Tăng đạo bị loại (1)

Mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, Tào Lâm không kịp nhận thua, cũng không kịp sử dụng phù lục bảo mệnh.

Đầu rơi xuống đất, máu từ cổ phun thẳng lên.

Thành viên đội chấp pháp đến từ Ma Quốc lập tức cách không đánh ra bốn sợi dây xích kinh văn để ra tay cứu giúp, nhưng chậm một bước, chỉ kéo về được một thi thể không đầu.

Sắc mặt hắn khó coi, tâm tình nặng nề.

Tào Lâm từ nhỏ được Ma Hậu nuôi dưỡng bên cạnh, lớn lên trong cung, là thế hệ trẻ có thiên tư cao nhất của Tào gia trong vài trăm năm gần đây, chưa tới trăm tuổi đã tu luyện đến ngũ trọng. Có thể nói, Bỉ Ngạn cảnh nằm trong tầm tay.

Tương lai, nàng tất nhiên sẽ trở thành một trong những Siêu Nhiên chống đỡ gia tộc.

Có thể tưởng tượng, Ma Hậu và Tào gia khi biết được tin dữ này sẽ phẫn nộ đến cỡ nào. Cũng giống như Văn Nhân Thính Hải gần như bị phế.

Khúc Dao cầm pháp trượng, lặng lẽ mang theo Thiên Cương Tăng và Địa Sát Tăng lùi về sau mấy chục trượng.

Vốn dĩ nàng định tìm cơ hội xông vào bí cảnh, nhưng lấy tu vi của Tào Lâm mà mới ba hiệp đã bị chém đứt đầu. Nàng vẫn chưa đạt đến ngũ trọng, nếu bị Lý Duy Nhất bám lấy, e rằng lành ít dữ nhiều.

Khúc Dao đã sớm nghe hung danh lạt thủ tồi hoa của Lý Duy Nhất, Lạc Âm Cơ và Tình Tảo của Thái Âm Giáo đều bị hắn đánh chết. Hiện giờ, nàng càng kiêng dè sâu sắc hơn, có chút ấn tượng rập khuôn.

Những Trường Sinh Nhân của Ma Quốc, đặc biệt là Trường Sinh Nhân của Sinh Cảnh khác tạm thời gia nhập Ma Quốc, lúc này đều âm thầm nín thở, nội tâm dao động.

Có thể trở thành Trường Sinh Nhân thì đều có khả năng bước vào Bỉ Ngạn cảnh giới. Sở dĩ gia nhập phe Ma Quốc là họ vì biết rõ, nếu đánh không lại thì cùng lắm là nhận thua rút lui.

Trường Sinh tranh độ, mọi người không có thù oán cá nhân, càng không muốn giết người kết thù, cơ bản là không có nguy hiểm gì.

Nhưng Lý Duy Nhất lại khác.

Hắn phải dùng sát lục để uy hiếp kẻ địch, khiến kẻ địch sợ hãi mới có thể phá vỡ cục diện.

Đối đầu với hắn chưa chắc đã có cơ hội nhận thua.

Một sư tỷ của Độ Ách Quan có thực lực chỉ đứng sau Thần Tịch, Tề Kiếm Như, Tả Khâu Hồng Đình truyền âm cho các sư huynh đệ bên cạnh:

- Lát nữa giao thủ, chúng ta nhất định phải luôn nắm sẵn phù lục bảo mệnh trong tay, thấy tình thế không ổn thì lập tức kích hoạt. Lý Duy Nhất quá nguy hiểm, đừng có liều mạng.

- Xoẹt!

Thất Phượng hiện ra từ trạng thái tàng hình, thân thể hóa thành ba thước, móng vuốt mọc đầy vảy rồng như giáo như kiếm đâm về phía cổ của Thiện Tiên Chí đang ngã lăn trên đất không thể động đậy.

Thần Tịch phóng tới thật nhanh, cách không bắt ấn, kích hoạt Lượng Sơn Xích.

Thước như một thanh kiếm, bay múa lên xuống, ngàn vạn kinh văn làm không khí sôi trào, chém đứt phòng ngự, đánh Thất Phượng rơi xuống đất lùi lại.

Để hành động linh hoạt hết mức có thể, Thất Phượng không mang theo Pháp khí, chủ yếu dùng cách đánh lén, làm sao cản được sự công phạt của Vạn Tự Khí? Hoàn toàn không thể lại gần Thiện Tiên Chí.

- Xoảng!

Trên mặt đất, từng luồng pháp khí mà Thần Tịch phát ra lan tràn như dây leo, rơi lên người Thiện Tiên Chí. Pháp khí đánh bay Định Thân Phù, vỡ thành từng mảnh bướm giấy.

Thân pháp của Cổ Chân Tướng nhanh đến mức giống như mười mấy bóng người đi cùng, ánh mắt tỏa ra hàn quang vạn trượng, chặn Lý Duy Nhất lại.

Trong thế hệ trẻ, hắn chưa từng gặp chuyện gì thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, luôn có thể ung dung ứng phó. Lúc này chiến ý và sát khí trên người hắn sôi trào, đạt tới độ cao chưa từng có.

Dưới tình huống bốn người hợp lực mà Tào Lâm lại tử vong, Cổ Chân Tướng như bị chặt mất một cánh tay, sự kiêu ngạo trong nội tâm bị khiêu chiến.

Cửu tuyền trong cơ thể hắn phát ra âm thanh suối nước dâng trào, pháp khí vận chuyển đến cực hạn.

Bốn khối Tiên Cốt và Chân Tướng Tứ Tiên Thú bao vây tới, kích hoạt Thẩm Vũ Lô đến mức thức tỉnh căn nguyên, những ký hiệu thần bí trong quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng từng vòng bay vút ra.

- Bùm bùm!

Hai người giao thủ kịch liệt, các loại thủ đoạn và Pháp khí liên tục tung ra.

Lúc trước Lý Duy Nhất bị Thiện Tiên Chí đánh trúng một chưởng, không có thời gian bình ổn pháp khí hỗn loạn trong cơ thể và chữa thương, về mặt chiến lực võ đạo, bản thân cũng kém Cổ Chân Tướng một bậc, càng đừng hòng có bất kỳ cơ hội nào để thi triển võ niệm kết hợp.

Giao phong chớp nhoáng mười ba chiêu, Lý Duy Nhất bay ngược ra sau, thân thể đập mạnh vào vách đá phía trên lối vào bí cảnh, xương cốt toàn thân đau đớn cùng cực như đứt gãy.

Phía sau, Thiện Tiên Chí xoay người bay lên khỏi mặt đất, pháp khí trong cơ thể vận chuyển ba chu thiên, ảnh hưởng của Định Thân Phù hoàn toàn tan biến.

- A Di Đà Phật!

Thiện Tiên Chí chắp tay trước ngực, trong lòng áy náy vô cùng, bi thống khổ sở, biết rõ Tào Lâm vì cứu mình mới bỏ mạng, là do mình sai lầm trong lúc chiến đấu gây ra.

Nếu không, lấy tốc độ thân pháp của Tào Lâm, Lý Duy Nhất rất khó có cơ hội giết nàng.

Tâm cảnh Thần Tịch cũng có dao động, vừa rồi hắn cách không điều khiển Lượng Sơn Xích là có thể cứu Tào Lâm, tạm thời kiềm chế Lý Duy Nhất, câu giờ cho Cổ Chân Tướng tới.

Nhưng... hắn lại chọn cứu Thiện Tiên Chí.

- Đại Từ Đại Bi Chú Ấn!

Thiện Tiên Chí một tay bóp ngón tay, một tay kết ấn.

Bồ Đề Kim Quang nở rộ ở mi tâm như mặt trời vĩnh hằng, pháp khí trào ra từ Tổ Điền hóa thành mây biển.

Hai luồng lực lượng dung hợp lại thành một, cùng lúc đánh ra chỉ quyết và thủ ấn về phía Lý Duy Nhất đang đập lưng vào vách đá.

Vừa công kích thân thể, vừa nghiền nát hồn phách.

Thần Tịch lơ lửng giữa không trung, cách không đánh ra đế thuật Bát Quái Ấn. Thẩm Vũ Lô do Cổ Chân Tướng đánh ra còn bay đến trước mặt Lý Duy Nhất trước.

Ngọn lửa do Thẩm Vũ Lô phát ra thiêu đốt vách đá xung quanh Lý Duy Nhất đến mức nóng chảy. Gợn sóng uy năng căn nguyên giống như từng chiếc búa tạ nện lên người Lý Duy Nhất.

Ba tòa đạo tâm ngoại tượng của ba cao thủ, lại thêm Chân Tướng Tứ Tiên Thú, Thiên Phật Trận, Bát Quái trận thế, sáu luồng lực lượng trấn áp gắt gao Lý Duy Nhất đang bị trọng thương, thân thể lún sâu vào tầng đá. Ma Giáp Huyết Phù Đồ hoàn toàn không chịu nổi, ma văn màu máu trên người hắn nứt ra cùng với da thịt, máu chảy ròng ròng.

Thấy Thẩm Vũ Lô, Bát Quái Ấn, Đại Từ Đại Bi Chú Ấn sắp rơi xuống người Lý Duy Nhất.

- Vèo!

Tiếng kiếm ngân chói tai vang vọng khắp không gian dưới lòng đất.

Quanh người Lý Duy Nhất tràn ra điện quang, kim quang ở mi tâm chiếu rọi vạn trượng, không gian dập dờn khuếch tán ra từng vòng. Trung tâm gợn sóng, một thanh cự kiếm màu vàng bay vút ra đánh xoẹt một tiếng.

Trên thân kiếm, phù văn lấp lóe, uy thế nghiền nát ba tòa đạo tâm ngoại tượng.

Chỉ là phù quang kiếm khí quanh thân kiếm, uy lực mạnh mẽ đã giống như vạn kiếm cùng bắn.

Trong mắt Cổ Chân Tướng tràn đầy vẻ kinh hãi, rống to nhằm nhắc nhở Thiện Tiên Chí và Thần Tịch:

- Thần Kiếm Phù!

Thần Kiếm Phù của Lăng Tiêu Cung có uy danh hiển hách.

Ai có thể ngờ, Lý Duy Nhất ở Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng lại có thể luyện chế ra lá phù này?

Lý Duy Nhất bị trấn áp khó có thể động đậy, nhưng ba cao thủ trấn áp hắn muốn một hơi tiễn hắn rời cuộc chơi chẳng phải cũng đang ở trạng thái dốc toàn lực, khó lui về né tránh sao?

- Vèo!

Thần Kiếm Phù phá không bay đi, ầm ầm đánh bay Thẩm Vũ Lô, kiếm quang xé nát Bát Quái Ấn và Đại Từ Đại Bi Chú Ấn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters