Trận chiến dưới lòng đất (2)

Đám người Liễu Điền Thần, Vận Xương Quận Chúa, Cần lão đứng ở khu vực gần lối vào bí cảnh nhất.

Khí tràng Sinh Cảnh Chi Chủ của Liễu Điền Thần rất lớn, đối mặt với một cao thủ như vậy, đám tà đạo, Yêu tộc, Thệ Linh có ý đồ đen tối, hay cả tử sĩ do Ma Quốc nuôi dưỡng đều phải lánh xa trăm dặm.

Hắn chỉ cần đứng đó là có thể mở đường máu cho Lý Duy Nhất, hóa giải nguy hiểm ngoài vòng tranh độ.

Cần lão không khỏi tán thưởng:

- Quá có khí phách, không hổ là Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Tộc ta. Nếu trận chiến này thắng, Cửu Lê Tộc ta cũng theo đó mà thanh thế vang dội, sau này lão phu đi bán buôn hàng hóa ở các cảnh... Khụ khụ...

Liễu Điền Thần lạnh băng lườm Cần lão, sau đó nhìn về phía hố sâu, đôi lông mày rậm nhíu chặt.

Dù hắn rất có niềm tin vào Lý Duy Nhất, nhưng đồng thời khiêu chiến cả bốn cao thủ, làm sao có cơ may chiến thắng?

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu Liễu Điền Thần là Lý Duy Nhất có mưu tính khác, mục đích không phải phân định thắng thua.

Lẽ nào định mượn cục diện hỗn loạn trước mắt để phá vòng vây?

Vận Xương Quận Chúa đã biết nội dung trên ngọc giản và lá thư, hiểu rõ bên dưới không phải chốn tốt lành gì, tiềm ẩn hung sát khiến Đại cung chủ cũng phải lo âu khôn tả.

Nàng hỏi:

- Liệu có phải, trong bí cảnh xảy ra chuyện gì không? Lý Duy Nhất dính phải đại khủng bố nào đó, bị nó khống chế thân thể và ý niệm, muốn nhân cơ hội thoát thân?

Vẻ mặt Liễu Điền Thần nghiêm túc:

- Cái này...

Hắn cũng nghĩ đến đoạn miêu tả trên lá thư của Lý Duy Nhất.

Đúng là đoán mò vượt khỏi lẽ thường.

Qua đó có thể thấy, hành động này của Lý Duy Nhất cũng gây ra chấn động không nhỏ với các nhân vật thuộc thế hệ trước, khiến họ phải suy nghĩ theo hướng bất thường.

Bên kia, Thường Ngọc Thanh ngồi trong xe, chiếc xe đậu trong một khu rừng rậm rạp tươi tốt khá xa.

Thường Trí đứng ngoài xe, đưa tín phù vào trong, hỏi:

- Cô cô, người thấy thế nào?

Mười ngón tay Thường Ngọc Thanh mềm mại, trắng muốt, xem xong nội dung trên tín phù, ánh mắt tĩnh lặng như nước khẽ lóe lên một tia sáng khác lạ, nàng nói:

- Nếu chỉ luận về chiến lực võ đạo, trên người Lý Duy Nhất không có dao động Huyền Cảm, e là kém Cổ Chân Tướng cửu tuyền vô khuyết một bậc. Chỉ có cộng thêm niệm lực ngũ trọng, dùng sức mạnh niệm võ kết hợp, mới có thể chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Thường Trí lại nói:

- Nếu Lý Duy Nhất chỉ có niệm võ kết hợp, thì sự liên thủ của Cổ Chân Tướng và Tào Lâm đủ sức đánh bại hắn. Tấn công gần kiềm chế, đánh từ xa phá giáp, khiến hắn lo cái này mất cái kia.

Sau đó, hắn tiếp tục nói:

- Nhưng Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận của Lý Duy Nhất lại không hề tầm thường, đây có lẽ mới là con át chủ bài của hắn.

Với tu vi của Thường Ngọc Thanh, nàng có thể tra xét tình hình bên ngoài bí cảnh, nhưng không muốn vì thế mà để lộ bản thân.

Tín phù trong tay nàng tan thành những hạt sáng rồi biến mất.

Nàng nói:

- Thi triển bí thuật niệm võ kết hợp sẽ rất khó có dư lực và tâm trí để khống chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận. Chỉ dựa vào trận pháp đó thì không đối phó được với bốn cao thủ. Ngươi phải hiểu rõ, phe vây công cứ thêm một người, độ khó ứng phó sẽ tăng lên gấp mấy lần.

Thường Trí đưa ra ví dụ:

- Nhưng tiểu tử Lý Duy Nhất này tuyệt đối sẽ không đánh những trận không nắm chắc. Theo sự hiểu biết của ta về hắn là gặp cường địch thì hắn càng mạnh, cực kỳ giỏi trong việc chớp lấy cơ hội chiến thắng ở những khe hở mong manh nhất, thạo việc tấn công vào tâm cảnh đối phương, khiến kẻ địch phân tâm và tự nghi ngờ bản thân. Hoặc mượn thiên thời địa lợi, hoặc tỏ ra yếu thế trước kẻ địch, hoặc liều mạng dốc sức, luôn có thể phát huy tối đa ưu điểm, khắc phục nhược điểm, rồi đánh một đòn chí mạng vào chỗ yếu của đối phương. Hơn nữa, hắn có rất nhiều át chủ bài giấu kín luôn ra tay bất ngờ, nắm chắc phần thắng, ví dụ như dùng Ác Đà Linh tiêu diệt Thái Tuế Địa Quân, hay Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận dùng để đột phá vòng vây ngoài Khê Nguyệt Quan.

Thường Ngọc Thanh đả tọa trong xe, đạo tượng tĩnh lặng sâu thẳm, nàng nói:

- Quả thực mỗi lần đều có hành động làm chấn lòng người.

Thường Trí nhớ lại câu nói trước đó của nàng, liền hỏi:

- Cô cô cho rằng Lý Duy Nhất chưa tu luyện ra Huyền Cảm, hay là chưa sử dụng Huyền Cảm?

Với thực lực võ đạo mà Lý Duy Nhất thể hiện ra, đạt đến ngũ trọng mà lại chưa tu luyện ra Huyền Cảm thì quả thực không hợp lý.

Trong mắt Thường Ngọc Thanh ánh lên tia tò mò, nàng hỏi:

- Ý ngươi muốn nói hắn là tứ trọng hay ngũ trọng đúng không? Lần này, nếu hắn vẫn không sử dụng Huyền Cảm, thì tứ trọng hay ngũ trọng sẽ có câu trả lời!

...

Để tiện cho việc bày binh bố trận, những cao thủ Trường Sinh cảnh của phe Ma Quốc đã đào một không gian dưới lòng đất khá rộng rãi ở cửa đường hầm bí cảnh.

Ánh sáng vẫn lờ mờ.

Tuy Tào Lâm kém ba người kia một đẳng cấp, nhưng cùng cảnh giới, nàng cũng có thể đọ sức cao thấp với môn sinh Thiên Tử như Văn Nhân Thính Hải.

Nàng chủ tu các đạo thuật như thân pháp, tiễn pháp, thị lực, thính giác, ẩn nấp, y phục Pháp khí trên người lấy từ một vị lão ma ma dưới trướng Ma Hậu, có thể đẩy tốc độ lên đến mức bắt gió và tia chớp.

Nàng đứng ở vị trí xa nhất, cách Lý Duy Nhất khoảng một trăm năm mươi trượng.

Cây cung Vạn Tự Khí kéo căng hết cỡ trong tay nàng mang đến mối đe dọa cho Lý Duy Nhất không hề kém cạnh Cổ Chân Tướng.

:

- Rào rào!

Sông ngầm không ngừng chảy xiết.

Trong không gian dưới lòng đất, tiếng nước đặc biệt vang dội.

Lý Duy Nhất một tay cầm kiếm, một tay nắm chuông, lạnh nhạt cất tiếng:

- Thiện Tiên Chí, Thiên Phật Trận của ngươi, và Thần Tịch, đạo thuật cắt giấy thành binh của ngươi, đều cần một không gian đủ rộng mới có thể phát huy tối đa ưu thế. Ở dưới lòng đất có không gian hạn chế này, ta chiếm trọn địa lợi, các ngươi tốt nhất nên có pháp môn bảo mệnh, nếu không đao kiếm vô tình, cẩn thận bỏ mạng tại chỗ.

Cổ Chân Tướng không nắm chắc được mục đích thật sự của Lý Duy Nhất, không muốn đêm dài lắm mộng, hắn nói:

- Ngươi dùng lời lẽ này để tăng lên thanh thế, nhưng như thế là để lộ sự thiếu tự tin trong lòng. Động thủ đi.

- Vút!

Quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng trong tay hắn nện xuống mặt đất, tạo ra một tầng gợn sóng ánh sáng bao phủ hang động, nhằm ngăn Lý Duy Nhất Địa Độn chạy trốn vào lớp bùn đất, áp chế không gian hoạt động của hắn.

Thiện Tiên Chí, Tào Lâm, Thần Tịch đồng loạt ra tay.

Thiện Tiên Chí khoác lên mình Thiết Bố Phật Sam, cầm chuông bay vút tới, định lao vào cận chiến với Lý Duy Nhất. Đồng thời, tiếp tục áp chế phạm vi di chuyển của hắn.

Thần Tịch đánh ra một Bát Quái Trận Ấn từ xa.

Bát Quái Trận Ấn bay trên đỉnh đầu Thiện Tiên Chí, từ trên cao giáng xuống đè ép Lý Duy Nhất.

Khe hở không gian giữa Bát Quái Trận Ấn và Thiện Tiên Chí chính là đường bay mũi tên của Tào Lâm.

Ba người phối hợp ăn ý.

Đáng lẽ ra, mũi tên của Tào Lâm phải bay đến trước, gây rắc rối lớn nhất cho Lý Duy Nhất.

Nhưng chuyện bất ngờ xảy ra, Thất Phượng lặng lẽ lẻn đến sau lưng nàng. Mặc dù Tào Lâm có đề phòng, vẫn bị móng vuốt của Thất Phượng đánh trúng, trọng tâm mất thăng bằng, mũi tên bắn ra bị lệch hướng, không gây ra mối đe dọa nào cho Lý Duy Nhất.

Thất Phượng một kích trúng đích lập tức nhập vi, tàng hình biến mất.

Bên kia, Lý Duy Nhất hoàn toàn không định đỡ lấy Bát Quái Trận Ấn và chiếc chuông vàng đang bay tới, môi khẽ thốt chữ Tiền, một vòng lửa bốn màu lấp lánh hiện ra trên người hắn, bất ngờ xuyên qua hư không, xuất hiện trước mặt Thần Tịch cách đó trăm trượng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters