Năm xưa dị biến bùng phát, cường giả cổ đại trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa từng người đều chết vô cùng thê thảm, khiến người ta rùng mình ớn lạnh.
Mười vạn năm qua, mười ba chiếc đan lô vẫn luôn hấp thu luồng chất lỏng ánh sáng màu vàng bay ra từ Thanh Vân Lô.
Rốt cuộc bên trong đang nuôi cấy thứ gì, chỉ có Tông Thánh mới biết.
Tả Khâu Hồng Đình dùng những ngón tay thon dài chỉ vào lông mày:
- Ngươi nghĩ ta dám tùy tiện thu lấy thứ kỳ quái này sao? Nó bảo, chiếc đan lô này không có vấn đề, có thể lấy mang đi.
Thái độ Lý Duy Nhất lập tức thay đổi:
- Mau hỏi xem, còn thứ gì khác có thể mang đi không.
Tả Khâu Hồng Đình dùng niệm lực câu thông với Khí Linh của Nguyên Bản Đăng, một lát sau, chỉ vào một chiếc đỉnh đồng khác:
- Cái kia, có lẽ không có vấn đề.
- Có lẽ... không có vấn đề?
Lý Duy Nhất âm thầm cạn lời, nhìn về phía Thanh Vân Lô to lớn như ngọn núi đang lung lay sắp đổ phía xa, cứ như rơi xuống sẽ nát bấy, khẽ cắn răng.
Dù sao cũng tới rồi!
Vì thế, hắn dứt khoát thu chiếc “có lẽ” kia vào trong Ác Đà Linh tạm thời.
Cùng lắm thì không mang theo trên người, cứ vứt vào Hồn Hải trước, chờ tương lai tu vi đủ cao rồi hẵng từ từ nghiên cứu.
- Không thể ở lâu chỗ này, đi xem thử cửa ra của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa ghi trên bản đồ có thể mở ra không đã.
Lý Duy Nhất đã cảm nhận được khí tức của năm người Tông Thánh Học Hải ở phía trên truyền xuống, không muốn chạm mặt với họ.
Tin tưởng bọn họ là một chuyện.
Nhưng dẫu sao bọn họ là tiểu bối, giống như Thường Ngọc Kiếm, khó tránh khỏi thân bất do kỷ.
Nếu có thể nhân cơ hội này chuồn đi, ẩn giấu triệt để không để ai tìm thấy, hơn hai năm tới, Lý Duy Nhất mới có thể chuyển bị động thành chủ động.
Hai người tiến thẳng về vực sâu Đạo Vẫn, dọc theo một con đường ván cũ nát khắc vào vách núi cheo leo, nhanh chóng tiến lên.
Trên vách đá khắc đầy phù văn và trận văn.
Bên dưới vách đá sâu không thấy đáy, mây mù âm u mịt mờ.
Nửa ngày sau.
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình trở lại mặt đất, bò ra từ một Tiên Mộ đã bị dọn sạch.
Lúc này đã là chạng vạng, sắc trời âm u.
Xung quanh là từng mảng dược điền, trồng một loại bảo dược tên là Vạn Hoa Đằng. Đất bùn là Linh Thổ kém chất lượng, có ba màu nhạt.
- Đây hẳn là di địa Tiên Mộ do Vương gia của Ức Tộc ở Đan Châu nắm giữ, cách lối vào mà Phục Văn Ngạn tìm được khoảng tám trăm dặm.
Để tìm kiếm Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, Tả Khâu Hồng Đình từng đi qua hơn một nửa Đan Châu, nên khá quen thuộc với khu vực xung quanh.
Lý Duy Nhất cười khẽ nói:
- Ai có thể ngờ, lối vào thực sự của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa lại nằm trong một Tiên Mộ? E rằng Vương gia cũng bị lừa không hay biết gì.
Tả Khâu Hồng Đình hỏi:
- Duy Nhất huynh, tiếp theo định làm thế nào? Còn tiếp tục đấu với Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc không?
- Tại sao không chứ? Có điều, đấu thế nào, đánh thế nào, tranh thế nào, tiếp theo sẽ do ta quyết định.
Sau khi uống Linh Đan chữa thương, thương thế của Lý Duy Nhất đã khôi phục hơn nửa, tâm trạng cực kỳ tốt, có một cảm giác tự do sung sướng như thoát khỏi đầm lầy.
Tả Khâu Hồng Đình hỏi:
- Giải thích cho ta nghe đi?
Lý Duy Nhất hăng hái nói:
- Trường Sinh tranh độ là cơ hội tuyệt vời để thu thập tài phú, gom góp tài nguyên tu luyện nhằm trùng kích Bỉ Ngạn cảnh. Đây là con đường tắt để võ tu trẻ tuổi vượt qua Đại Trường Sinh của thế hệ trước. Một khi bỏ lỡ, lần tiếp theo phải đợi đến sáu mươi năm sau. Thử hỏi tài phú lớn nhất của Trường Sinh tranh độ là gì? Là sách ngọc, cho dù là sách ngọc kém nhất cũng đại diện cho một huyện. Hiện giờ, ta chẳng có lấy một tấm sách ngọc hữu dụng nào. Pháp khí mà Trường Sinh Nhân bị loại để lại vẫn còn lưu giữ ở đội chấp pháp.
Tả Khâu Hồng Đình hỏi:
- Cho nên, ngươi muốn đến khu vực tranh chấp lãnh thổ?
- Người đứng đầu Trường Sinh Địa Bảng chính là thợ săn đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn. Bị vây đánh mấy tháng nay, cũng đến lúc ta phản kích bọn họ rồi.
Lý Duy Nhất nói có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất là rất muốn Tả Khâu Hồng Đình rút khỏi Trường Sinh tranh độ. Chuyến đi này của hắn thực ra ẩn chứa nguy hiểm khá lớn, đặc biệt là nguy hiểm ngoài tranh độ.
Tuy nhiên, các loại Pháp khí trên người Tả Khâu Hồng Đình đúng là khó xử lý, chưa nghĩ ra cách nào thỏa đáng.
Cuối cùng, Lý Duy Nhất quyết định dẫn nàng cùng lên bắc.
Những cao thủ Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh của Ức Tộc Vương gia gần như đều đã đi về phía hố vực. Lý Duy Nhất nhờ vào Bát Bộ Huyền Y, mang theo Tả Khâu Hồng Đình nhẹ nhàng trốn thoát.
…
Từ vùng hỗn độn nơi có Độ Ách Giới Cảnh đến Lang Độc Hoang Nguyên ở tây bắc Ma Quốc, dù là khoảng cách đường chim bay cũng hơn hai mươi vạn dặm.
Lý Duy Nhất không dám đi đường thẳng băng qua vùng trung tâm Ma Quốc.
Trong Bách Cảnh Sinh Vực, cường giả nhiều như mây, Lý Duy Nhất không dám đi gấp, cùng Tả Khâu Hồng Đình thi triển Dịch Dung Quyết, khi thì cải trang thành đệ tử tông môn xuống núi rèn luyện, khi thì giả làm thương khách, lúc lại hóa thân thành võ tu Biên Quân...
Mỗi ngày đi đường không quá ba ngàn dặm.
Mất nửa năm, hai người mới tới được Hải Châu nằm ở cực đông của Lang Độc Hoang Nguyên.
…
Hải Châu không có biển chỉ có biển cát mênh mông vô tận.
Nắng gắt thiêu đốt khiến không khí cũng trở nên méo mó, những cồn cát nối tiếp nhau, đơn điệu và hoang lương, bất kỳ sinh mệnh nào cũng đừng hòng sống sót ở đây.
Một thương đội gồm ba chiếc Long Cốt Sa Chu đang di chuyển trên lớp cát lún.
Dưới lớp cát vàng, có Sa Trùng đang đi nhanh. Trên người Sa Trùng bị trói bằng từng sợi xích, đầu kia của xích nối với vòng sắt to bằng miệng bát trên thân Sa Chu.
Long Cốt Sa Chu được ghép từ xương sống của ba con Sa Trùng cấp Hầu, dài ba mươi tám trượng, chỗ rộng nhất đạt bốn trượng, tựa như bộ xương của một con cự long, di chuyển trong sa mạc với tốc độ một ngày ngàn dặm.
Đây là thương đội của Mộc gia ở Trận Tiên Thành, trên Sa Chu chở từng khối trận thạch tài mua từ Dực Vương Triều, đi đường thủy một tháng, đi đường bộ cũng đã sáu ngày.
Chiếc Long Cốt Sa Chu ở phía sau cùng, trong khoang thuyền tầng hai gần cầu thang.
Lý Duy Nhất bố trí trận pháp, đả tọa trên sàn gỗ.
Giữa hai tay hắn lơ lửng một khối kết tinh Uẩn Đạo màu vàng không quy tắc, to bằng nắm tay.
Theo nhịp thổ nạp của hắn, lòng bàn tay giải phóng ra từng luồng pháp khí bao phủ lấy kết tinh Uẩn Đạo, khiến nó dần dần tan chảy. Sau khi dung hợp với pháp khí thanh huy, nó chảy ngược vào Thần Khuyết.
Kết tinh Uẩn Đạo là phần thưởng dành cho võ tu hạng nhất Trường Sinh Địa Bảng, được mệnh danh là vật của Tiên Giới, chỉ có thể tìm thấy trong Tiên Lạc Chi Cảnh, quý giá gấp mười lần Long Hồn Nguyên Quang.
Là người đứng đầu Địa Bảng, khối kết tinh Uẩn Đạo hắn nhận được là khối lớn nhất, thuộc tính Thổ.