Chạy trốn khỏi Cổ Địa (2)

Liễu Điền Thần rốt cuộc cũng không nhịn được, truyền một ý niệm vào lối đi bí cảnh:

- Đại cung chủ nói rồi, nàng chấp nhận mất Mệnh Tuyền, nàng có thể giúp ngươi lấy lại Ác Đà Linh. Tình hình bên trong không phải thứ ngươi có thể đối phó, mau đi ra đi.

Không có tiếng đáp lại.

Lý Duy Nhất trả lại Thập Tinh Bảo Cung cho Thanh Tương, sau đó cảm ơn từng người.

Trận chiến này đều là nhờ họ dốc toàn lực đối phó Ngu Huyền, trấn áp hắn, mới làm cho Lý Duy Nhất không còn nỗi lo về sau. Trong đó, Phó Nham Thủ tiếp ứng lại càng giúp Lý Duy Nhất nhiều nhất.

- Tình hình của tầng thứ hai chính là như vậy, cực kỳ nguy hiểm, không phải nơi dễ vào. Từng câu ta nói đều là sự thật, đi hay không do các ngươi tự quyết định.

Lý Duy Nhất kể lại một số chuyện đã thấy ở tầng thứ hai cho năm người Tông Thánh Học Hải, cất lại Ma Giáp Huyết Phù Đồ do năm người trả lại. Sau khi cáo từ, hắn dán một tấm Thần Hành Phù lên người, một mình lao vào trong cát bụi mịt mù và Thanh Vân Tiên Khí rực rỡ sắc màu.

Lý Duy Nhất không ngờ nguy cơ ở tầng thứ nhất lại bùng phát nhanh như vậy, khiến hắn trở tay không kịp.

Hắn biết lúc này tiến sâu vào bí cảnh nguy hiểm đến mức nào, trong đầu cũng từng nghĩ xông ra khỏi lối đi bí cảnh, nhận thua cho xong, giữ mạng mới là điều quan trọng nhất.

Nhưng Tả Khâu Hồng Đình vẫn đang ở cửa vào tầng thứ hai.

Bất luận thế nào, Lý Duy Nhất cũng không thể bỏ mặc nàng mà chạy trốn một mình.

Mạnh Thủ Nghĩa cảm nhận được dao động kình khí khủng bố truyền đến từ ngọn núi trung tâm bí cảnh, vẻ mặt nghiêm túc, nhất thời do dự nói:

- Theo lời của Lý Duy Nhất, tầng thứ hai dường như còn hung hiểm hơn tầng thứ nhất, không ít đại nhân vật tham gia Đan Đạo Đại Hành thời cổ đại đều chết ở đó.

Phó Nham Thủ lên tiếng:

- Ta tin, lần này Lý Duy Nhất không lừa gạt chúng ta, hắn thực sự khuyên chúng ta đừng mạo hiểm.

Thanh Tương ngưng tụ Thanh Vân Cửu Chương Giáp trên người, pháp khí phát ra hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh thanh tú, lao vào vùng sâu hỗn loạn của bí cảnh:

- Lý Duy Nhất dám đi, ta cũng dám.

Vì đã có tin tức của Thanh Vân Lô, vô luận thế nào nàng cũng phải đi thăm dò một phen.

Mạnh Thủ Nghĩa thoáng do dự một lúc, cũng đuổi theo:

- Tương muội.

Phó Nham Thủ, Mạnh Tư Tề, Mạnh Tư Hiền bám sát theo sau.

Ở cửa lối đi bí cảnh, chỉ còn lại Quỷ Trạch Bằng Cầm không ai ngó ngàng.

- Bọn họ còn tham lam hơn cả Yêu tộc chúng ta, đám người này không biết tự lượng sức chút nào.

Quỷ Trạch Bằng Cầm do dự nhiều lần, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bước về phía Ngu Huyền, bắt ấn đánh ra, phá vỡ phong ấn cửu tuyền và Linh Giới trên người hắn, cởi Pháp khí dây xích:

- Huyền Hoàng Tôn, trước đó ta thực sự không có cách nào khác, bị Lý Duy Nhất dùng thú văn khống chế hồn linh nên đã xuống tay hơi nặng. Đám người Lý Duy Nhất cuồng vọng kiêu ngạo, đi xuống tầng thứ hai nhất định sẽ chết không tử tế, Hi Nguyệt Trạc không tính là bị mất. Mà... cho dù chúng may mắn sống sót, chúng ta cũng có thể cướp lại Hi Nguyệt Trạc cùng các Pháp khí khác trong tương lai, Trường Sinh tranh độ mới chỉ là năm đầu tiên.

Ngu Huyền đã nhận thua, rời khỏi Trường Sinh tranh độ, nên Lý Duy Nhất không giết hắn.

Giết hắn đồng nghĩa có nhược điểm rơi vào tay vài người của Tông Thánh Học Hải, được không bù mất.

Bảy sợi xích có một cái bị đứt, giống như Huyền Thiết Thần Long bay múa trong hư không, phát ra tiếng vù vù cực lớn. Chu vi trăm dặm, đâu đâu cũng là văn tự Địa Thư.

Lý Duy Nhất đã tới cửa vào của tầng thứ hai.

Cửa đá đã mở ra, bên trong lạnh lẽo tăm tối. Một con đường bậc đá không tính là rộng rãi thông thẳng xuống lòng đất.

Tả Khâu Hồng Đình chờ ở ngoài cửa đá, đi qua đi lại. Nàng rất muốn đuổi tới lối ra của lối đi bí cảnh, nhưng lại sợ lỡ bỏ lỡ gặp Lý Duy Nhất, vì thế, chỉ đành chọn ở yên nơi đây.

- Hồng Đình Nhi!

Lý Duy Nhất bay người đáp xuống, xuất hiện trước mặt nàng, trên người hắn vết máu loang lổ, không kịp thay đồ hay lau chùi.

Trong mắt Tả Khâu Hồng Đình lóe lên vẻ vui mừng, nhưng sau khi phát hiện hắn bị thương nặng, nụ cười biến mất không còn tăm hơi, lo lắng hỏi:

- Có chuyện gì vậy? Ngươi chịu nổi không?

Hướng cửa vào bí cảnh truyền đến dao động lực lượng của Võ Đạo Thiên Tử và Đế Niệm Sư.

Từng luồng pháp khí như cực quang khuếch tán khắp bầu trời, cuộn về phía những sợi dây xích đứt gãy.

Vầng hào quang nở rộ trên người Đế Niệm Sư như một vầng thái dương mọc lên, chiếu sáng rực rỡ cả khu Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa hỗn độn mờ mịt, bay vút về phía ngọn núi trung tâm.

Tả Khâu Hồng Đình rất sợ vì mấy người các nàng mà gây họa lớn, rước lấy hạo kiếp, lên tiếng:

- Quá tốt rồi! Hẳn là Quan Chủ và Học Hải Đế Niệm, nếu bọn họ đã giá lâm, những dị vật chưa biết ở ngọn núi trung tâm rất khó mà thoát khốn.

- Đi thôi, mau đi nào.

Mi tâm Lý Duy Nhất phóng ra từng sợi tơ linh quang dẫn đường phía trước, hắn lao nhanh trên những bậc thang đá đi xuống:

- Sao ngươi ngốc vậy, xảy ra biến cố lớn thế này mà không biết mau trốn đi? Lỡ ta không đến thì sao?

Tả Khâu Hồng Đình bám sát phía sau, khôi phục lại bình tĩnh:

- Ta sợ ngươi ngốc hơn ấy chứ! Nhỡ chúng ta lướt qua nhau giữa đường, ngươi cứ quanh quẩn trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa tìm ta, chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao? Lại nói, vì chúng ta đã phát hiện lối ra trên bản đồ, ta nghĩ tên kia như ngươi dù thế nào cũng không cam tâm nhận thua, chắc chắn sẽ đánh cược một ván.

- Ha ha, quả không hổ là Hồng Đình huynh đệ tâm ý tương thông nhất với ta, được, chúng ta cùng nhau đánh cược.

Lý Duy Nhất lấy lá thư màu trắng Ngọc Dao Tử đưa cho trong ngực ra.

Thần Kiếm Phù ẩn chứa trên lá thư đã được sử dụng. Nhưng nàng đã nói, bức thư này không chỉ đơn giản là Thần Kiếm Phù, ắt hẳn còn diệu dụng khác.

Trong tay Tả Khâu Hồng Đình nắm chặt một tấm phù lục, là vật bảo mệnh mà sư tôn Trang Sư Nghiêm ban cho.

Biến cố lớn ở tầng thứ nhất gián tiếp ảnh hưởng đến bí cảnh tầng thứ hai.

- Loảng xoảng!

Mười ba chiếc vò đan cao tới mười trượng, không biết nặng tới bao nhiêu vạn cân. Trong đó bốn chiếc bị lật úp trong trận động đất, lăn lộn trên mặt đất hệt như pha lê lưu ly.

Phù văn đỏ như máu phong ấn miệng đan lô lấp lóe kịch liệt, nếu dán tai vào vách đỉnh, có thể nghe thấy hàng ngàn hàng vạn âm thanh vỡ vụn kỳ dị, giống như có ma đầu kinh thế nào đó sắp phá vỡ phong ấn chui ra từ bên trong.

Thân pháp Lý Duy Nhất như điện, lao vun vút luồn lách, tìm được Kim Cách Kinh và Kim Thánh Cốt Thiên rơi vãi trên mặt đất, như nhặt được chí bảo cất vào Túi Càn Khôn, sau đó vội vã tiến về hướng Thanh Vân Lô.

Từ xa đã nhìn thấy, Tả Khâu Hồng Đình phóng ra dây xích linh quang, thu một trong những chiếc đỉnh đồng vào trong Linh Giới ở mi tâm.

Lý Duy Nhất kinh hãi tột độ, nghĩ đến những quang ảnh do những người đã khuất để lại mà ngũ phách thể nhìn thấy khi đi vào:

- Hồng Đình, ngươi đừng làm bậy! Thứ đó thoạt nhìn quái dị lắm, không phải tu vi của chúng ta có thể nhúng chàm đâu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters