Bí cảnh có biến (2)

Bảy sợi xích to cỡ cái vại nước, dài ít nhất mấy trăm dặm, phải dùng cả thế giới bí cảnh để trói buộc “nó“.

- Phạch phạch!

Tiếng vỗ cánh vang dội vang lên.

Tả Khâu Tinh Đình và Lục Phượng bay về, có tình huống khẩn cấp cần báo cáo.

Nghe xong, nét mặt Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình biến đổi lớn, vội vã lao về phía bên kia ngọn núi.

Sau khi tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hai người không khỏi hoảng hốt, sống lưng lạnh toát.

Suốt mấy tháng qua, đền thờ bằng thanh minh thạch nơi ba người của Tông Thánh Học Hải và Tả Khâu Hồng Đình hấp thu Thanh Vân Tiên Khí để tu luyện đã sụp lún xuống lòng đất. Vết nứt mở rộng gấp mấy lần, kéo dài ra tận hơn trăm dặm, dường như muốn xẻ đôi cả vùng đất.

Chỗ rộng nhất đạt tới hai, ba trượng.

Dây xích hoàn toàn lộ ra, những dòng chữ Địa Thư chuyển động không ngừng.

Lý Duy Nhất nhìn Tả Khâu Hồng Đình, thương lượng:

- Vết nứt dài và rộng ra, nhưng Thanh Vân Tiên Khí ngược lại càng nhạt, trong khi sáu sợi xích còn lại không hề có sự biến đổi bất thường nào như thế. Ngươi nói xem, liệu có phải chúng ta bị thứ hung vật vô danh đang bị giam cầm lợi dụng hay không?

Giọng điệu của Tả Khâu Hồng Đình mang theo một tia lạnh lẽo, hỏi:

- Ý ngươi là, mỗi lần chúng ta đánh ra kinh văn Địa Thư về phía dây xích để kích thích Thanh Vân Tiên Khí, đều là đang làm mài mòn các dòng chữ Địa Thư ở phía dưới, phá hỏng phong ấn của Tông Thánh tiền bối, giúp hung vật vô danh kia thoát khốn sao?

Lý Duy Nhất càng nghĩ càng thấy không đúng, đáp:

- Ngươi còn nhớ không, Phó Nham Thủ là người đầu tiên phát hiện ra tình hình này. Nhưng khi hắn đánh ra kinh văn Địa Thư xuống dưới lòng đất, tinh thần khá mơ hồ, nói rằng như bị ma xui quỷ khiến mới vỗ ra chưởng đó.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Không phải là không có khả năng này! Dù phong ấn của Tông Thánh có mạnh đến đâu, cũng không thể ngăn cản được sự ăn mòn của thời gian suốt mười vạn năm. Các dòng chữ Địa Thư khớp với nhau, tự nhiên cũng có thể tiêu diệt lẫn nhau.

Lý Duy Nhất cảm thấy rất không ổn, linh cảm rằng Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sắp bùng nổ một thảm họa tàn khốc mà tu vi của hắn hoàn toàn không đủ để ứng phó.

Hắn nói:

- Đi đến lối vào tầng thứ hai.

Phải nhanh chóng rời đi.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình men theo một sợi xích chôn sâu dưới lòng đất, bay hàng trăm dặm đến rìa của bí cảnh.

Bầu trời âm u, lúc nào cũng trong cảnh chiều tà.

Mặt đất hoang vu, ngổn ngang những tảng đá khổng lồ nửa vùi trong đất.

Rìa bí cảnh là những ngọn núi cao chót vót, sừng sững như một bức tường chọc trời.

Những cơn gió thổi qua sắc lẹm như hàng ngàn thanh kiếm, rít lên đinh tai nhức óc.

Tả Khâu Hồng Đình khởi động trận pháp ẩn nấp đã bố trí từ trước.

Tiếp theo, Tả Khâu Tinh Đình vỗ cánh bay ra khỏi tay áo nàng, ánh sáng lấp lánh quanh thân thể nó, biến thành lớn đến bốn trượng.

Đôi cánh màng của con chuồn chuồn rung lên bần bật trên mặt đất, xới tung từng tấc đất đá.

Hai cánh cửa đá chôn sâu dưới lòng đất dần hiện ra.

Cửa đá đứng vuông góc với mặt đất, cao đến ba trượng. Dù là võ tu Dị Nhân Chủng to lớn hay yêu thú đều có thể đi qua. Trên cửa chạm khắc những đường nét của một chiếc đan đỉnh, không có tay cầm.

Tả Khâu Hồng Đình giơ cánh tay ngọc lên, những ngón tay thon dài cách không điểm ra ngoài, nàng nói:

- Ta đã kiểm tra, trên và xung quanh cửa đá chỉ có trận pháp phòng ngự, không có sát trận mang tính tấn công.

Một luồng linh quang rơi xuống cửa đá.

- Ào!

Bề mặt cửa đá hiện ra một lớp màn ánh sáng màu xanh nhạt, từng trận văn lấp lánh trên màn ánh sáng.

Trận văn mờ nhạt, dường như chỉ một cơn gió thoảng qua cũng có thể tan biến.

Lý Duy Nhất tiến lại gần, thả ra niệm lực thăm dò cẩn thận, đồng thời quan sát trận văn quanh cửa đá, nói:

- Trận pháp phòng ngự ở đây trước kia chắc hẳn là Thánh Trận, nhưng hiện tại trận văn đã tàn khuyết nghiêm trọng, cao nhất cũng chỉ tương đương với Linh Trận thượng phẩm. Cho ta một chút thời gian, hẳn là có thể phá được.

Lý Duy Nhất không dám dùng bạo lực để phá trận, không ai biết phía sau cánh cửa đá rốt cuộc là tình hình gì.

Một trong bảy sợi xích dưới lòng đất lại kết nối với nơi này.

Hơn nữa, việc đánh thức “sinh vật sống” trong Thanh Vân Lô ở tầng thứ hai lại càng là một tai ương khó lường.

Muốn phá trận thì cần phải phân tích trận văn, luyện hóa và mài mòn nó.

Chớp mắt, ba ngày trôi qua.

Dưới sự hợp lực của hai người, trận văn trên cửa đá đã bị mài mòn quá nửa.

Một tín phù khẩn cấp bay đến từ chân trời, truyền đến một câu:

- Ngu Huyền khuyên hàng, muốn dùng sách ngọc quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để đổi lấy sách ngọc Mệnh Tuyền, Ma Quốc sắp mở cuộc tổng tấn công.

Lý Duy Nhất nói:

- Nhanh hơn dự đoán mấy ngày.

Lý Duy Nhất bảo Tả Khâu Hồng Đình ở lại tiếp tục phá trận, một mình chạy về phía lối vào, buộc phải cản lại người Trường Sinh phe Ma Quốc, tranh thủ thêm chút thời gian.

Đi ngang qua ngọn núi trung tâm, Lý Duy Nhất phát hiện chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vết nứt đã mở rộng gấp đôi.

Ở sáu hướng còn lại cũng xuất hiện vết nứt.

Khi Lý Duy Nhất trở về, cao thủ Trường Sinh cảnh của phe Ma Quốc đã bắt đầu phá trận. Trong đường hầm, tiếng nổ ầm ầm vang lên liên hồi.

Màn trận ở cửa đường hầm lóe sáng.

Mặt đất rung chuyển, chấn động không ngừng.

Năm cao thủ của Tông Thánh Học Hải đứng trên tường thành của Ủng Thành đơn giản được dựng bằng đá tảng, tất cả đều kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ, những chữ màu máu bao phủ làn da, gọi ra Pháp khí, chăm chú nhìn về phía cửa đường hầm cách đó ba mươi trượng, vẻ mặt trang nghiêm.

Lý Duy Nhất bay xuống, xuất hiện bên cạnh Phó Nham Thủ, lấy ra Thập Tinh Bảo Cung, nói:

- Năm vị, qua thời gian tiếp xúc vừa rồi, ta đã rõ nhân phẩm của các ngươi, Lý Duy Nhất này nhất định kết giao những bằng hữu như các ngươi.

Hắn nói tiếp:

- A Quỷ, trong trận chiến này nếu ngươi có thể khiến mười người Trường Sinh của phe Ma Quốc bị loại, ta sẽ trả tự do cho ngươi.

Quỷ Trạch Bằng Cầm mừng rỡ nói:

- Lý đại nhân, ngài là người truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử, nhớ phải giữ lời đấy.

Lý Duy Nhất đáp:

- Người dùng chân thành đối đãi với ta, ta cũng sẽ lấy chân thành để đáp lại.

Lý Duy Nhất lần lượt lấy Hoàng Long Kiếm và Ác Đà Linh ra, trên người mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ và Vạn Tự Khí Bát Bộ Huyền Y màu đen nhánh. Ngũ Phượng và Thất Phượng thu cánh đứng hai bên của hắn, vươn cao cổ, trông vô cùng oai vệ.

Bên trong đường hầm, tiếng kiếm rít sắc lẹm hòa cùng tiếng rồng ngâm trầm thấp.

Thanh Tương đưa ra phán đoán:

- Bọn họ dùng Kiếm Hà Vân Long Trận đi tiên phong, hai mươi tám thanh kiếm kết thành kiếm trận bay phía trước, sức mạnh thế như chẻ tre, không ai có thể cản được bọn họ trong đường hầm.

Lý Duy Nhất nói:

- Hợp lực kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn đến khi thức tỉnh căn nguyên đi.

Tử Tiêu Lôi Ấn bay lên trên không trung của Ủng Thành, từ Tổ Điền của bảy cao thủ có bảy luồng pháp khí dày đặc trào ra, rót vào trong đó.

Hắc Thiết Ấn ngay lập tức biến thành hình vuông khổng lồ, hơn một vạn kinh văn cùng với tia chớp màu tím phóng ra, tựa như một vầng thái dương tím, uy thế rực rỡ, tia chớp xuyên qua thiên địa.

- Ầm!

Tầng màn sáng trận pháp cuối cùng bị một kiếm xuyên qua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters