Long Thất (1)

Trong hai năm ở Thời Gian Chi Kiển trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, cộng thêm nửa năm đi từ Độ Ách Giới Cảnh đến Lang Độc Hoang Nguyên, viên Thánh Vương Tinh Thần Đan đã được hắn luyện hóa hoàn toàn.

Mộc Liên Thành bước nhanh về phía hắn.

- Tham kiến đại thiếu gia!

Các hộ vệ đồng thanh hành lễ.

Ánh mắt Mộc Liên Thành nghiêm trang, thấp giọng bảo:

- Lý Đình, dẫn theo người của ngươi đi cùng ta một chuyến.

Lý Duy Nhất nhạy cảm nhận ra không khí có phần khác thường:

- Chuyện gì vậy?

Mộc Liên Thành đáp:

- Đi đón một đại nhân vật! Chuyện này cực kỳ quan trọng, ngươi đừng hỏi nhiều. Ngay cả ta cũng bị cha nhắc nhở không được tò mò, biết càng ít càng tốt.

Lý Duy Nhất tỏ vẻ nghi hoặc:

- Ta vừa mới gia nhập Mộc gia mà đã tham gia một chuyện quan trọng như vậy, liệu có thích hợp không?

- Đừng suy nghĩ lung tung, không phải thử thách ngươi đâu.

Mộc Liên Thành bước lại gần Lý Duy Nhất, truyền âm nói:

- Trong ba Bách Vạn Thế Tộc ở Trận Tiên Thành, có gia tộc thân với Ma Quốc, có gia tộc thân với Thánh Triều, và hai bên đều cài cắm tai mắt vào nội bộ của nhau. Hễ có chút động tĩnh gì, tin tức sẽ ngay lập tức bay đến tai đối thủ. Những người từ xa đến như ngươi, mới chân ướt chân ráo vào Trận Tiên Thành càng dễ hành động bí mật hơn, khiến đối thủ không kịp trở tay.

Một khắc sau.

Lý Duy Nhất cưỡi một con Thạch Tê Thú dũng mãnh, dẫn theo hai mươi bốn vị hộ vệ lao ra khỏi bộ lạc Mộc thị, đi về hướng nam.

Hộ vệ thứ hai mươi bốn chính là Mộc Liên Thành.

Trận Tiên Thành là châu thành của Trận Châu. Sau khi đi được năm mươi dặm, cả đoàn mới rời khỏi vùng ngoại ô để tiến vào vùng hoang dã.

Mộc Liên Thành không hề ra vẻ đại thiếu gia, hắn mặc nhuyễn giáp hộ vệ, cưỡi Thạch Tê Thú dài tới năm thước, sánh vai cùng Lý Duy Nhất đi ở vị trí dẫn đầu đội ngũ.

- Sao thế, vẫn đang nghiên cứu trận pháp à?

Lý Duy Nhất cất cuốn sách trận pháp vào ngực, hỏi:

- Ta phát hiện, địa vị của Trận Pháp Sư trong Mộc gia có vẻ cao hơn một chút.

Mộc gia chúng ta thân với Ma Quốc hay là với Thánh Triều vậy?

Mộc Liên Thành đón gió, phóng tầm mắt về phía trước, lại đưa ra câu trả lời không ăn nhập:

- Ở Lang Độc Hoang Nguyên, việc sinh tồn là điều vô cùng khó khăn. Cho dù là Thành Chủ, với tu vi đã đạt tới cấp Thánh Linh Vương Niệm Sư cũng không dám đắc tội ai. Dù với bên nào cũng phải chừa cho mình một đường lui, tìm cách sinh tồn giữa kẽ hở.

Lý Duy Nhất thầm hiểu, đạo sinh tồn của kẻ yếu vốn là như vậy.

Mộc Liên Thành tiếp lời:

- Mộc gia chúng ta luôn duy trì liên lạc với Ma Quốc. Mỗi khi diễn ra Trường Sinh tranh độ, chúng ta đều cố gắng hỗ trợ Trường Sinh Nhân của Ma Quốc nhiều nhất có thể, chẳng hạn như thông tin tình báo, vật liệu xây dựng trận pháp...

Đội hộ vệ đi mãi về phía nam.

Tới chiều tối ngày thứ hai, sau khi đi được hai ngàn dặm, họ đến một thị trấn biên cương ở cực nam Trận Châu.

Lý Duy Nhất và Mộc Liên Thành tiến vào thị trấn, còn lại hai mươi ba hộ vệ ở lại ngoài thị trấn.

Trên con đường duy nhất lát đá phẳng trong thị trấn đỗ mười hai chiếc xe chở đầy rương hàng. Kéo xe là mười hai con Thệ Linh hồn thú, không thấy bóng dáng phu xe.

Lý Duy Nhất thầm thấy tò mò, nếu là hàng hóa quan trọng, tại sao không dùng Túi Càn Khôn để chứa?

Thông thường, hàng hóa cần dùng xe chở, nếu không phải giá trị thấp thì cũng là quá nặng, hoặc kích thước quá lớn.

Thị trấn vắng vẻ, tĩnh mịch, hai bên đường cửa đóng then cài.

Chỉ có vài bóng dáng khí phách bất phàm đứng bên ngoài một tòa tửu lâu ở trung tâm thị trấn.

Mấy người này thu liễm khí tức nên Mộc Liên Thành không có cảm giác gì rõ rệt. Tuy nhiên, Lý Duy Nhất lại thấy trong lòng dấy lên một nỗi bất an và nhận ra tất cả bọn họ.

Bốn võ tu mắt đỏ mặc áo giáp đen đứng ngoài cửa tửu lâu là bốn Trường Sinh Nhân đời thứ chín do Thần Thánh Hắc Ám gia tộc và Thương Thổ bồi dưỡng.

Bốn người này nghe theo Ngu Huyền chỉ huy, đều có tu vi tam trọng. Thực lực cá nhân không được coi là quá xuất sắc, nhưng họ có thể triệu hoán Hắc Ám Chân Linh từ không gian. Sức chiến đấu của bốn Hắc Ám Chân Linh gộp lại thì quả là đáng nể.

Ngu Huyền đã bị loại, không biết bây giờ là ai đang chủ trì đại cuộc?

Nữ ni ngồi cạnh bàn trà ngay cạnh lối vào của tửu lâu tầng một, tuy nàng không có tóc nhưng da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tăng y mỏng tang tựa lụa mỏng, đầy vẻ yêu mị dụ dỗ, mê hoặc lòng người.

Đó chính là Vô Y, diễm ni xuất thân từ Chúng Diệu Am, tu vi cực cao, đã đạt đến tứ trọng, tương truyền từng được Ma Tướng Khúc Kiều Tăng lâm hạnh, cùng song tu Phật pháp. Chỉ xét về nhan sắc, nàng cũng được xếp vào hàng nhất lưu trong số Thuần Tiên Thể.

Trên tầng hai, đứng ở hai bên của hành lang là hai vị tăng nhân thân hình cao lớn. Một người toàn thân khắc đầy khôi văn màu bạc trắng, người kia thì khắc đầy khôi văn màu vàng sẫm.

Bọn họ không phải người sống, mà là hai cỗ khôi lỗi tử thi.

Thiên Cương Tăng và Địa Sát Tăng.

Lý Duy Nhất ngay lập tức nhận ra người trong lâu chắc chắn là Khúc Dao.

Thiên Cương Tăng và Địa Sát Tăng khi còn sống đều là Phật tu Siêu Nhiên, với sức chiến đấu có thể sánh ngang với các Đại Trường Sinh ngũ trọng thông thường. Nhờ có hai cỗ khôi lỗi này, Khúc Dao đã lọt vào vị trí thứ mười tám trên Trường Sinh Địa Bảng.

- Mộc Liên Thành của Trận Tiên Thành Mộc gia, phụng mệnh đến áp tải Không Gian Trận Ngọc. Không biết vị nào là người chủ sự?

Mộc Liên Thành không thể nhìn thấu tu vi của những người có mặt, nhưng có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ họ.

Huyết Thiên Vực đứng đầu trong bốn cao thủ Thần Thánh Hắc Ám gia tộc, với tu vi tam trọng đỉnh phong, hắn không thèm nhìn trực tiếp về phía Mộc Liên Thành, chỉ lạnh lùng đáp:

- Chờ một bên đi.

Mộc Liên Thành lộ vẻ không vui, nhưng cũng không dám tỏ rõ thái độ. Hắn nhận ra chuyện hôm nay có chút kỳ quái, đám người từ Ma Quốc đến đây dường như không hề đơn giản.

Chắc chắn không chỉ là vì áp tải Không Gian Trận Ngọc.

Lý Duy Nhất kéo Mộc Liên Thành lùi lại đứng tựa vào bức tường ngoài tửu lâu, âm thầm tính toán liệu có thể xử toàn bộ đám Trường Sinh Nhân này hay không.

Nếu có thể đoạt được sách ngọc lãnh thổ của bọn họ, hắn có thể mang đi giao dịch với Thánh Triều để đổi lấy kết tinh Uẩn Đạo.

Tuy nhiên, chỉ tính riêng những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của phe Ma Quốc trước mắt đã có hơn mười người.

Hạ gục bọn họ không khó, nhưng để tiêu diệt tất cả, không chừa người sống thì không dễ chút nào. Nếu thân phận và tung tích của hắn bị bại lộ thì thật sự là được không bù mất.

Mặt trời lặn, sắc trời ngả sang màu xanh thẫm.

- Xào xạc!

Một luồng gió mạnh cuốn theo lá rụng và bụi đất thổi dọc từ cuối trấn tới đầu trấn.

Long Thất là vị cao thủ hàng đầu trong số những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc, hiện ra với thân hình cao lớn uy phong ở bên ngoài tửu lâu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters