Cổ Chân Tướng là lợi hại nhất, thân thể được chín dòng trường hà pháp khí bao phủ, cưỡng ép vặn vẹo cơ thể, vung quyền trượng ra cản lại mũi nhọn của Thần Kiếm Phù. Pháp khí hộ thể trên người hắn chớp mắt bị xé rách, thân thể bay xéo ra ngoài.
Thiện Tiên Chí và Thần Tịch ở phía sau bị ném văng về hai hướng khác.
Sức phòng ngự của Thiết Bố Phật Sam trên người Thiện Tiên Chí vô cùng cường đại, cho dù bị lưỡi kiếm của Thần Kiếm Phù chém trúng ngực vẫn giữ được mạng sống. Tuy nhiên, xương sườn gãy mấy cái, tạng phủ và khí hải trong cơ thể xuất hiện vết nứt.
Thần Tịch vì tránh chỗ hiểm đã mất một bàn tay.
- Ầm ầm ầm!
Thần Kiếm Phù va chạm vào vách đá của hố sâu dưới vực thẳm phía xa, hình thành một lối đi sâu mấy chục mét ở dưới lòng đất.
Mảng lớn tầng đất sụp đổ, mặt đất chấn động dữ dội.
Đây tuyệt đối là một kiếm không thua kém võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng!
Lý Duy Nhất tiêu hao hết Phù Thiên Thần Nê, dùng vô số tài nguyên lấp vào, mới luyện chế ra được một tấm.
Ở đằng xa, Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc bị dư âm kiếm khí của Thần Kiếm Phù trùng kích, lần lượt chống Pháp khí lên chống đỡ.
Có người hoảng sợ hét lớn, nhắc nhở đội chấp pháp:
- Đây tuyệt đối không phải là lực lượng của Trường Sinh Nhân đời thứ chín! Lý Duy Nhất vi phạm quy định, dùng công kích phù lục do cường giả thế hệ trước ban tặng.
Mấy người trong đội chấp pháp đứng im không nhúc nhích, trong lòng thầm khiếp sợ. Bọn họ chưa từng thấy trong cuộc chiến của những Trường Sinh Nhân mới thăng cấp có cuộc giao phong ở cấp độ này.
Thần Kiếm Phù có phải do Lý Duy Nhất luyện chế hay không, đương nhiên bọn họ có thể nhìn ra.
Đám người Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí, Thần Tịch có thể giữ được tính mạng dưới đòn công kích bất ngờ của Thần Kiếm Phù, có thể nói là biểu hiện kinh vi thiên nhân.
Trên mặt đất, võ tu của các thế lực lớn còn chưa kịp chấp nhận sự thật Tào Lâm đã chết, liền bị tin tức về Thần Kiếm Phù làm cho chấn động.
Về hướng hố vực.
Phù quang màu vàng vọt lên tận trời, bắn thẳng lên không trung cao hàng trăm trượng.
Tiếng kiếm ngân dưới lòng đất mãi một lúc sau mới chậm rãi truyền đến.
Thường Ngọc Thanh đã xuống xe, đứng cạnh lùm cây xanh mướt, ngắm nhìn phù quang màu vàng xua tan mây ở phương xa:
- Hóa ra chỗ dựa của hắn chính là tạo nghệ niệm lực Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng độc nhất vô nhị của Trường Sinh Nhân đời thứ chín. Trận pháp, phù pháp, ngự trùng... những thủ đoạn này thi triển trong tranh đấu võ đạo, chẳng phải cũng là một loại niệm võ kết hợp khác sao? Bây giờ xem ra, thực chất hắn cao hơn ba người Cổ Chân Tướng nửa cấp độ, mọi người đều đã đánh giá thấp hắn.
Không hiểu sao, rõ ràng Ma Quốc bị đánh cho trở tay không kịp, nhưng khóe miệng Thường Trí lại tràn ra một nụ cười:
- Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận và Thần Kiếm Phù vừa xuất hiện, cộng thêm tu vi võ đạo, đúng là đã tạo ra khoảng cách nửa cấp độ. Nửa cấp độ này là nhờ chuẩn bị từ trước và tích lũy tài nguyên mà đắp lên.
Thường Ngọc Thanh nhớ ra điều gì đó, đôi mắt sáng lên vẻ nghi ngờ hỏi:
- Thần Kiếm Phù... chuyện này hợp lý sao?
Thường Trí giải thích:
- Lấy niệm lực ngũ trọng chưa chắc đã không luyện chế ra được. Chỉ là tỷ lệ thành công rất thấp, cần phải đổ nhiều tiền vào.
Thường Ngọc Thanh nói:
- Ý ta là, hắn lấy đâu ra thời gian luyện phù và bày trận? Hắn mang lại cho ta sự hứng thú cực lớn, lớp màn bí ẩn trên người hắn quá dày, khiến người ta nhịn không được muốn xé toạc ra, khám phá cho rõ ràng.
Vẻ mặt Thường Trí nghiêm túc, hiểu rằng nếu Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc thất bại, cô cô sẽ lấy thân phận Thường Ngọc Thanh đích thân ra tay.
…
Lý Duy Nhất bị kẹt trong lớp bùn đất, toàn thân nóng ran.
Hắn hoàn toàn không để ý tới pháp khí hỗn loạn trong cơ thể, hít sâu một hơi, trong Thần Khuyết, pháp lực dạng lỏng vận chuyển. Xoạt một tiếng, hắn như linh viên vọt ra khỏi vách đá.
Lý Duy Nhất phải nhân lúc Cổ Chân Tướng bị đánh bay, Thiện Tiên Chí và Thần Tịch trọng thương, giành lấy lợi thế, cố gắng mở rộng chiến quả hết mức có thể.
Cổ Chân Tướng cũng rất nhanh, nhưng bị Thất Phượng tập kích nên bị cản lại trong chốc lát.
- Keng keng!
Ác Đà Linh rung lên.
Từ miệng chuông, bay ra Thanh Vân Tiên Khí và hơn chục món Thiên Tự Khí thượng phẩm, hóa thành dòng sông Pháp khí, cuộn trào về phía Thiện Tiên Chí và Thần Tịch.
Tuy Thất khiếu của Thiện Tiên Chí chảy máu, nhưng vẫn phản ứng nhanh chóng, cố nén thương thế, xoay người đứng dậy, chống Bồ Đề Kim Chung lên ngăn cản.
- Bùm!
- Ong!
…
Giống như tiếng chuông trời không ngừng vang vọng.
Thiên Tự Khí bay ra từ Ác Đà Linh có uy lực khổng lồ, liên tiếp đập vào Kim Chung, chấn động khiến Thiện Tiên Chí không ngừng lùi lại, máu liên tục trào ra từ miệng và ngực.
Cuối cùng, cả người lẫn chuông đều bị đánh bay.
Thiện Tiên Chí bắt quyết, trên người hiện lên một thiên Phật Kinh bảo vệ thương thế, được một thành viên đội chấp pháp cứu đi, chính thức bị loại.
Thần Tịch mất một tay, hoàn toàn không đỡ nổi, rất nhanh cũng nhận thua rời khỏi cuộc chơi.
Mười mấy món Thiên Tự Khí thượng phẩm bay ra, toàn bộ đâm sầm vào tầng đá xung quanh.
Cảnh tượng không gian dưới lòng đất thay đổi, hoàn toàn bị Thanh Vân Tiên Khí bao trùm, khói sương mờ ảo, hệt như tiên cảnh.
Ngũ Sát Thiên Phong cuồng bạo thổi tung Thanh Vân Tiên Khí ra khỏi lòng đất.
Trên mặt đất, tiếng xé gió vang lên liên tiếp.
Những Siêu Nhiên đến từ các thế lực khác nhau lần lượt hiện thân, xuất hiện dưới lớp Thanh Vân Tiên Khí, cẩn thận quan sát và cảm nhận.
- Đây là tiên khí do Tông Thánh Thanh Vân để lại, lão phu từng cảm ứng được một luồng trên một quyển chân kinh của Tông Thánh Học Hải.
- Thì ra là thế, thì ra là thế... Xem ra bí cảnh bên dưới có liên quan cực lớn tới Tông Thánh.
- Thảo nào Trường Sinh Nhân của Tông Thánh Học Hải phải trả giá lớn như vậy cũng muốn tham gia.
…
Liễu Điền Thần ngạo nghễ đứng ở mép hố vực, vẻ mặt nghiêm túc, lúc Lý Duy Nhất rơi vào hoàn cảnh hung hiểm nhất, hắn suýt chút nữa đã ra tay ứng cứu, bắt hắn nhận thua xuất cục.
Hắn xoay người, nhìn về phía các vị Siêu Nhiên đang rục rịch, lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo:
- Trường Sinh tranh độ vẫn chưa kết thúc đâu! Lúc này nếu các vị xông vào bí cảnh, Học Hải Đế Niệm và Vụ Thiên Tử tự nhiên sẽ ra mặt, duy trì quy tắc trật tự của Nhân tộc.
Liễu Điền Thần vừa là Sinh Cảnh Chi Chủ, vừa là Phó Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, lời nói ra tất nhiên rất có sức nặng.
Thái thượng trưởng lão Vũ Dịch của Độ Ách Quan, sau khi nhìn thấy Thanh Vân Tiên Khí liền đằng vân giá vũ bay tới:
- Liễu Tiêu Tôn, bí cảnh bên dưới rõ ràng có cơ duyên cực lớn. Nhưng nó lại nằm trong phạm vi thế lực của Độ Ách Quan chúng ta, hai nhà các ngươi không thể nuốt trọn được chứ?
Vũ Dịch tóc bạc mà mặt trẻ, lông mày và râu đều bạc trắng, da thịt nõn nà như trẻ sơ sinh, giơ tay nhấc chân liền dẫn động thiên địa bí năng, thế vận trên người như tiên sơn sừng sững, so với Liễu Điền Thần còn nhỉnh hơn một bậc.
Bốn Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc có thể mượn dùng trận pháp thời gian của Độ Ách Quan, chính là nhờ đi cửa sau của hắn.
Tiếng nói trong Độ Ách Quan, Vũ Dịch đủ để sánh ngang với Trang Sư Nghiêm.