Mới chiến với Cổ Chân Tướng (1)

Kiếm ý và lôi điện trên người Lý Duy Nhất đã tích tụ đến mức cao nhất.

- Xoẹt xoẹt!

Lôi điện tuôn trào như thủy triều, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm tỏa sáng lấp lánh, quét ngang chém về phía Cổ Chân Tướng đang xông tới trong vòng hai dặm.

Cổ Chân Tướng biết đây là đế thuật tầng năm, nên đối phó vô cùng cẩn trọng, quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng trong tay cắm mạnh xuống đất.

Mặt đất chấn động, ầm ầm nứt ra.

Lớp đá vụn và bùn đất dày cộm cuộn trào về phía thanh cự kiếm lôi điện, tựa như long trời lở đất.

Trong biển mây pháp khí bao quanh Cổ Chân Tướng, hơn một trăm vạn Trường Sinh kinh văn hội tụ về bốn hướng, tạo thành bốn vòng xoáy bão táp.

Bên trong vòng xoáy, bốn ảo ảnh thú lần lượt hiện ra, gồm Trào Phong, Chu Minh, Bá Hạ, Tù Ngưu, mỗi con to bằng quả đồi, có con mang mây lành, có con đầu rồng mình rùa, có con mình mọc cánh vàng lông đỏ, khí tức hùng hậu, mang trong mình những loại lực lượng khác nhau.

Bá Hạ cõng bia trên lưng, thân thể giống như đúc bằng huyền thiết, bốn chân nối liền với khí của đại địa, lấy phòng ngự làm chủ, có thể đỡ được lực lượng của thần sơn ép xuống đỉnh đầu.

- Ầm!

Bia văn lấp lánh, Bá Hạ gầm thét, va chạm kịch liệt với thanh lôi điện cự kiếm chém tới.

Hai luồng lực lượng đồng thời vỡ tung ra.

Cổ Chân Tướng sải bước dài tiến lên phía trước, mặc cho lôi điện quang thoa sau khi lôi điện cự kiếm vỡ vụn xẹt qua người mình, nói:

- Nếu đã không có trận chiến công bằng mà chúng ta đều mong muốn, vậy thì hãy lấy toàn bộ thực lực của ngươi ra, xem ngươi có năng lực lướt qua ta hay không.

Lý Duy Nhất phát hiện ra, hồn thể to lớn của Bá Hạ đang một lần nữa ngưng tụ lại, hắn đã rơi vào trong trận thế Tứ Thú.

Cùng lúc đó, vô số cường giả của phe Ma Quốc đang chạy đến với tốc độ nhanh nhất.

Cổ Chân Tướng chỉ cần kìm chân trong chốc lát, Lý Duy Nhất sẽ rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.

- Không thể để hắn tiếp cận! Một khi tiếp cận, ta sẽ không còn cơ hội thoát thân nữa.

Lý Duy Nhất lập tức đưa ra phán đoán, dưới chân đạp ra một quang ảnh Hoàng Long, lao vút lên không trung, muốn đột phá trận thế Tứ Thú của Cổ Chân Tướng từ trên vòm trời.

- Thật là ngoài dự đoán, hắn vậy mà không dùng Độn Địa Thuật để quay về, lại lao thẳng lên vòm trời, luôn làm trái ngược với dự tính của ta. Trí tuệ chiến đấu như vậy, thảo nào Ma Quốc liên tiếp thất bại.

Cổ Chân Tướng giơ cánh tay lên, chỉ tay từ xa.

Tức thì, cự thú Chu Minh sải cánh bay lên vòm trời, chặn trước mặt Lý Duy Nhất, khạc lửa thò vuốt, bộc phát ra thế công sắc bén. So với nó, thân thể Lý Duy Nhất nhỏ bé như hạt gạo, bị ngọn lửa nuốt chửng.

- Bá Hạ, Chu Minh, Trào Phong, Tù Ngưu là Chân Tướng Tứ Tiên Thú, không ngờ sau khi Cổ Chân Tướng đột phá ngũ trọng lại tu luyện ra môn đạo thuật này.

Cách đó hai trăm dặm, một Trường Sinh Nhân đời thứ bảy hiểu biết rộng rãi không nhịn được kinh thán thốt lên.

- Đây là đế thuật mạnh nhất của Chân Tướng Đế Quân năm đó! Nghe nói sau này ngài ấy đã sáng tạo ra tầng thứ mười, mười một, mười hai, diễn hóa nó thành tiên thuật, có uy năng di tinh đổi đấu.

- Nhìn vào hiện tại, uy lực của chiêu này vẫn ở mức đế thuật. Cổ Chân Tướng đã mượn nhờ Huyền Cảm và Tiên Cốt của bốn con Cổ Tiên Cự Thú để thi triển ra.

- Đây chính là thủ đoạn mà hắn dùng để đối phó với Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận của Lý Duy Nhất!

...

Uy thế do Chân Tướng Tứ Tiên Thú hiển hiện vô cùng khủng bố, hình thù như núi vắt ngang giữa trời, khí kình trầm lắng, có thể dẫn động khí đại địa, cũng có thể thay đổi thiên tượng, một nửa bầu trời bốc cháy Bất Diệt Đạo Hỏa, nửa kia lại mây đen vần vũ.

Những Đại Trường Sinh lâu năm xem cuộc chiến đều tâm thần chấn động, kinh thán không dứt.

Cổ Chân Tướng chưa tới trăm tuổi, nhưng chiến lực đã có thể sánh ngang với những lão nhân tu luyện bốn trăm, năm trăm năm, tài năng kinh diễm của hắn tựa như trăng sáng trên cao, chiếu rọi thiên hạ.

Những tu giả trẻ tuổi từ các châu của Độ Ách Giới Cảnh đều đến để chiêm ngưỡng phong thái của Trường Sinh Nhân.

Lúc này, tâm trạng bọn họ vô cùng kích động, bị khí thế hùng tráng và cảnh tượng huyền diệu của Chân Tướng Tứ Tiên Thú làm cho khiếp sợ đến không thốt nên lời, cảm nhận sâu sắc khoảng cách tựa lạch trời giữa võ tu Trường Sinh Cảnh và võ tu Trường Sinh Nhân trong cùng một cảnh giới.

- Cả bầu trời đều rực cháy rồi! Một chiêu đạo thuật mà sao năng lượng có thể mạnh mẽ như vậy? Đây chính là đẳng cấp của Trường Sinh Nhân ngũ trọng sao?

Một nữ tử trẻ tuổi Đạo Chủng cảnh xuất thân từ Thiên Vạn Môn Đình trong mắt tràn đầy sự kính sợ và khao khát, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Cổ Chân Tướng và Lý Duy Nhất trong ráng chiều rực lửa trên bầu trời. Dường như chỉ cần được nhìn từ xa cũng là một vinh hạnh.

Cách đó không xa, một Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc nở nụ cười khổ.

Khoảng cách giữa võ tu Trường Sinh Cảnh ngũ trọng và Trường Sinh Nhân ngũ trọng rất lớn. Võ tu Trường Sinh Cảnh luôn bị thọ nguyên thôi thúc, không biết liệu có sống qua được một giáp tiếp theo hay không. Còn Trường Sinh Nhân thì lấy theo đuổi Bỉ Ngạn làm mục tiêu, mơ ước đặt chân lên toàn bộ mảnh đất Thần Thổ Doanh Châu.

Sau đó, khoảng cách giữa những Trường Sinh Nhân này với Lý Duy Nhất và Cổ Chân Tướng càng lớn. Hơn nữa, người ngoài không thể hiểu được sự tuyệt vọng đó của bọn họ.

Đột nhiên.

- Vút!

Một luồng kiếm quang như sao băng trên bầu trời, xuyên thủng cơ thể ảo đang bốc cháy ngọn lửa màu đỏ của Chu Minh, phá không vút đi.

Là Lý Duy Nhất!

Thân thể hắn được bao phủ trong lớp áo giáp niệm lực linh quang bốn màu, ánh sáng tuyệt mỹ rực rỡ, đạo uẩn tự nhiên. Một kiếm phá giải đạo thuật Chân Tướng Tứ Tiên Thú của Cổ Chân Tướng, xông ra khỏi trận thế Tứ Thú, khiến cao thủ của phe Ma Quốc ở xa đồng loạt biến sắc mặt.

- Võ đạo của Lý Duy Nhất cũng đã phá cảnh rồi! Hắn cũng đạt tới Trường Sinh Cảnh ngũ trọng, bằng không, tuyệt đối không thể dễ dàng xuyên thủng cơ thể của Chu Minh như thế.

- Sao có thể như vậy? Hắn cũng dùng bảo vật như Thân Độ Đan sao?

- Ai biết được, có lẽ là mượn nhờ Xuân Kiển, cũng có thể là cơ duyên trong bí cảnh kia.

...

Đối diện với Lý Duy Nhất cùng lúc phá cảnh cả võ đạo và niệm lực, cao thủ Trường Sinh Cảnh của phe Ma Quốc đâu dám một mình tiến lên đánh hắn?

Bọn họ hô hào tụ tập lại, ít nhất mười người kết thành trận thế mới dám tiến lên.

Chỉ có Cổ Chân Tướng là tâm trạng trầm tĩnh, ngược lại vì cảnh giới võ đạo của Lý Duy Nhất đột phá mà sinh ra niềm vui sướng trong lòng. Hắn cảm thấy may mắn vì trong cùng thế hệ có thể gặp được đối thủ như vậy.

- Vút!

Cổ Chân Tướng như thuấn di chặn đường trước mặt Lý Duy Nhất, vung quyền trượng cứng rắn đánh một đòn với Hoàng Long Kiếm.

Tiếp theo, hai người lại vỗ một chưởng vào nhau.

Trong trạng thái dung hợp niệm võ, cho dù là Cổ Chân Tướng cũng bị chưởng lực của Lý Duy Nhất đánh bay ra trăm trượng, mặt đất dưới chân sụp xuống một trượng.

Không phải Cổ Chân Tướng không tu luyện niệm lực, mà là sự tinh thông niệm lực của hắn căn bản không phát huy được tác dụng trong trận giao phong ở cấp độ này. Cũng chính vì chuyên tâm vào võ đạo, nên tốc độ và sự tinh thông trong tu luyện võ đạo của hắn mới có thể đạt tới đỉnh cao.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters