Dưới ánh sáng của Nguyên Bản Đăng chiếu rọi, trên mặt đất, tấm bản đồ loang lổ trên bảy cuộn giấy niệm lực linh quang hiện lên một tầng ánh sáng kỳ dị sáng rực.
Những khu vực tàn khuyết, mờ nhạt dường như đang được những nét cọ vô hình của thần linh sửa chữa lại.
Các đường vân chuyển từ hư thành thực, từ đứt đoạn thành liền mạch.
Hình ảnh khôi phục hoàn chỉnh.
Lý Duy Nhất giấu sự kinh ngạc trong lòng, liếc nhìn Linh Giới nơi mi tâm của Tả Khâu Hồng Đình, sau đó vội vàng nghiên cứu tấm bản đồ trên mặt đất.
Những chỗ trước kia còn mù mờ nay đã rõ ràng. Cấu trúc ba tầng của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa hiện rõ mồn một, vô cùng chân thực, thu hết vào tầm mắt.
Lý Duy Nhất chụm ngón trỏ và ngón giữa của tay phải lại, lướt theo một đường vân kéo dài từ “trung tâm ngọn núi” cho đến rìa bản đồ, hỏi:
- Đây chính là lối đi xuống dưới sao?
Ở đó có một dấu hiệu hình “Cửa“.
Trước kia chỗ đó rất mờ, không nhìn thấy ký hiệu.
Mi tâm của Tả Khâu Hồng Đình vẫn đang tỏa sáng, hàng mi sáng lấp lánh, nàng thận trọng gật đầu:
- Đúng vậy! Lối đi xuống tầng thứ hai vậy mà nằm trên đường vân… Ngươi thật sự muốn đưa năm người của Tông Thánh Học Hải xuống sao?
Nàng khá mong đợi với tầng thứ hai của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, cảm thấy có thể sẽ có thu hoạch lớn.
Lý Duy Nhất nói:
- Bọn họ giữ lời hứa, ta đương nhiên cũng phải nói được làm được. Tuy nhiên, có dám xuống hay không phải xem gan dạ của bọn họ, bên dưới khá nguy hiểm.
Tả Khâu Hồng Đình thấy vẻ mặt làm như có thật của hắn, tò mò hỏi:
- Làm sao ngươi biết bên dưới rất nguy hiểm? Ngươi giấu ta lén vào đó rồi à?
Lý Duy Nhất cười đáp lại:
- Cứ cho là vậy đi!
Hắn không muốn lừa gạt nàng.
Trên bản đồ, ở khu vực tượng trưng cho tầng thứ hai của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, có thể nhìn thấy các ký hiệu về bia đá, Thanh Vân Lô, Đạo Vẫn Chi Uyên.
Từ đó có thể khẳng định, lúc mới vào, nơi ngũ phách thể và Hộ Đạo Thê đi chính là dưới lòng đất.
Cái gọi là Đạo Vẫn Chi Uyên chính là vết nứt sâu thẳm cách Thanh Vân Lô mấy dặm.
Vết nứt đó rộng kinh người, sâu không thấy đáy, hai bên vách đá phủ kín phù văn và trận văn, tuyệt đối là thủ đoạn thông thiên, để lại cho Lý Duy Nhất ấn tượng sâu sắc.
Trên ngọc giản mà Tông Thánh để lại có nhắc đến Đạo Vẫn Chi Uyên, Lý Duy Nhất mới suy đoán, có lẽ là ám chỉ nơi đó.
Nhìn trên bản đồ, Đạo Vẫn Chi Uyên là lối đi dẫn đến tầng thứ ba.
Ký hiệu hình “Cửa” thứ hai nằm ở tận cùng bên phải bản đồ, ngay rìa Đạo Vẫn Chi Uyên.
- Nơi này có lẽ mới là lối ra vào thực sự của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa!
Trong lòng Lý Duy Nhất nảy sinh vô vàn suy nghĩ, ánh mắt đầy e dè và nghiêm túc.
Trong đầu hắn hiện lên Thanh Vân Lô chằng chịt vết nứt và mười ba chiếc vò bị phù văn màu máu phong ấn, thật sự quá mức quỷ dị, khiến người ta sinh ra cảm giác sợ hãi. Chỉ cần nhớ lại cũng đủ rợn tóc gáy.
Suy nghĩ thực sự trong lòng là “trốn càng xa càng tốt” không thể nào kìm nén được.
Tả Khâu Hồng Đình chỉ vào khu vực dưới cùng của bản đồ, hỏi:
- Tại sao tầng thứ ba lại tối tăm như vậy, vết nứt xuyên suốt Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa này đại diện cho cái gì? Ngươi từng đi qua, kể ta nghe xem.
Nàng ngước mắt lên, tò mò nhìn Lý Duy Nhất, luôn cảm thấy tên gia hỏa này giấu giếm điều gì, trên người dường như chứa đựng bí mật to lớn nào đó.
Lý Duy Nhất rất khó giải thích rõ ràng cho nàng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, mới nói:
- Hồng Đình, tình hình bên dưới rất quỷ dị, chứa đựng nỗi đại khủng bố mà Tông Thánh cũng phải e dè. Nếu không phải do một đám cường giả phe Ma Quốc đang chặn bên ngoài, ta đã sớm bỏ trốn thật xa, căn bản không muốn nán lại đây thêm ngày nào. Ta không có quyền lựa chọn, nhưng ngươi thì có thể.
Tả Khâu Hồng Đình hỏi:
- Duy Nhất huynh, ý ngươi là gì?
Linh quang nơi mi tâm Tả Khâu Hồng Đình thu lại, đôi mắt to tròn tinh tế như đoán được hắn sắp nói gì, nàng cười mỉm nhìn hắn.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi đừng xuống đó nữa! Sau khi lấy được Kim Thánh Cốt Thiên và Kim Cách Kinh, ta nhất định sẽ truyền lại pháp môn tu luyện cho ngươi.
Tả Khâu Hồng Đình kiên quyết nói:
- Ngươi gặp nguy hiểm ở dưới đó, không về được thì sao chúng ta cản nổi Ma Quốc? Vậy ta phải làm sao? Nhận thua à? Nhận thua thì phải giao Pháp khí ra, ngươi nghĩ ta sẽ giao Nguyên Bản Đăng ư?
Tả Khâu Hồng Đình đứng dậy, bộ đạo bào rộng thùng thình bị gió thổi áp sát vào thân hình mảnh mai, làm nổi bật đôi chân dài thẳng tắp và vòng eo thon gọn, dẻo dai.
Tả Khâu Hồng Đình tiếp tục nói:
- Cho nên, từ lúc tham gia Trường Sinh tranh độ, quyết định giúp ngươi, ta chưa từng nghĩ đến việc sẽ nhận thua.
Lý Duy Nhất nhìn ánh mắt quyết tuyệt pha chút oán trách của nàng, dịu giọng nói:
- Là ta suy nghĩ chưa thấu đáo! Được, chúng ta cùng tiến cùng lùi.
Hai người không nói nữa, vội vàng chạy đến ngọn núi trung tâm nơi vừa hái được Trú Nhan Ngọc Lê.
Dưới chân núi, hai người quan sát một lúc, men theo hướng vết nứt đang tỏa ra Thanh Vân Tiên Khí mà cẩn thận đào xuống lòng đất.
Họ phải làm rõ một chuyện trước đã.
Liệu bảy đường vân đó có thực sự tượng trưng cho bảy sợi xích xuyên suốt Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa hay không.
Điều này rất quan trọng!
Nó liên quan đến mức độ nguy hiểm khi mở đường hầm xuống tầng thứ hai.
Đào xuống sâu chừng mấy chục trượng, Thanh Vân Tiên Khí bắt đầu tỏa ra. Lý Duy Nhất lập tức dừng lại, từ dưới lòng đất bay ra.
Dây xích dưới lòng đất và chữ viết trên Địa Thư xung quanh dây xích không thể chạm vào, cực kỳ nguy hiểm.
Lý Duy Nhất nhìn về ngọn núi trung tâm ở đằng xa, núi non hùng vĩ, thấp thoáng có thể nhìn thấy bảy tòa điện và bạch tháp, hắn nhíu chặt mày, nói:
- Nơi này cách ngọn núi kia chừng bảy, tám dặm. Lần này, có lẽ ngươi lại đoán đúng rồi!
Tả Khâu Hồng Đình suy đoán:
- Mười vạn năm trước, dây xích hẳn là không chôn sâu như vậy. Là do thời gian, gió cát và luồng khí dần dần chôn vùi nó xuống lòng đất.
Lý Duy Nhất nói:
- Đi, tiếp tục kiểm chứng.
Lý Duy Nhất men theo hướng dây xích kéo dài, đi về phía xa hơn.
Những ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình đi khắp Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, tìm ra và định vị toàn bộ bảy sợi xích tượng trưng cho bảy đường vân dưới lòng đất.
Họ còn phát hiện ra một điều.
Trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, tất cả các khu vực bị cổ tàn trận bao phủ đều nằm ngay phía trên bảy sợi dây xích.
Một ngày nọ.
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình quay lại ngọn núi trung tâm hùng vĩ, nơi bảy sợi dây xích hội tụ. Đứng từ xa nhìn lại, sự chấn động trong lòng họ dần hóa thành nỗi lo âu nặng trĩu sau nhiều ngày đào bới.
Lý Duy Nhất nói:
- Có lẽ Quỷ Trạch Bằng Cầm hôm đó ở trên núi thật sự đã nhìn thấy thứ gì đáng sợ. Ngẫm lại, một bí cảnh rộng lớn như vậy mà chỉ tìm thấy lác đác vài cây bảo dược, tinh dược, quả thật rất kỳ lạ.
Ý nghĩ muốn chạy trốn của Lý Duy Nhất càng lúc càng trở nên mãnh liệt.
Không chỉ vì tầng thứ hai dường như đang trấn áp sinh vật sống, mà tầng thứ nhất này cũng khiến người ta phải rùng mình.
Năm xưa, rốt cuộc Tông Thánh và những người khác đã bí mật nghiên cứu thứ gì ở đây?
Tuyệt đối không thể nào chỉ là luyện đan.