗ này sao?
- Vút!
Thiện Tiên Chí xuyên qua tầng nham thạch, rơi xuống mặt sông:
- Bí cảnh bình thường không có pháp khí nồng đậm như thế này. Bí cảnh có pháp khí, bên trong rất dễ thai nghén ra yêu tà Hung Thần lợi hại, vô cùng nguy hiểm.
Sau một lúc trầm tư, Ngu Huyền ra lệnh:
- Ba chuyện! Thứ nhất, truyền tin tình hình ở đây về Tiêu Dao Kinh, mời Đại Ma Quan hỗ trợ tra cứu tư liệu lịch sử liên quan. Tề sư huynh cũng nhờ Độ Ách Quan hỗ trợ tra cứu một chút. Nơi mà Tả Khâu Hồng Đình biết, trong điển tịch của Độ Ách Quan chắc chắn sẽ có ghi chép tương ứng.
- Thứ hai, mời tu giả Yêu tộc am hiểu Địa Hành Thuật, dò xét đường viền và biên giới của bí cảnh, xem liệu có lối ra nào khác không.
- Thứ ba, bố trí trận pháp ở đây, đồng thời đào đường nối liền với mặt đất. Thiện đại sư, ta muốn tổ chức một tiểu đội mười người mạnh nhất, nhân lúc bọn chúng trọng thương yếu ớt mà đánh vào bên trong. Ngươi có bằng lòng làm người đi đầu không?
Bên trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, pháp khí dồi dào sinh động. Bầu trời rất cao, có màu sắc như lúc rạng đông và hoàng hôn giao nhau. Từng luồng ánh sáng màu vàng ấm áp chảy xuôi trong hư không.
Sau khi tiến vào, ngoại trừ Tả Khâu Hồng Đình, bốn người còn lại đồng loạt thả đạo tâm ngoại tượng ra cảm nhận về phía xa. Ba người của Tông Thánh Học Hải lo lắng Tả Khâu Hồng Đình và Lý Duy Nhất đã bố trí thủ đoạn bên trong, sợ bị ám toán.
Còn Lý Duy Nhất thì đang tìm kiếm một nơi thích hợp để bế quan tu luyện.
Bên trong rất lớn, không cách nào dò xét được bờ bến. Một số nơi có dao động mạnh mẽ của tàn trận cổ xưa, mang lại cho người ta một loại khí tức nguy hiểm.
Khá là bình yên, không phát hiện sinh linh yêu tà.
Lý Duy Nhất nói:
- Các ngươi giúp ta tranh thủ thời gian nửa ngày, ta cần chữa thương. Đợi ta khôi phục trạng thái đỉnh phong, một mình ta có thể giữ vững lối vào, thay thế các ngươi.
Đáy mắt Thanh Tương lóe lên tia khác lạ, yếu ớt hỏi:
- Ba người chúng ta bị thương nặng hơn ngươi, sao có thể chặn được bọn họ nửa ngày chứ?
Lý Duy Nhất nhìn về phía Mạnh Thủ Nghĩa, nói:
- Hiện tại không phải là lúc nghi kỵ lẫn nhau! Đối mặt với đại địch phe Ma Quốc, chúng ta phải chân thành hợp tác mới có thể cố thủ nơi này. Một khi để bọn họ xông vào, chúng ta chạy cũng không thoát. Mạnh Học Thủ, dọc đường chạy trốn, ta thấy ngươi vẫn luôn gắt gao bảo vệ Túi Càn Khôn trong ngực. Bên trong Túi Càn Khôn ẩn chứa cao thủ của Tông Thánh Học Hải à? Đã đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa rồi, đừng giấu giếm nữa, mời bọn họ ra đi!
Lý Duy Nhất nói tiếp:
- Ngoài ra, phe Ma Quốc mời không ít trợ thủ phi Nhân tộc, tại sao Tông Thánh Học Hải lại không có? Thanh Tương cô nương, trợ thủ của ngươi có phải cũng nên thả ra rồi không?
Nói xong, Lý Duy Nhất liền lấy bốn cỗ thi khôi Siêu Nhiên từ trong Túi Càn Khôn ra, giao cho Tả Khâu Hồng Đình.
Hắn cũng để Ngũ Phượng lại cho nàng.
Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương nhìn nhau, đều cảm thấy Lý Duy Nhất quả thật phi phàm, đã sớm nhìn thấu nhưng một mực không nói toạc ra.
Lúc này hắn mới nói toạc ra, còn ra vẻ hoàn toàn không sợ hãi, chỉ bằng vào tinh thần khí phách này, liền khiến bọn họ không dám hành động lỗ mãng, không cách nào phán đoán được sâu cạn của hắn.
Mạnh Thủ Nghĩa lấy Túi Càn Khôn địa phẩm trong ngực ra, vận chuyển pháp khí để kích hoạt.
Túi Càn Khôn biến lớn, lơ lửng giữa không trung.
- Ào! Ào!
Hai người Trường Sinh tứ trọng của dòng chính Mạnh gia là Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền mặc chiến giáp bằng ngọc, từ trong Túi Càn Khôn bay xuống. Bọn họ rút ra hai thanh chiến kiếm bảng rộng, theo sự căn dặn của Mạnh Thủ Nghĩa, tiến vào lối đi để phòng thủ.
Phó Nham Thủ đang ngồi xổm trong lối đi, bố trí trận pháp.
Còn Thanh Tương thì thả ra một con kỳ trùng Dược Vương Ngọc Phong, cùng với một Thanh Giáp Lực Sĩ lừng danh thiên hạ của Thanh gia.
Mạnh Thủ Nghĩa nuốt xuống Linh Đan chữa thương, đứng ở rìa lối vào, nói:
- Đúng như Duy Nhất huynh đã nói, trước đây mọi người chỉ là lợi dụng lẫn nhau, thiếu sự tín nhiệm, hiển nhiên là phải che giấu một chút thực lực.
Giọng nói Thanh Tương lanh lảnh:
- Nhưng dọc đường chạy trốn, chúng ta cứu giúp lẫn nhau, trải qua mấy lần sát kiếp, dù sao cũng nên có chút tình nghĩa rồi chứ? Tình cảnh hiện tại, hợp sức thì cản được kẻ địch ở bên ngoài bí cảnh, còn đấu đá ắt sẽ bị kẻ địch lợi dụng sơ hở.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết, phe Ma Quốc và Thanh Tương chuẩn bị kỳ trùng đều là vì để đối phó với hai con Phượng Sí Nga Hoàng của hắn, phòng ngừa phải chịu sự công kích của đại quân hung trùng.
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta đang đợi những lời thẳng thắn này của các ngươi, ta đi chữa thương trước, nơi này giao cho các ngươi.
Lý Duy Nhất mang theo Thất Phượng đi sâu vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, rất nhanh biến mất giữa những ngọn đồi đá cách đó khoảng một dặm.
Thanh Tương nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình, cau mày tò mò hỏi:
- Chữa thương mà sao hắn phải đi đến nơi xa như vậy?
Tả Khâu Hồng Đình lấy ra Linh Tinh, trận thạch, mực nước, cũng tham gia vào việc bố trí trận pháp, nói:
- Hắn xưa nay luôn thần bí, ai mà biết được?
Thanh Tương nói:
- Thứ lỗi cho ta nói thẳng, hắn chắc chắn là muốn che giấu bí mật gì đó. Ngay cả Địa Thư và Pháp khí chí thượng Ác Đà Linh cũng không giấu, còn có thứ gì đáng giá để hắn giấu giếm như vậy?
Tả Khâu Hồng Đình hiển nhiên cũng đoán được, đôi mắt xinh đẹp đen trắng rõ ràng, nhìn về phía Lục Phượng ở bên cạnh.
Lục Phượng ra sức lắc đầu.
Về chuyện Đạo Tổ Thái Cực Ngư, không có sự cho phép của Lý Duy Nhất, nó không dám nói.