Tây Hải Vương, Tống Ngạn Tiên (2)

Thu hộp ngọc lại, Cần lão một lần nữa Địa Độn rời đi.

Lý Duy Nhất biết bí cảnh này có thể là Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, ngay cả Học Hải Đế Niệm cũng rất coi trọng, làm sao có thể không nói cho Liễu Điền Thần?

Lúc ở Tiêu Dao Kinh, hắn đã nhờ Liễu Điền Thần chuyển bí mật này cho Đại cung chủ.

Có thể nói, đám người Ngọc Dao Tử và Liễu Điền Thần từ ba tháng trước đã biết nơi này không phải là bí cảnh tầm thường. Mức độ coi trọng tự nhiên cũng khác nhau, đây chính là lý do tại sao Tây Hải Vương lại xuất hiện ở đây.

Nghiêu Âm tay bưng Ngọc Lê cẩn thận ăn, bên tai vang lên tiếng bàn tán của đám người đệ tử Độ Ách Quan:

- Mau truyền tin tức Trú Nhan Ngọc Lê về quan, mời sư tôn và đám người trưởng lão tới đây.

- Trong bí cảnh đó chắc chắn sinh trưởng rất nhiều thiên tài địa bảo.

- Một khi Ma Quốc công phá lối vào đường hầm, chúng ta phải mau chóng vào chia một chén canh. Ma Quốc chặn lối vào sao? Bọn họ dám sao, chúng ta cũng không nhúng tay vào Trường Sinh tranh độ, cơ duyên trong bí cảnh, ai ai cũng có thể lấy được.

Nghiêu Âm khẽ nhíu mày ngài, cười ranh mãnh hỏi:

- Bí cảnh bị công phá, đường hầm bị mở ra, dựa vào đâu mà chúng ta không thể vào? Bí cảnh này nằm trên địa bàn của Độ Ách Quan, cơ duyên bảo vật bên trong nên thuộc về chúng ta.

Thạch Thập Thực giơ cao nắm đấm:

- Không sai! Ngay cả người tìm được bí cảnh cũng là Tả Khâu Hồng Đình, đệ tử Độ Ách Quan ta. Nhìn sao cũng là bí cảnh này đều nên thuộc về Độ Ách Quan. Vào muộn thì đừng nói là Trú Nhan Ngọc Lê, e rằng ngay cả một cây bảo dược cũng chẳng hái được.

...

Hai mắt Phó Nham Thủ phát sáng, sau khi trở về Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, hắn cứ nhìn Lý Duy Nhất như vậy.

Thấy Lý Duy Nhất an toàn rút về, Mạnh Thủ Nghĩa vô cùng kinh ngạc, ân cần hỏi:

- Thế nào rồi, thắng bại ra sao?

Đối mặt với ánh mắt của đám người, Lý Duy Nhất tự nhiên mỉm cười:

- Nhìn chung, ta cảm thấy tên gia hỏa Cổ Chân Tướng này không tệ, thiên tư kinh diễm, hơn nữa khá quang minh lỗi lạc. Nói cho cùng, mọi người chỉ là tranh đoạt Mệnh Tuyền, không có thù riêng. Cho nên, ta không giết hắn!

Ba người Mạnh gia đồng loạt sửng sốt tại chỗ, không biết nên nói tiếp lời này như thế nào.

Thanh Tương nhìn Tả Khâu Hồng Đình, ánh mắt dường như đang nói:

- Hắn luôn nói dối như vậy sao?

Lý Duy Nhất thật sự không phải khoác lác, lời này nói ra khá nghiêm túc.

Ra ngoài nghênh chiến, hắn thật sự rất muốn bất ngờ dùng Thần Kiếm Phù để chém giết Cổ Chân Tướng trước, nhằm giảm bớt áp lực quyết chiến tiếp theo.

Nhưng hắn không sử dụng Thần Kiếm Phù lại không hoàn toàn là vì tán thưởng Cổ Chân Tướng.

Mà là vì con người Cổ Chân Tướng kín kẽ chu toàn, cẩn thận tập trung, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng, trong thời gian ngắn Lý Duy Nhất vẫn chưa tìm được cơ hội nắm chắc mười phần.

Phó Nham Thủ mỉm cười mở miệng:

- Các vị tuyệt đối đừng cho rằng Lý huynh hoàn toàn là đang nói đùa. Võ đạo của hắn đã đột phá đến Trường Sinh cảnh ngũ trọng, theo ta thấy, cơ hội Cổ Chân Tướng thắng hắn không lớn.

Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền kêu lên kinh hãi hỏi:

- Cái gì?

Ngay cả đám người Thanh Tương, Mạnh Thủ Nghĩa, Tả Khâu Hồng Đình đều ngẩn ra.

Quỷ Trạch Bằng Cầm ủ rũ ngồi phịch xuống đất, trong lòng bi thương, có một loại cảm giác thất bại muôn đời khó mà ngóc đầu lên nổi.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất trở nên nghiêm túc:

- Nhờ Xuân Kiển nên hơi đi trước một bước mà thôi, các vị không cần có biểu cảm như vậy chứ? Hôm nay, đây chẳng phải là một bài kiểm tra đối với tình hữu nghị và sự tin tưởng giữa chúng ta sao? Chỉ cần các vị giúp ta đánh thắng trận quyết chiến sắp tới, Lý Duy Nhất này nhất định sẽ dẫn các ngươi đến chỗ vùng đất cơ duyên lớn hơn kia.

Lý Duy Nhất lấy tu vi song ngũ trọng nói ra lời này, lập tức mang lại cho người ta một sự tự tin và khí thế mạnh mẽ. Mấy người Tông Thánh Học Hải không còn chối từ như trước nữa.

Ngay sau đó, đám người bắt đầu bàn bạc chiến pháp tiếp theo.

Năm cao thủ của Tông Thánh Học Hải lấy đường hầm làm trung tâm, bắt đầu bố trí.

Quỷ Trạch Bằng Cầm cõng từng ngọn núi nhỏ, đá tảng, tường ngọc, bia đá tàn vỡ chở tới, muốn xây dựng một vòng tường thành xung quanh đường hầm, hình thành địa thế giống như Ủng Thành.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình tách khỏi đám người, lấy bảy tấm bản đồ ra, ghép lại trên mặt đất.

Lý Duy Nhất nói:

- Bảy tấm bản đồ này thiếu sót nghiêm trọng, rất nhiều nơi đều mơ hồ không rõ. Ta đã nghiên cứu rất lâu, một vài chỗ căn bản xem không hiểu, ví dụ như ở đây.

Lý Duy Nhất chỉ vào vùng trung tâm trên bản đồ, hỏi:

- Ngươi xem, chỗ này hẳn là khu vực tàn trận mà các ngươi đã tu luyện thời gian qua. Thế nhưng, bảy đường vân này đại diện cho cái gì? Bảy đường vân từ đỉnh núi kéo dài về bảy hướng, xuyên suốt toàn bộ bản đồ, dường như đây chính là ý nghĩa tồn tại của bảy tấm bản đồ này.

Tả Khâu Hồng Đình hỏi:

- Liệu có phải là xiềng xích dưới lòng đất không?

Lý Duy Nhất nhíu chặt mày, hỏi:

- Bảy sợi xiềng xích, xuyên qua toàn bộ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sao? Suy nghĩ này của ngươi... kiểm chứng cũng không khó, nhưng chỉ là quá mức chấn động lòng người, khiến người ta không dám nghĩ về hướng này.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Ta dùng ánh sáng của Nguyên Bản Đăng thử xem sao, xem có thể khôi phục lại bản đồ hay không.

Tay Tả Khâu Hồng Đình bắt Niêm Hoa Chỉ Quyết, Linh Giới vô biên vô tận nơi mi tâm mở ra. Một ngọn cổ đăng tàn cũ hiện lên từ sâu trong Linh Giới.

Bách Trượng Linh Giới của những Thánh Linh Niệm Sư khác ở trước Linh Giới của nàng chỉ giống như vũng nước cạn.

Cổ đăng rách nát, một vài mảnh vỡ lơ lửng quanh chủ thể chằng chịt vết nứt.

Nó lơ lửng tĩnh lặng, vĩnh hằng bất diệt. Dù chỉ là một mảnh vỡ cũng chứa đựng sức mạnh to lớn khó lường.

Từng tia sáng rực rỡ như khói như sương nhẹ nhàng bao phủ lấy Tả Khâu Hồng Đình.

Làn da nàng theo đó càng thêm trắng trẻo, trong vắt như ngọc, ngay cả lỗ chân lông cũng biến mất, chạm nhẹ dường như có thể tạo ra gợn sóng, đạo uẩn quanh thân sâu dày, giống như chốc lát đã thoát ra khỏi không gian và thời gian.

Linh quang cô đọng không hề kém cạnh linh quang bốn màu của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Quan sư phụ từng ẩn ý nhắc nhở rằng, trong thế hệ chúng ta, có lẽ có người đang nắm giữ Tiên Khí. Có thể người đó chính là Hồng Đình.

Tại Tiềm Long Đăng Hội, Lý Duy Nhất từng tận mắt chứng kiến Tả Khâu Hồng Đình dẫn động ngọn lửa của Tàn Đăng ở mi tâm thiêu rụi Tiên Vũ do Vũ Gia để lại.

Đó là Tiên Vũ chân chính, thân thể Siêu Nhiên hoàn toàn không thể sánh bằng.

Tuy nhiên, muốn dẫn động ngọn lửa mang tính hủy diệt đó, có lẽ không phải chuyện có thể làm bừa.

Cách nói “Pháp khí chí thượng tàn vỡ” là do Tả Khâu Môn Đình công bố ra ngoài.

Không ai hiểu rõ chiêu trò này hơn Lý Duy Nhất, bản thân hắn đã từng trải qua nhiều lần. Muốn che giấu một bí mật lớn hơn, chỉ có thể chủ động tung ra một bí mật đủ gây kinh ngạc, nhưng ảnh hưởng có hạn và nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Như chuyện “ấu trùng cấp Vương Phượng Dực Long Sí Điệp” hay “tặng Trú Nhan Ngọc Lê” đều có mục đích tương tự.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters