Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng (2)

Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa giống như một tiểu thế giới độc lập, địa hình phức tạp, yên lặng đến lạ, chỉ có tiếng gió.

Pháp khí nồng đậm nhưng lại cực kỳ nóng bức, thảm thực vật thưa thớt.

Cây cỏ sinh trưởng trên vách đá khá cứng rắn, giống như gai sắt vậy.

Lý Duy Nhất càng đi sâu vào bên trong, càng cảm thấy nơi này giống như di chỉ của một tông môn cổ xưa, có những kiến trúc cổ tàn phá, những bậc thang đá gãy, tháp đan lô cao sừng sững, còn có dấu vết của dược viên thời viễn cổ.

Năm tháng quá xa xăm, không ít kiến trúc đã bị chôn vùi một nửa dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất luôn có cảm giác thấp thỏm lo âu, không dám đi vào quá sâu. Hắn dừng lại ở một nơi cách lối vào khoảng bảy dặm, men theo bậc thang đá, đi vào một tòa cổ điện bằng ngọc thạch tàn phá.

Hắn kiểm tra từ trong ra ngoài một lượt, lấy ra tám cây trận kỳ cắm xung quanh cổ điện.

Lý Duy Nhất dặn:

- Lão Thất, ngươi tàng hình canh giữ ở gần đây, đồng thời nhìn chằm chằm phía Hồng Đình, một khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, lập tức báo cho ta biết.

Lý Duy Nhất khởi động trận pháp, ngăn cách với bên ngoài.

Sau đó, hắn đi vào trong cổ điện chỉ còn lại những bức tường tàn phá, khoanh chân đả tọa.

Mi tâm thả linh quang ra, kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Hắn thử mở Không Gian Huyết Nê trước, cảm nhận được phản ứng của không gian, xác định ở bên trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa có thể đi vào trong đó, mới dệt ra Thời Gian Chi Kiển trong cổ điện đổ nát.

Dưới sự giúp đỡ của Thời Gian Chi Kiển, thương thế của Lý Duy Nhất rất nhanh đã chữa khỏi, pháp khí và linh quang đều khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.

Lúc này, bên ngoài mới trôi qua chưa tới một canh giờ.

Lý Duy Nhất lấy nửa đoạn Hồng Hương, một viên Thánh Niệm Tinh Thần Đan từ trong Túi Càn Khôn ra. Cân nhắc một chút, để cho an toàn, hắn lấy luôn một viên Thánh Vương Tinh Thần Đan cấp Linh Đan thượng phẩm ra.

Đây mới là mục đích thực sự khi hắn ẩn thân ở chỗ này!

Ngưng tụ tinh thần niệm lực thứ năm mươi, trùng kích Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng.

Sau khi bị Thanh Từ bắt đi, Lý Duy Nhất mượn nhờ ao suối Minh Phách Thần Tủy, đã sớm cô đọng phách thứ năm Trung Khu Phách đến hơn chín phần, chỉ còn thiếu một bước cô đọng hoàn toàn cuối cùng.

Từ Trừ Tịch đến hiện tại đã trôi qua gần một tháng.

Trên đường Lý Duy Nhất chạy trốn, Trung Khu Phách đã cô đọng đến mười phần. Có điều, linh quang trong Linh Giới luôn tiêu hao nghiêm trọng, việc cô đọng tinh thần niệm lực và dung hợp phách lại cần một hoàn cảnh an toàn ổn định, nên hắn mới chờ cho đến bây giờ.

Loại chuyện trùng kích cảnh giới như thế này, đương nhiên là phải giấu giếm đám người của Tông Thánh Học Hải, không thể để bọn họ biết trước được.

Lý Duy Nhất vuốt ve nửa đoạn Hồng Hương, dùng linh quang châm lửa, cắm xuống đất, lẩm bẩm:

- Tất cả đều dựa vào ngươi, nhất định phải phá cảnh thành công.

Từng luồng khói bảy màu tỏa ra, lộng lẫy tráng lệ, bao phủ thân thể của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất tự nhủ:

- Tại sao ta luôn có cảm giác tâm thần lo sợ, dường như có vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào ta? Nơi này tuyệt đối có vấn đề.

Lý Duy Nhất mất nhiều thời gian mới đi vào trạng thái yên tĩnh của Trí Thanh Thần Minh. Sau đó, hắn nuốt Thánh Niệm Tinh Thần Đan, bắt đầu cô đọng tinh thần niệm lực thứ năm mươi.

...

Tiêu Dao Kinh, Thái Tử phủ.

Tin tức mới nhất đã được bẩm báo tới.

Ngu Đạo Chân phái ra nhiều người điều tra tin tức về bí cảnh dưới lòng đất.

Trực giác mách bảo hắn, độ khó đoạt lấy Ác Đà Linh đã tăng lên gấp bội, mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng mất kiểm soát.

Trong đình viện, những thị tòng tay bưng kinh quyển bước đi thoăn thoắt, không ngừng đưa những cuốn sách liên quan tới Độ Ách Giới Cảnh và dải Cổ Tiên Đoạn đến.

Nhị cung chủ lật xem điển tịch, lên tiếng:

- Đáp án đã rất rõ ràng! Sở dĩ Tông Thánh Học Hải chấp nhận trả một cái giá đắt như vậy, không phải như mọi người suy đoán rằng Lăng Tiêu Cung đã lấy Địa Thư đạt thành giao dịch với Học Hải Đế Niệm. Bây giờ xem ra, tòa bí cảnh này mới là nơi mà Tông Thánh Học Hải dù thế nào cũng phải đi.

Khóe miệng Ngu Đạo Chân nhếch lên nụ cười, cảm thán một tiếng:

- Thật là một tiểu bối ghê gớm, khiến cho một đám tu giả Bỉ Ngạn cảnh chúng ta đều phải vắt óc suy nghĩ, thụ động tiến vào trong ván cờ. Phỏng chừng Độ Ách Quan giờ phút này còn mờ mịt hơn chúng ta, cũng đang lật xem tư liệu.

- Vút!

Một cái bóng hắt lên vách đá, giọng nói mờ ảo truyền ra:

- Cổ Chân Tướng mượn nhờ trận pháp thời gian, thương thế đã sớm chữa khỏi. Tính kỹ ra thì hắn dùng Thân Độ Đan đã được hai tháng rồi.

Trận pháp thời gian do hoàng tộc luyện chế có tỷ lệ thời gian là một trên bốn.

Ngu Đạo Chân hỏi:

- Những viên Thân Độ Đan còn lại đâu?

Âm thanh phát ra từ trong cái bóng:

- Đã phái người đưa đến Độ Ách Giới Cảnh.

Ngu Đạo Chân phân phó:

- Đạo Thập Tứ, viết thư cho Vũ Dịch thái thượng trưởng lão của Độ Ách Quan, mượn trận pháp thời gian trong đạo quan dùng một chút. Bản tọa có linh cảm, bí cảnh kia tuyệt đối không đơn giản. Nếu Lý Duy Nhất đã trốn vào trong đó, muốn đối phó với hắn nữa chắc chắn không phải là chuyện dễ. Càng đánh vào sớm, biến số mới càng ít.

...

Thường Thư đeo mặt nạ đi ra khỏi Mệnh Số Đổ Phường, bước chân nhẹ nhàng, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

Khoảng thời gian gần đây, phàm là ván cược liên quan tới Lý Duy Nhất, hắn đều cược nhỏ một chút. Hắn đã thắng liên tiếp mấy ván, không nhịn được ngâm nga giai điệu lúc còn trẻ mới hát.

Một chiếc xe dị thú mộc mạc chạy đến trước mặt hắn rồi dừng lại.

Trong xe vang lên giọng nói của một nữ tử trẻ tuổi:

- Lên xe.

Giọng nói rất êm tai dễ nghe, tuy nhiên, nét mặt Thường Thư lại biến đổi đột ngột.

Hắn vội vàng vén rèm lên xe, cung kính hành lễ với Thường Ngọc Thanh đang ngồi bên trong:

- Bái kiến cô cô.

Thường Ngọc Thanh cầm phất trần, đôi mắt đẹp chứa sương lạnh, một luồng uy hiếp hồn linh khủng bố bao trùm lấy hắn.

Nàng lạnh lùng nói:

- Đường đường là người chủ sự của Thường gia, vậy mà lại đắm chìm vào cờ bạc, thắng được chút Linh Tinh này, so sánh với sự sống chết của gia tộc thì cái nào nặng cái nào nhẹ?

Thường Thư chưa từng thấy cô cô nghiêm khắc như vậy, sợ tới mức sắc mặt tái nhợt hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thường Ngọc Thanh quát:

- Ta phải rời khỏi Tiêu Dao Kinh một chuyến, thế lực dưới cờ Đông Cung có bất cứ động tĩnh lạ gì phải lập tức bẩm báo cho Đại Tư Không và ta. Cút! Nếu còn dám bước vào Mệnh Số Đổ Phường nữa, ngươi liền về Thường Hồ canh giữ tổ trạch đi!

Thường Thư bước xuống xe, đưa mắt nhìn cỗ xe biến mất trong tầm mắt, lúc này mới một lần nữa thẳng lưng lên.

...

- Vút!

Mi tâm Lý Duy Nhất sáng như vì sao, phách quang thứ năm sau đầu đã được ngưng tụ ra.

- Ầm!

Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ từ trên người hắn phóng thẳng lên trời, xé rách Thời Gian Chi Kiển, bộc phát ra ánh lửa màu vàng đỏ mạnh mẽ. Tám phương hướng của ngọc điện tàn phá, tám lá trận kỳ bay phấp phới, phát ra âm thanh phập phồng kéo dài không ngớt.

Thanh thế như vậy, trận pháp ẩn nấp căn bản là không thể che giấu.

Ánh sáng rực rỡ tràn ra, mặt đất rung nhẹ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters