Trở về mặt đất

Trước tiên cứ quan sát tình hình bên ngoài, sau đó mới tính đến việc có gửi bức thư ra cùng hay không.

Hắn dám bước ra khỏi bí cảnh là vì có hai chỗ dựa lớn.

Một là Kim Ô Hỏa Diễm được đựng trong Hồ Thiên Mặc Hải, khiến hắn không sợ bị rơi vào vòng vây.

Hai là, một tấm Thần Kiếm Phù đã luyện chế ra, không sợ bị Cổ Chân Tướng kìm kẹp.

Trận pháp ngoài đường hầm quả nhiên đã bị dỡ bỏ.

Lý Duy Nhất dừng lại ở cửa ra, ngước mắt nhìn lên.

Cửa hang hố vực bởi vì cách mặt đất quá xa, nhìn qua chỉ nhỏ như một nắm tay.

Giọng của Vận Xương Quận Chúa, cường giả mạnh nhất Trường Sinh Cảnh thất trọng của Lăng Tiêu Cung từ một nơi nào đó phía trên vọng xuống:

- Lão thân đã kiểm tra qua, những Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc quả thực đã toàn bộ rút lui ra ngoài hai trăm dặm. Nếu muốn phá vây, đây là cơ hội tốt nhất.

Toàn thân Lý Duy Nhất được bao phủ trong linh quang bốn màu, bên tai là tiếng gió rít gào, chốc lát sau, hắn bay lên, đáp xuống rìa hố vực.

Cách biệt hơn hai tháng, cuối cùng lại được thấy ánh mặt trời và bầu trời xanh, toàn thân ấm áp.

Không khí trong gió thật trong lành, khiến người ta mê luyến.

Cổ Chân Tướng đứng ở phía đối diện lối vào vực sâu, cách mấy chục trượng nhìn sang, khen ngợi:

- Lòng can đảm của Duy Nhất huynh khiến Cổ mỗ phải khâm phục. Nhưng nếu ta cứ thế lao thẳng xuống, chiếm lấy đường hầm mà phòng thủ, không cho ngươi cơ hội quay về bí cảnh. Ngươi sẽ đối phó ra sao?

- Đơn giản thôi, chỉ có chín chữ. Trong ứng ngoài hợp, giết chết Cổ Chân Tướng.

Trong ánh mắt Lý Duy Nhất ánh lên sự tự tin của một kẻ vô địch:

- Ta đảm bảo, trước khi bọn họ vượt qua hai trăm dặm chạy tới đây, ngươi nhất định sẽ chết trong vòng vây của chúng ta, tuyệt đối không có bất kỳ sự ngoài ý muốn nào.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau, ý niệm đan xen.

Trong hư không phía trên vực thẳm xuất hiện tia chớp lôi điện và ma vụ, phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt Cổ Chân Tướng bắn ra bốn phía, ý thức được câu nói vừa rồi của Lý Duy Nhất tuyệt đối không phải là lời ngông cuồng, hắn khẽ quát một tiếng:

- Hay lắm, thì ra cảnh giới tu vi của ngươi cũng đã đột phá. Đây mới là Lý Duy Nhất khiến ta thực sự muốn so tài!

- Rào!

Chín cửu tuyền trên toàn thân Cổ Chân Tướng phun trào pháp khí.

Chỉ trong chớp mắt, pháp khí mạnh mẽ và dày đặc hơn nhiều so với những võ tu ngũ trọng bình thường cuộn trào hóa thành biển mây, bao phủ đại địa, che lấp đất đai.

Trong biển mây, kinh văn chìm nổi, tự động diễn hóa đủ loại đạo thuật.

Thế vận của Võ Đạo Thiên Tử bộc phát ra, dẫn động sự biến đổi thiên tượng to lớn. Cho dù ở cách xa hai trăm dặm, các tu giả vẫn cảm nhận được một luồng áp lực từ khí tràng.

Thi thoảng có Trường Sinh Nhân đời thứ tám, thứ bảy hiện thân ở vùng đất này, vô cùng hứng thú đối với Lý Duy Nhất và Cổ Chân Tướng.

Lý Duy Nhất đã dò xét ra vị trí của Vận Xương Quận Chúa.

Nàng không giống những tu giả khác lui ra ngoài hai trăm dặm, mà cùng thành viên của đội chấp pháp đứng ở miệng vách đá dải Cổ Tiên Đoạn cách đó ba, bốn chục dặm.

Cổ Chân Tướng nói:

- Duy Nhất huynh, ta cầm quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng đến đây, cho dù ngươi có Ác Đà Linh cũng chưa chắc chiếm ưu thế nhiều.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy còn Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận thì sao?

- Trận pháp càng mạnh thì tiêu hao niệm lực càng lớn. Nếu ngươi không thể tiếp cận ta, dù trận pháp có uy lực mạnh đến đâu thì được ích gì? Ngươi sẽ chỉ bị ta làm cho tiêu hao, từ đó đánh mất đi lợi thế của bí thuật niệm võ kết hợp.

Cổ Chân Tướng không hề khinh địch, ánh mắt nhìn chăm chú Lý Duy Nhất, quan sát ánh mắt, cơ bắp, nhịp thở, nhịp tim và dao động pháp khí của hắn, để có thể đoán trước được cách xuất thủ của đối phương.

- Soạt soạt!

Bốn trang Địa Thư bay ra ngoài, dẫn động lực lượng phong hỏa lôi điện trong thiên địa xung quanh Lý Duy Nhất, một lượng lớn trận văn theo đó hiện ra.

Dưới lòng bàn chân Cổ Chân Tướng tuôn ra pháp khí, thi triển ra đạo thuật độn pháp vô cùng cao thâm, dưới sự bao phủ của Trường Sinh kinh văn, trong nháy mắt đã lùi lại cách xa ba dặm. Tốc độ thân pháp nhanh đến mức khiến Lý Duy Nhất phải thán phục.

Muốn sử dụng Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đối phó Cổ Chân Tướng, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Cổ Chân Tướng thầm nghĩ:

- Ơ... Hắn... Hắn muốn phá vây sao?

Cổ Chân Tướng phát hiện, Lý Duy Nhất không đánh ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, ngược lại cất đi bốn trang Địa Thư, thân hình hóa thành một luồng lôi điện quang thoa xé gió rời đi.

Lý Duy Nhất lao đến trước mặt Vận Xương Quận Chúa, không để bất luận kẻ nào nhìn thấy là vật gì, hắn nhét ngọc giản vào trong tay nàng, truyền âm nói:

- Vật này vô cùng quan trọng, hãy lập tức giao cho Đại cung chủ. Sử dụng Truyền Tống Trận đến Động Khư Doanh trước, đi từ đó sẽ an toàn hơn một chút, những điều này hẳn là không cần ta phải nói nhiều.

Vận Xương Quận Chúa cũng là Tiêu Linh của Động Khư Doanh.

Sắc mặt Vận Xương Quận Chúa khẽ thay đổi, đã hiểu mục đích thực sự mà Lý Duy Nhất mạo hiểm bước ra khỏi bí cảnh.

Bên cạnh, ánh mắt của những thành viên đội chấp pháp đến từ Ma Quốc, Thánh Đường Sinh Cảnh, Thánh Triều, Tiêu Linh Quân đều nhìn sang, muốn xem rõ rốt cuộc Lý Duy Nhất rốt cuộc giao vật quan trọng gì cho Vận Xương Quận Chúa.

Ngay cả các nhân vật thế hệ trước của phe Ma Quốc ở cách đó mấy dặm cũng đang chầm chậm di chuyển bước chân về hướng này.

Vận Xương Quận Chúa không nằm trong diện được bảo vệ bởi quy tắc Trường Sinh tranh độ.

- Vút!

Trong mắt nàng dâng lên ý chí chiến đấu vô tận, đối diện với những ánh mắt dòm ngó từ bốn phía xung quanh. Trong Tổ Điền bay ra một thanh chiến đao, nàng cầm trên tay, hóa thành một luồng sáng xé gió rời đi.

Tất nhiên không có ai dám quang minh chính đại đối phó với Vận Xương Quận Chúa.

Nhưng rút dây động rừng, nhiều cao thủ thế hệ trước đang ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ đuổi theo.

Lý Duy Nhất không còn cách nào khác, chỉ có thể hy vọng Đại cung chủ đã có sự chuẩn bị khác, không thực sự chỉ sắp xếp một mình Vận Xương Quận Chúa ở bên này.

Nghiêu Âm ngự phong mà đi, bay nhanh về phía Lý Duy Nhất, truyền âm vọng vào tai hắn trước:

- Thần Ẩn Nhân, tổng cộng có bốn người, lần lượt là Thiện Tiên Chí tu luyện trong trận pháp thời gian của Độ Ách Quan, Ngu Huyền, Thần Tịch sư huynh, Tào Lâm. Ngươi mau chóng phá vây, hôm nay không đi thì không rời khỏi được nữa đâu!

Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc không ngăn cản nàng, biết rõ nàng là đệ tử ký danh của Quan Chủ. Ở Độ Ách Giới Cảnh, nếu ra tay với nàng là đắc tội Quan Chủ, không có chút lợi ích nào.

Lý Duy Nhất động ý niệm, thò tay vào Túi Càn Khôn, lấy ra một quả Trú Nhan Ngọc Lê, bỏ vào một hộp ngọc rỗng ngay trước mặt mọi người.

Hắn cười lớn:

- Tiểu Nghiêu Âm, Thần Ẩn Nhân ta không hề nghĩ tới chuyện phá vây, ta cũng đã đạt tới ngũ trọng, ta vô địch thiên hạ. Đây là một quả lê ta đặc biệt hái cho nàng từ trong bí cảnh. Đồ tốt, mau ăn đi!

Trong Túi Càn Khôn, hắn đã giấu bức thư vào hộp ngọc.

Sau khi ném hộp ngọc về phía Nghiêu Âm, Lý Duy Nhất xoay người, một trăm lẻ tám Lôi Cức trận hiện ra xung quanh hắn, tia chớp đan xen, tiếng sấm ầm vang trăm dặm, hướng thẳng vào Cổ Chân Tướng đang lao tới.

Cổ Chân Tướng đã nhìn ra, Lý Duy Nhất không hề có chút ý chí chiến đấu nào, hoàn toàn là vì truyền tin tức trong bí cảnh ra ngoài mới chịu ứng chiến, ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo:

- Lý Duy Nhất, ngươi quá không tôn trọng ta rồi!

- Các ngươi có bao nhiêu người, bên ta có mấy người? Ngươi thử tự hỏi lại lòng mình, trận chiến này thực sự công bằng sao? Giao đấu với ngươi ở đây, ta luôn phải lo sợ có kẻ sẽ từ dưới lòng đất lẻn đến lối vào bí cảnh, phải phân tâm để ý tới vô số kẻ thù ở cách xa hai trăm dặm.

- Cổ Chân Tướng, mặc kệ trận chiến này thắng hay bại, ta đều không về được đúng không? Nếu các ngươi đã có mưu đồ từ trước, cần gì phải bàn tới hai chữ tôn trọng?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters