Vận Xương Quận Chúa trên đường đến Độ Ách Quan đã bị bốn cường giả của phe Ma Quốc ngăn cản. Sau một trận va chạm bằng đạo tâm ngoại tượng, nàng buộc phải đáp xuống mặt đất.
- Ta là Tiêu Linh của Động Khư Doanh! Tiêu Tôn của doanh ta là Tiên Sư Độ Ách Quan, Trang Sư Nghiêm. Các người thật to gan, dám giữa thanh thiên bạch nhật sát hại một Tiêu Linh có công với Nhân tộc ngay dưới mắt Độ Ách Quan sao?
Vận Xương Quận Chúa tuổi tác đã cao, tóc mai như sương, nhưng không hề sợ hãi, một tay cầm đao, một tay lấy thẻ bài Tiêu Linh Quân ra.
Khi còn trẻ, nàng thường rèn luyện trên chiến trường, dù đã già yếu nhưng trên người vẫn toát lên một luồng khí phách hào hùng và uy nghiêm của một nữ tướng.
Người mạnh nhất trong bốn võ tu của phe Ma Quốc bước tới, chắp tay hành lễ:
- Tống Tiêu Linh hiểu lầm rồi, chúng ta không dám nhận tội ám sát Tiêu Linh. Đuổi theo chỉ là muốn mời Tống Tiêu Linh tới làm khách tại Tiêu Dao Kinh. Ma Quân trọng nhân tài, ban thưởng Thiên Thọ Vô Lượng Đan, muốn hỗ trợ Tiêu Linh đột phá tới đại cảnh giới Bỉ Ngạn.
Thanh chiến đao trong tay Vận Xương Quận Chúa rời khỏi vỏ đao, ánh sáng từ lưỡi đao chói lóa:
- Nếu ta không đi thì sao?
- Ma Quân có lệnh, chúng ta cũng rất khó xử, đành phải mạo phạm một chút.
Bốn Trường Sinh Nhân phe Ma Quốc lóe thân ảnh, bốn đạo tâm ngoại tượng đồng loạt ép về phía Vận Xương Quận Chúa. Mỗi Tổ Điền đều phóng ra mấy trăm vạn Trường Sinh kinh văn, có người thả ra nhiều tận ngàn vạn.
Sau một hồi chém giết kịch liệt, Vận Xương Quận Chúa phá vòng vây thoát ra, mũi đao nhỏ máu, tiếp tục bay vút đi.
Không gian quanh người Vận Xương Quận Chúa bắt đầu rung lắc, xuất hiện những chùm sương mù màu tím lấp lánh.
- Ầm! Ầm...
Từng bóng dáng với khí tức vô cùng mạnh mẽ, khoác quan bào Châu Mục màu tím bước ra từ những đám sương mù tím, vượt qua không gian.
Trong chốc lát, bốn vị Đại Trường Sinh của phe Ma Quốc đã bị bao vây chặt.
Vận Xương Quận Chúa dừng chân, quay lại nhìn, nhận ra đó là đội Vụ Ảnh của Vụ Thiên Tử, lập tức yên tâm phần nào.
- Vút!
Trong toàn bộ tầm mắt của nàng, mặt đất bốc cháy, xuất hiện những đường vân lửa màu vàng dày đặc.
Hơi lạnh của ngày xuân hoàn toàn bị xua tan, ngay cả gió cũng trở nên im lặng.
Tây Hải Vương Tống Ngạn Tiên, mặc giáp vàng, sải bước đi tới.
Hắn trông còn trẻ hơn Vận Xương Quận Chúa khá nhiều, tay trái nhẹ nhàng nắm lấy vỏ đao thon dài của trảm mã đao, trong hai mắt lôi hỏa lấp lóe, tràng vực Vô Tẫn Sơn Hà dưới chân nhanh chóng lan tràn ra ngoài.
Gọi là Vô Tẫn Sơn Hà, chính là quyết tâm lập chí muốn bình định Hôi Tẫn Địa Vực ở phía tây Lăng Tiêu Sinh Cảnh của hắn.
Toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, ngàn năm qua, ngoài ba vị cung chủ của triều đình, chỉ có Tây Hải Vương là có thể đọ sức với lão tổ của bốn Thiên Vạn Môn Đình. Hắn một mình cố thủ Tây Cảnh, tài trí và võ đạo xuất chúng, cho dù đối mặt với Kỳ Lân Trang và đại quân Yêu tộc cũng không hề bị đánh bại.
Phải biết rằng, tu vi thực lực của đám người Tả Khâu Huyền Minh, Đường Sư Đà, cho dù đặt giữa tông chủ Ức Tông và tộc trưởng Ức Tộc cũng tuyệt đối không phải là kẻ yếu. Ngàn năm trước, thế lực của bọn họ vốn dĩ đã là cấp ức.
Vận Xương Quận Chúa lên tiếng:
- Phụ vương, đây là thứ Lý Duy Nhất bảo lập tức đi đưa cho Đại cung chủ, có lẽ liên quan đến tình hình trong bí cảnh.
Vận Xương Quận Chúa dùng hai tay dâng ngọc giản qua.
Tây Hải Vương nhận lấy ngọc giản, tra xét một phen, đồng tử co rụt lại:
- Chuyện này cứ giao cho ta! Ngươi trở lại lối vào bí cảnh bên kia, tiếp tục chức trách của ngươi đi.
Hắn đưa mắt quét qua bốn Đại Trường Sinh thế hệ trước phe Ma Quốc, hỏi:
- Hình ảnh linh quang bọn họ vừa vây giết Tiêu Linh đã ghi lại chưa?
Một võ tu Vụ Ảnh Quân tay cầm cuộn giấy, bẩm báo:
- Từ đầu đến cuối, tất cả đều đã được ghi lại. Lấy danh nghĩa ép mời, muốn giết người đoạt vật.
Tây Hải Vương lạnh lùng ra lệnh:
- Vậy thì giết đi! Đưa quyển trục hình ảnh mỗi nơi một phần đến Tiêu Dao Kinh và Động Khư Doanh.
Tây Hải Vương phân phó một câu như vậy, thân hình biến mất tại chỗ, rời đi trước.
Bản đồ hoa văn màu vàng của Vô Tẫn Sơn Hà trên mặt đất nhanh chóng mờ đi, tan biến vào hư vô.
...
Nghiêu Âm tay bưng hộp ngọc, trở về hướng đám người đệ tử Đạo Môn của Độ Ách Quan.
Mấy nữ đệ tử có quan hệ thân thiết với nàng lần lượt tiến lên trêu đùa, gọi nàng là Tiểu Nghiêu Âm.
Một nữ đệ tử cười nói:
- Lý Duy Nhất đối mặt với sự truy đuổi của Cổ Chân Tướng, vậy mà vẫn có thể lấy linh quả hái được trong bí cảnh đưa cho ngươi, có thể thấy được địa vị của ngươi trong lòng hắn.
Một người khác thêm vào:
- Đó chính là Nam Long đứng đầu Trường Sinh Địa Bảng, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn lần này, tương lai nhất định một bước lên trời, thành tựu không thể tưởng tượng nổi.
Có người thúc giục hỏi:
- Mau mở ra xem thử, rốt cuộc là quả lê gì?
Bọn họ mồm năm miệng mười, sau khi chứng kiến sự lợi hại của Lý Duy Nhất và Cổ Chân Tướng thì vô cùng hâm mộ Nghiêu Âm, chỉ cảm thấy xưng hô Tiểu Nghiêu Âm quả thực cực kỳ thân mật.
Hộp ngọc mở ra, hương thơm của Trú Nhan Ngọc Lê trong nháy mắt lan tỏa ra mấy chục trượng.
Tiểu thiên địa xung quanh xuất hiện mưa bụi ngọc quang. Tất cả mọi người đều bị mùi hương thu hút qua, chỉ cảm thấy sự thèm ăn mãnh liệt chưa từng có, nhịn không được nuốt nước bọt.
Đệ tử Độ Ách Quan vốn không tầm thường, ai nấy đều là nhân trung long phượng, không ít người là con cháu vương tôn quý tộc.
Có người kinh ngạc kêu lên hỏi:
- Đây là... Trú Nhan Ngọc Lê sao?
Một đạo cô trung niên của Độ Ách Quan bị mùi hương thu hút tới, ngay cả ánh mắt nàng nhìn Nghiêu Âm cũng đầy hâm mộ, nàng nói:
- Đúng là Trú Nhan Ngọc Lê rồi, ăn một quả, nhan sắc vĩnh viễn không phai, cho đến khi hết thọ nguyên vẫn có thể giữ được thanh xuân.
Có người hỏi:
- Thật sự thần kỳ như vậy sao? Có thể mua ở đâu?
Đạo cô trung niên kia đáp:
- Vật này rất trân quý! Đối với một số người thì không đáng một đồng. Nhưng đối với những đại nhân vật yêu cái đẹp, bỏ ra mấy ngàn viên Linh Tinh cũng sẵn lòng mua. Các ngươi phải biết, người có tu vi càng cao thâm, lúc tuổi già càng phải trải qua một tháng năm suy yếu dài dằng dặc. Nghiêu Âm, mau ăn đi, kẻo bị người khác dòm ngó.
Nghiêu Âm gật đầu:
- Vâng!
Nghiêu Âm nâng quả Ngọc Lê to bằng nửa khuôn mặt nàng lên, cắn nhẹ một miếng, trong lòng cảm thấy Lý Duy Nhất rất khác thường, trước đây hắn chưa từng gọi nàng là Tiểu Nghiêu Âm.
Dưới ánh mắt của bao người, chuyện này thật ái muội biết bao.
Bên cạnh, Thạch Thập Thực chảy dãi ròng ròng, hai mắt như sắp dán lên Ngọc Lê.
- Vù!
Cần lão từ dưới lòng đất nhô lên, một khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn che khuất tầm nhìn của Thạch Thập Thực, kề sát mặt hắn, nhe răng cười với hắn. Thạch Thập Thực giật mình, lảo đảo lùi lại phía sau.
Ánh mắt Nghiêu Âm kinh ngạc, nhìn quanh bốn phía, hỏi:
- Cần lão, sao ngài lại đến Độ Ách Giới Cảnh?
Cần lão truyền âm cười nói:
- Tiểu Nghiêu Âm, đưa hộp ngọc cho lão đầu nhi được không?
Nghiêu Âm lập tức sực tỉnh ngộ, phần nào hiểu được tại sao Thần Ẩn Nhân lại khác thường. Nàng lập tức rũ mắt nhìn hộp ngọc trong tay, âm thầm giao cho Cần lão.