Tán Nhân Hội Quán (1)

Nửa giờ trôi qua.

Khúc Dao trong trang phục áo trắng, váy tía, đầu đội mạng che mỏng lả lướt ra khỏi sân.

Thấy xe đã đợi sẵn, nàng đứng lại, qua màn the liếc nhìn tên thị vệ trưởng cao gầy, đứng thẳng tắp bên cỗ xe. Dung mạo của Phương Vũ Đình vẫn rất khôi ngô, nét mặt sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm.

Nàng lên tiếng:

- Cũng lanh lợi đấy, giúp ta bớt lo nhiều việc. Tại Trận Tiên Thành, ta không muốn để lộ thân phận, cho nên ngươi mới được cái phúc đánh xe cho ta.

- Tiểu nhân đã hiểu.

Lý Duy Nhất thầm hy vọng chuyến đi mờ ám này của Khúc Dao sẽ giúp hắn thu hoạch được gì đó.

Phải thừa nhận, nàng toát lên một vẻ đẹp độc đáo, tính cách điềm đạm, mẫn tuệ mà thủ đoạn quyết đoán, sắc sảo chẳng kém ai. Thân hình của nàng thuộc hàng quyến rũ tuyệt đỉnh, không ai sánh kịp trong thế hệ này.

Một làn hương thơm dịu nhẹ thoảng qua.

Nhìn nàng bước lên xe ở cự ly gần, hắn thật khó rời mắt khỏi những đường cong của đồi núi. Đuôi váy được nâng lên tao nhã, hé lộ một phần bắp chân trắng trẻo như ngọc, chiếc eo thon duyên dáng uốn một đường cong đến độ như sắp gãy.

Bất kỳ nữ tử nào lên xe cũng không tránh khỏi mất đi phong thái, nhưng Khúc Dao là quý nữ của Tướng Phủ, từ nhỏ đã được học lễ nghi, tư thế lên xe đẹp không sao tả xiết, dịu dàng say đắm lòng người, động tác vén rèm cũng giống như đang gảy đàn.

Mấy hộ vệ canh giữ sân viện không rời mắt được, hâm mộ hộ vệ trưởng có thể đi riêng với quý nhân như vậy.

Bọn họ càng có thêm động lực tu luyện, cho rằng nguyên nhân là do hộ vệ trưởng có tu vi Đạo Chủng cảnh.

Trong xe vang lên giọng nói lạnh lùng của Khúc Dao:

- Vào thành! Nội hoàn, Bạch Nguyệt Nhai, Trận Thiên Lâu của Mộc thị.

Lý Duy Nhất ngồi trên ghế bên ngoài, đội mũ trúc lên đầu, vung phù tiên, đánh xe ra khỏi cổng bộ lạc, vững vàng chạy về phía cổng thành.

Hắn đã sớm ghi nhớ bản đồ của Trận Tiên Thành trong đầu, đại khái nắm rõ.

Trận Tiên Thành là một châu thành có lịch sử lâu đời, truyền thuyết kể rằng có Tiên Trận từ trên trời rơi xuống, nện xuống mảnh đất này mà thành tên.

Thật giả ra sao khó mà khảo chứng, nhưng trong Trận Tiên Thành quả thực là khe rãnh và sườn núi đan xen chằng chịt, giống như một quần thể trận văn trận ngân khổng lồ. Tất cả các kiến trúc đều được xây dựng trong khe rãnh và trên sườn núi, pháp khí nồng đậm, cây cối rậm rạp, khắp nơi đều là thác nước suối chảy.

Bạch Nguyệt Nhai nằm trong một khe rãnh rộng một dặm ở nội hoàn.

Trận Thiên Lâu được xây dựng tựa vào núi, hùng vĩ khí phái, cao ngang với mặt đất, là một trong những sản nghiệp quan trọng của Mộc gia.

Khúc Dao sau khi xuống xe thì phân phó một câu:

- Ngươi cứ đi đỗ xe, một canh giờ sau đợi ta ở cửa.

Nói xong, nàng một mình đi vào trong điếm.

Lý Duy Nhất vung ống tay áo, Thất Phượng trong trạng thái tàng hình bay ra, đuổi theo nàng.

Khu vực đỗ xe của Trận Thiên Lâu nằm ở một sân phụ rộng chừng ba mươi trượng, có sẵn hạ nhân dắt Thạch Tê Thú đi cho ăn.

Lý Duy Nhất trở lại trong lầu, cẩn thận cảm ứng vị trí của Thất Phượng, phát hiện nó đã đi lên tầng cao nhất của Trận Thiên Lâu.

Hắn thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ Khúc Dao thực sự có hẹn với nhân vật quan trọng nào sao?

Rảnh rỗi không có việc gì làm, Lý Duy Nhất đi dạo quanh khu vực bày bán hàng hóa của Trận Thiên Lâu.

Phía sau một cái tủ hàng, hắn phát hiện ra Không Gian Trận Ngọc thượng phẩm. Không gian bên trong rộng cỡ một trượng vuông, độ cứng có thể so với Thiên Tự Khí.

Mười viên Linh Tinh một khối, còn đắt hơn cả Thiên Tự Khí hạ phẩm.

Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, biết đồ tốt thực sự sẽ không bày ở bên ngoài:

- Vẫn là không đủ! Độ cứng của Thiên Tự Khí bình thường hoàn toàn không thể chịu tải được Kim Ô Hỏa Diễm và Bích Lạc Thanh Lôi, Trường Sinh Nhân chỉ cần một chưởng là có thể đánh nát.

Ví dụ như mảnh vỡ trận thạch của Tiên Trận, mỗi một khối đều đáng giá liên thành.

Nghe nói lõi của đại trận hộ thành ở Trận Tiên Thành chính là một khối trận thạch Tiên Trận khổng lồ, được đào lên từ dưới lòng đất.

Tầng cao nhất của Trận Thiên Lâu, trong một phòng khách trang trí tao nhã, không gian rộng rãi.

Mộc gia lão tổ tên Mộc Văn Chính, tu vi Thánh Linh Niệm Sư thất trọng, là đệ tử thứ hai của Thành Chủ Trận Tiên Thành Tam Tư Đạo Nhân, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ già nua lọm khọm.

Cường giả như vậy, khi đối mặt với một tiểu bối như Khúc Dao lại không dám ra oai một chút nào.

Hắn lần lượt lấy Trận Văn Sa, Linh Trận Bút, máu Cổ Tiên Cự Thú đã chuẩn bị sẵn từ trong Túi Càn Khôn ra, mỉm cười nói:

- Dao cô nương hãy xem qua.

Khúc Dao vung ống tay áo, linh quang bay lả tả.

Bảy cây trận kỳ mà Lý Duy Nhất làm mất bay ra từ trong tay áo nàng, lơ lửng giữa quang vụ trong phòng.

Nàng cầm Linh Trận Bút có chất liệu như bạch ngọc lên, bắt đầu phác họa trên một mặt trận kỳ để thử nghiệm tính năng.

Kể từ khi kiến thức được uy lực của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, Khúc Dao liền quyết định phải luyện chế một Linh Trận át chủ bài thuộc về riêng mình.

Sau khi thử nghiệm xong, Khúc Dao hài lòng cất Linh Trận Bút đi:

- Nghe nói Mộc gia các ngươi có mảnh vỡ Tiên Trận? Đừng khó xử, nếu ta đã mở lời xin thì nhất định sẽ ban thưởng thù lao xứng đáng.

Mộc Văn Chính đáp:

- Đa tạ Dao cô nương đã thông cảm! Nhưng mà, Mộc gia chỉ có một mảnh nhỏ mà thôi, tác dụng không lớn.

Mộc Văn Chính lấy mảnh vỡ Tiên Trận ra, đưa qua:

- Tác dụng của mảnh vỡ Tiên Trận nằm ở chỗ, gom nhiều mảnh lại với nhau, luyện vào Thánh Trận, giúp nâng cao độ cứng và uy lực của Thánh Trận, dùng để ngăn cản sự công kích của Siêu Nhiên.

Khúc Dao nghiên cứu một phen, không nhìn ra có chỗ nào liên quan tới tiên đạo, bèn cất vào trong Túi Càn Khôn:

- Quách Cự và Trường Sinh Nhân của Thánh Triều đang trốn ở đâu?

...

Một canh giờ trôi qua rất nhanh.

Lý Duy Nhất ngồi trên ghế, chờ ở bên ngoài Trận Thiên Lâu.

Đối diện Trận Thiên Lâu là một Tán Nhân Hội Quán, cửa lớn mở rộng, bên trong sâu thẳm, người ra vào tấp nập.

Võ tu Nhân tộc, cường giả Dị Nhân Chủng, Yêu tộc, thậm chí có thể nhìn thấy Thi Quỷ Thệ Linh từ bên trong bước ra. Những tán nhân này tu vi đều không thấp, thậm chí còn có bóng dáng của Trường Sinh cảnh.

Tổ chức tán nhân, nội bộ lỏng lẻo, rất dễ bị các thế lực lớn phớt lờ. Thực tế, những tổ chức tán nhân đỉnh phong ở Doanh Châu, nội tình bên trong sâu không lường được, cất giấu rất nhiều cường giả không thể lộ ra ngoài sáng.

Lý Duy Nhất đang tựa lưng vào cửa xe bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn về phía cổng lớn của Tán Nhân Hội Quán.

Chỉ thấy Đại Trường Sinh của Long Môn là Long Tự đi thẳng vào trong.

Long Tự có uy danh vô cùng hiển hách ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tu vi tứ trọng, từng truy sát Đường Vãn Châu dưới đáy Đông Hải.

Hắn giống như người khổng lồ, cao tới ba trượng, mặc kim giáp, trên đầu mọc sừng rồng. Thể hình và thể phách như vậy cực kỳ thu hút sự chú ý.

Không phải Dị Nhân Chủng, mà là bán yêu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters