Hắn mặc bộ mãng bào, cao hơn cả bức tường gạch của tửu lâu một mảng lớn. Nhiều chỗ trên da được bao phủ bởi vảy trắng, cái đầu rồng to như cái chậu, có sừng rồng, râu rồng, răng nanh, mồm máu to, tạo cảm giác vô cùng hung ác và đáng sợ.
Cửu Phân Long đứng đầu trong ba Ma Tướng của Ma Quốc, cứ mỗi giáp lại nhận một nghĩa tử.
Ma Quốc có hai Trữ Thiên Tử là Cửu Phân Long và Ngu Đạo Chân.
Có thể nói, mỗi một vị nghĩa tử đều xứng danh là truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử.
Nghĩa tử ở giáp trước tên là Long Lục, là Bảng Nhãn của Ma Quốc.
Long Thất sở dĩ gọi là Long Thất, không gọi là Long Cửu. Đó là vì, trong chín giáp qua, có một vị nghĩa tử đã bỏ mạng, một vị đã phá cảnh tới Bỉ Ngạn.
Ngoại hình của Long Thất thực sự quá dễ nhận biết.
Mộc Liên Thành chỉ nhìn lướt qua một cái đã sợ đến mức mặt mày tái mét, lập tức định quỳ xuống hành lễ.
Lý Duy Nhất cúi đầu, ghì chặt lấy hắn.
Nếu Mộc Liên Thành quỳ xuống, thì hộ vệ trưởng như hắn sẽ lúng túng vô cùng. Hắn phải giúp Mộc Liên Thành giữ được sự bình tĩnh.
Long Thất liếc nhìn hai người, sau khi nhận ra phù hiệu trên tay áo, bèn sải bước đi thẳng vào tửu lâu, cất tiếng cười sảng khoái:
- Khúc Dao, ngươi đến chậm quá, mấy tháng nay đi đâu thế?
Nghe đến tên Khúc Dao, Mộc Liên Thành đứng bên cạnh suýt nghẹt thở, hồi lâu mới thở ra hơi được.
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng từ trong tửu lâu.
Lý Duy Nhất nảy ra vài suy tính trong lòng, liền không chờ sự cho phép của Mộc Liên Thành, mạnh dạn bước thẳng vào sân của tửu lâu.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Huyết Thiên Vực, Lý Duy Nhất lấy một chiếc chuông vàng từ tay áo ra, kính cẩn dâng lên:
- Tiểu nhân biết các vị đều là quý nhân. Nhưng ở Lang Độc Hoang Nguyên, chuyện gì cũng phải cẩn trọng, đặc biệt là cẩn trọng tai mắt của Trùng tộc dưới lòng đất. Đây là Khu Trùng Linh, xin dâng lên cho quý nhân.
Ánh mắt lạnh lùng của Huyết Thiên Vực tan biến, thay vào đó là một nụ cười giễu cợt. Hắn hiểu rằng, tên hộ vệ của Mộc gia này nhận ra Long Thất và biết Khúc Dao đang ở đây, nên muốn nhân cơ hội này lấy lòng.
Khao khát muốn trèo cao.
Vô Y ngồi ở tầng một, cất tiếng cười trong trẻo như chuông bạc:
- Với tu vi của chúng ta, nếu có hung trùng ở dưới lòng đất thì lẽ nào không phát hiện ra? Nhận ra Long Thất đại nhân mà không quỳ, gan ngươi lớn lắm đấy.
Rõ ràng những động tác nhỏ vừa rồi bên ngoài của Lý Duy Nhất không thể qua mắt họ.
Trong số những Trường Sinh Nhân, có ai không phải là nhân vật lợi hại cơ chứ?
Lý Duy Nhất làm ra vẻ căng thẳng, nhưng vẫn giữ tư thế bất khuất, khom người hành lễ đáp:
- Chúng ta chỉ đến đón hàng hóa, không biết Long Thất đại nhân nào cả. Hung trùng lợi hại giấu mặt dưới đất thì dễ cảm ứng, nhưng kiến, muỗi, dế nhũi cũng là trùng, chúng nó có ở khắp nơi. Người ta nói, cá lớn dễ giăng lưới bắt, tôm tép thì khó mà đề phòng.
Vô Y đứng dậy, thong thả bước ra ngoài cửa tửu lâu.
Một mùi hương quyến rũ tỏa ra, đồng thời một áp lực nặng nề trút xuống người Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất cúi đầu, đôi chân thon thả, trắng trẻo cùng với bàn tay nõn nà đang cầm hạt ngọc châu xuất hiện trong tầm nhìn. Tà váy lụa mỏng màu xanh nhạt của Vô Y nhẹ bay bay, tưởng chừng như sắp chạm vào khuôn mặt hắn.
Những ngón tay thon dài, hơi lạnh lẽo của Vô Y như trêu chọc lướt nhẹ qua lòng bàn tay hắn, từ từ lấy đi chiếc Khu Trùng Linh, khẽ đung đưa đùa nghịch.
- Đing đing!
Bàn tay mân mê ngọc châu đặt sau eo thon, nàng quay lưng thản nhiên rời đi, vừa đi vừa cười:
- Là một món đồ chơi nhỏ có chút tác dụng.
Không biết câu này của nàng đang đánh giá chiếc Khu Trùng Linh hay là Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất lùi lại tường ngoài, liếc nhìn Mộc Liên Thành đang chịu áp lực lớn lao, tiếp tục đứng yên cạnh hắn.
Trong căn phòng trên tầng hai tửu lâu, những lọn tóc tím xoăn nhẹ của Khúc Dao xõa hai bên khuôn mặt kiều diễm. Cổ ngọc mảnh mai đeo một chuỗi vòng cổ bằng Linh Tinh khắc phù văn, xương quai xanh gợi cảm, rãnh ngực trắng như tuyết sâu hun hút. Cả một vùng ngực và cổ đính đầy châu ngọc, phong cảnh mê người không thể nào ngắm đủ.
Chiếc pháp trượng màu tím đỏ đan xen nằm trong tay nàng, phát ra vầng sáng linh quang màu tím bao trùm căn phòng.
Long Thất đẩy cửa, khom thân hình cao lớn “chui” vào trong phòng khách.
Sau khi vào phòng, đôi mắt rồng của hắn mang đầy tính xâm lược nhìn chằm chằm vào dáng người yêu kiều của Khúc Dao đang đứng trước cửa sổ một lúc lâu, rồi mới cười nhạt:
- Ba phương thế lực các ngươi tung toàn lực ra ngoài, mất mấy tháng trời, vậy mà lại không giải quyết được một Lý Duy Nhất.
- Giờ thì hay rồi, Cổ Chân Tướng bị đánh xám mặt, Ngu Huyền thì bị bắt nhục nhã. Thiện Tiên Chí và Thần Tịch, người thì bỏ đi xa, người thì quay về quan, cả hai đều bị loại khỏi cuộc chơi. Bốn đánh một, vậy mà Tào Lâm lại bị tên họ Lý kia chém bay dụng cụ ăn cơm chỉ bằng vài ba chiêu.
- Năm viên Thân Độ Đan, năm cường giả Trường Sinh cảnh ngũ trọng, những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc chúng ta đáng lẽ phải đè bẹp tất cả, càn quét Lang Độc Hoang Nguyên, mười bốn châu, trăm thành, Tư Qua Nhĩ Sơn Mạch. Giờ thì bị làm cho thần hồn nát thần tính, ngay cả doanh trại của mình cũng không dám về, phải rụt cổ chui nhủi ở đây như rùa rụt cổ.
Long Thất tự nhiên rất không vui.
Năm viên Thân Độ Đan, hắn chẳng được chia viên nào.
- Chúng ta chỉ là đánh giá thấp đối thủ thôi...
Văn Nhân Thính Hải ngồi trong góc lên tiếng, nửa thân dưới đã mọc lại, khuôn mặt tái nhợt, cảm xúc rất bất ổn, ánh mắt lạnh lẽo.
- Đánh giá thấp? Hừ, là năng lực kém thì có.
Long Thất không còn giữ chút khách khí nào với Văn Nhân Thính Hải, coi hắn như kẻ tàn phế.
Trong trận chiến giữa các môn sinh Thiên Tử, hắn đã thua Văn Nhân Thính Hải nửa chiêu, đánh mất danh hiệu Thám Hoa.
Khúc Dao có dáng người cao ráo, hơi đầy đặn, cân đối và đầy đường cong quyến rũ. Dưới ngọc phong là vùng bụng phẳng lì, đôi chân dài còn hơn chân bàn.
Nàng bảo:
- Thiên tư của Lý Duy Nhất xuất chúng đến cỡ nào, đừng nói chúng ta, ngay cả những Siêu Nhiên từ các Sinh Cảnh cũng bị hắn tính kế. Tất cả những kẻ từng đến đó, bây giờ đều phải ngoan ngoãn ở lại Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa để canh gác, không biết sẽ phải ở lại bao nhiêu năm. Trái lại là các ngươi, nếu nửa năm trước không có Cổ Chân Tướng và Thường Ngọc Kiếm dẫn theo đám cao thủ đến, e là các ngươi đã bị Thánh Triều tiêu diệt sạch.
Long Thất hừ lạnh:
- Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Triều và Thánh Đường Sinh Cảnh hợp lại thì mạnh đến đâu chứ? Có thể bảo toàn được phân nửa lực lượng dưới gọng kìm của chúng cho đến khi viện binh tới, tài năng của ta còn cần phải bàn cãi sao? Ngay cả nghĩa phụ cũng tự mình biểu dương ta trên triều đình.
Văn Nhân Thính Hải cười khẩy đáp lại:
- Nếu không phải Ma Quốc bao năm qua tốn công xây dựng lực lượng ở Lang Độc Hoang Nguyên, lại có Long Môn gây ra bạo loạn ngầm giúp đỡ, ngươi có thể là đối thủ của Mạc Đoạn Phong và Thánh Nữ của Tuế Nguyệt Cổ Tộc sao?