Sáu ngàn trận văn (1)

Sau khi đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, Lý Duy Nhất vận dụng Lục Giáp Mật Chú càng thêm thành thạo.

Bộ giáp niệm võ kết hợp chỉ là một trong chín chữ của Lục Giáp Mật Chú.

Sự vận dụng niệm lực linh quang của mỗi chữ, cộng thêm võ đạo đều có thể đạt được những hiệu quả thực chiến khác nhau.

Chữ “Tiền” tượng trưng cho tốc độ nhanh như thuấn di, Lý Duy Nhất đã có thể làm được thân tùy ý hành.

Nhanh quá, hai chữ này vụt qua trong đầu Thần Tịch, trong nháy mắt nhận ra cách đánh của Lý Duy Nhất là muốn đá hắn ra khỏi cuộc chơi trước.

Hoàng Long Kiếm dường như chẳng cần tốn thời gian kích hoạt, một nhát kiếm bổ xuống đã mang uy lực khổng lồ. Trên lưỡi kiếm, Lục Giáp Dương Lôi chớp động không ngừng, chín chữ cổ rực rỡ sáng ngời.

- Soạt, soạt!

Thân hình Thần Tịch đột ngột chìm xuống, hai ống tay đạo bào phồng to, vô số hình nhân phù lục bay ra, hóa thành một đám mây phù chú, hòa quyện cùng pháp khí và Trường Sinh kinh văn, cản lại nhát kiếm như khai thiên tích địa của Lý Duy Nhất.

Kiếm phong hạ xuống, trong đám mây pháp khí trên đỉnh đầu Thần Tịch, hình nhân phù lục nổ lốp bốp như đậu rang, một đống bị vỡ nát.

Đỡ thành công nhát kiếm chí mạng này của Lý Duy Nhất, cho thấy được phong thái nên có của cao thủ đệ nhất Độ Ách Quan.

Thần Tịch lên tiếng:

- Trong trận pháp thời gian suốt một năm nay, bần đạo không chỉ trùng kích Trường Sinh Tỏa. Luyện phù một năm, ngày nhớ đêm mong, chỉ đợi đến lúc tái chiến này.

Lý Duy Nhất quả thực có ý định lấy nhanh đánh chậm, trong thời gian ngắn nhất hạ gục Thần Tịch.

Đáng tiếc là đối phương không phải hạng người như Xích Nguyên, Ngốc Lỗ Vương Tử. Thần Tịch cao minh tột đỉnh, chiến lực, phản ứng, trí tuệ đều đứng đầu.

Điều chí mạng hơn là Thần Tịch nhận thức bản thân rất rõ, vô cùng dứt khoát, không nhân cơ hội này phản công, sau khi đáp đất liền nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Lý Duy Nhất.

Hai bóng mờ lướt tới.

Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí hiện ra phía sau Lý Duy Nhất, một trái một phải.

Đừng nói là truy kích Thần Tịch để tung ra nhát kiếm thứ hai, trong mắt những người đứng xem phía xa, liệu Lý Duy Nhất có đỡ nổi đòn tấn công của Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí phía sau hay không còn là một ẩn số.

- Vút! Vút! Vút! Vút!

Bốn trang Địa Thư đồng loạt bay ra khỏi Phong Phủ ở sau gáy Lý Duy Nhất, kết thành thế trận hình tròn, ập về phía Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí.

Sáu ngàn trận văn hiện ra, xếp hàng ngay ngắn.

Giai đoạn thứ tư của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận vẫn chưa hoàn thiện. Bốn trăm trận văn Linh Trận trung phẩm mang thuộc tính phong chưa được khắc họa vào, uy lực còn thiếu.

Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí không sợ trận này, nhưng rất e dè Bích Lạc Thanh Lôi.

Do đó, ngay khi bốn trang Địa Thư xuất hiện, hai người lập tức chuyển từ công sang thủ, kích hoạt uy năng căn nguyên của Thẩm Vũ Lô và Bồ Đề Kim Chung, vừa chống đỡ vừa định nhân cơ hội đập nát trận pháp.

- Ầm!

- Ầm ầm!

Hai món Vạn Tự Khí không thể làm vỡ trận bàn.

Cũng không có Bích Lạc Thanh Lôi ập tới như dự đoán.

Thiện Tiên Chí có tạo nghệ trận pháp cao thâm, cảm thấy khó tin:

- Sáu ngàn trận văn, Linh Trận trung phẩm đỉnh phong. Sao có thể chứ?

Từ sau trận đột phá vòng vây ngoài Khê Nguyệt Quan mới qua hơn ba tháng, số lượng trận văn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đã tăng từ bốn ngàn tám trăm lên sáu ngàn.

Sự tăng tiến này chẳng khác nào một võ tu từ tứ trọng đỉnh phong thăng lên lục trọng.

Đây là chuyện có thể làm được trong vài tháng sao?

Trước đây, Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận chủ yếu dựa vào Ngũ Sát Thiên Phong, Bích Lạc Thanh Lôi và Kim Ô Hỏa Diễm.

Trận bàn và trận văn là nhược điểm lớn nhất.

Nay nhược điểm này đã được khắc phục.

Tám cây trận kỳ bay ra từ mi tâm Lý Duy Nhất, rơi xuống trận bàn được tạo thành bởi bốn trang Địa Thư, nhốt Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí vào trong.

Từ hai cây trận kỳ tuôn ra Kim Ô Hỏa Diễm mới thu thập, dưới sự điều khiển của Hỏa Thiên trong Địa Thư và trận văn thuộc tính hỏa, tấn công về phía Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí.

Ba luồng Ngũ Sát Thiên Phong bay ra từ ba cây trận kỳ còn lại, luồng nào cũng cuồng bạo vô song, lần lượt hóa thành ba dạng Phong Sát: cơn mưa đao, Côn Bằng và giáp sĩ.

Gió và lửa hỗ trợ lẫn nhau, không chỉ nhốt Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí trong trận, mà còn ép họ phải kích hoạt Vạn Tự Khí đến mức thức tỉnh căn nguyên để phòng ngự bảo vệ thân thể.

Ngọn lửa đó quá đáng sợ, dường như sắp nung chảy cả chiến y Pháp khí trên người hai người.

Cổ Chân Tướng vừa chống chọi với ngọn lửa, vừa quan sát trận văn và thế trận, thầm nghĩ:

- Hóa ra Ngũ Sát Thiên Phong và hỏa diễm hủy diệt tách biệt với trận văn, được lưu trữ trong trận kỳ.

Bốn khối Tiên Cốt, pháp khí, kinh văn lần lượt bay ra, ngưng tụ thành Chân Tướng Tứ Tiên Thú quanh người hắn, hòng phá giải trận văn của bốn trang Địa Thư.

Thiện Tiên Chí thi triển Thiên Phật Trận, đồng thời Kim Chung trên đầu ngày càng to lớn, tựa như một ngọn núi nhỏ, nói:

- Sau khi hắn đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, Ngũ Sát Thiên Phong mà hắn có thể điều khiển đã tăng từ một lên ba luồng, uy lực trận pháp tăng vọt.

Kim Chung va chạm với tám cây trận kỳ, tiếng chuông vang vọng làm chấn động khiến tầng đá ngầm dưới lòng đất liên tục sụp đổ.

Ở đằng xa, Khúc Dao kinh ngạc thốt lên:

- Nếu chỉ là một địch hai, Lý Duy Nhất dựa vào thực lực võ đạo của bản thân và Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, hoàn toàn có khả năng đánh bại sự liên thủ của Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí. Quá mạnh mẽ!

Khúc Dao tu luyện linh quang vốn đã rất mạnh, tạo nghệ trận pháp lại cao thâm, cộng thêm hai khôi lỗi Thiên Cương Tăng và Địa Sát Tăng, chiến lực của nàng còn vượt qua cả Văn Nhân Thính Hải.

Thế nhưng, khi đối mặt với cao thủ ở tầm cỡ như Thần Tịch, nàng lại hoàn toàn không nắm chắc phần thắng.

Lý Duy Nhất cho nàng thấy mức chiến lực cường đại hơn của một niệm sư, chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, chỉ cần nắm giữ đủ nhiều tài nguyên, là có thể đối phó với những cường giả võ đạo đỉnh phong cùng cảnh giới.

- Bựt!

- Bựt!

- Bựt!

Tào Lâm bắn liền ba phát tên, mỗi lần bắn ra là một lần nàng thi triển thân pháp đổi vị trí, nhảy vọt trên không trung để né tránh sự quấy rối của Thất Phượng.

Lý Duy Nhất nhanh nhẹn dịch chuyển bước chân né tránh.

Dù vậy, do phải điều khiển trận pháp nên thân hình hắn vẫn khựng lại một khoảnh khắc, bị luồng gió của một mũi tên sượt qua làm đau rát gò má. Những dòng chữ máu trên da gò má chặn được luồng gió của mũi tên, nên không bị thương.

Tuy nhiên, tình thế đó quả thực vô cùng hung hiểm.

Trong hoàn cảnh này, chỉ cần Lý Duy Nhất nảy sinh ý nghĩ làm liều là mượn sức trận pháp tiêu diệt Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí trước, thì bản thân hắn cũng sẽ khó tránh khỏi bị bắn hạ.

Phía sau, Thần Tịch quay lại, tung ra một nhát Lượng Sơn Xích nhắm thẳng lên trời.

Cây thước dài ra vài trượng, mục tiêu không phải phá trận mà là chém thẳng vào Lý Duy Nhất.

Thần Tịch cũng tu luyện niệm lực, hiểu rất rõ rằng trận pháp càng mạnh thì niệm sư càng cần phải dốc toàn lực để khống chế.

Chỉ cần hắn và Tào Lâm khiến Lý Duy Nhất phân tâm, bằng năng lực của Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí, hai người đó sẽ nhanh chóng phá trận thoát ra.

Lý Duy Nhất quát lớn:

- Tới hay lắm!

Hắn không thay đổi chiến lược, vẫn muốn hạ Thần Tịch và Tào Lâm trước.

Trong tay hắn, Ác Đà Linh rung lên bần bật, Hoàng Long Kiếm lướt dọc theo mép Lượng Sơn Xích, chém xuống một đường.

Thần Tịch hét lên:

- Bát Quái Tâm Lô Tráo!

Lấy Trường Sinh kinh văn dựng nên một chiếc đỉnh xanh hộ thể, ngàn vạn phù văn hiện ra trên đạo bào của hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters