Giống như tất cả các thành viên đích hệ của Long Môn, trong cơ thể hắn mang huyết mạch của Vũ Gia và Phi Long.
Lý Duy Nhất liếc nhìn cổng lớn của Trận Thiên Lâu một cái, khí tức của Thất Phượng vẫn còn ở tầng cao nhất, thế là thân hình hắn chợt lóe, băng qua đường, đuổi vào trong Tán Nhân Hội Quán.
Bên trong hội quán là một con phố nằm trong một con phố khác, hai bên trái phải phân bố từng dãy kiến trúc, tửu quán trà lâu, Nhiệm Vụ Đường, cửa hàng sửa Pháp khí, thanh lâu, sòng bạc... Trên mặt đất trải đầy những vết máu chưa được rửa sạch.
Ở hậu viện của một vài tòa kiến trúc vang lên tiếng kêu gào thảm thiết và tiếng van xin tha mạng.
Tán Nhân Hội Quán chính là nơi tụ tập của hạng người tam giáo cửu lưu.
Tán Nhân Hội Quán ở Lang Độc Hoang Nguyên lại càng tụ tập những kẻ lưu vong từ khắp các Sinh Cảnh lớn, mỗi một người đều là nhân vật tàn nhẫn.
Từ trong những tòa kiến trúc ở hai bên đường phố, từng đôi mắt giống như đang nhìn con mồi, xem xét đánh giá Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Rất nhiều tòa kiến trúc bên trong đều có trận pháp ngăn cách, Long Tự đã vào căn nào?
Một bóng người nhoáng lên trước mặt Lý Duy Nhất, kinh ngạc kêu lên:
- Phương đại nhân, là ngài sao? Ngài về rồi à?
Người đang đứng đối diện với Lý Duy Nhất chính là Tiêu Hoàng, Quán Chủ của Tán Nhân Hội Quán này.
Nghe thấy Quán Chủ xưng hô với nam tử trước mặt như vậy, những ánh mắt bất thiện từ trong các tòa nhà xung quanh vội vàng thu liễm lại, toàn bộ chuyển thành tò mò, kinh hãi, kiêng dè.
Quán Chủ cũng phải gọi là đại nhân.
Đây là nhân vật cỡ nào?
Tiêu Hoàng có dáng vẻ tầm năm mươi tuổi, thể phách cường tráng, tóc cứng như kim thép, tu vi ở tầm Trường Sinh cảnh tứ trọng.
Lý Duy Nhất biết, đối phương đã nhận nhầm hắn thành Phương Vũ Đình.
Sau khi Phương Vũ Đình gia nhập Thánh Triều, trong một lần làm nhiệm vụ đã bỏ mạng bên trong bí cảnh.
Lý Duy Nhất có tài liệu chi tiết liên quan tới Phương Vũ Đình, cùng với thông tin qua lại nhân sự của hắn, nhưng không thông tin nào về người trước mắt, không dám tùy tiện đáp lại, chưa biết là địch hay bạn.
Lý Duy Nhất lạnh lùng đưa mắt quét nhìn xung quanh, đáp:
- Ta tới tìm người.
Tiêu Hoàng nói:
-Muốn tìm ai? Cứ nói với ta.
Tiêu Hoàng kéo cổ tay Lý Duy Nhất đi vào một tòa lầu chính có thể nhìn bao quát toàn bộ Tán Nhân Hội Quán, sau khi ngồi xuống bên cạnh bàn, hắn vô cùng xúc động:
- Hai mươi năm rồi! Ngươi đi một chuyến này, ta cứ tưởng sẽ không bao giờ quay lại nữa chứ, vị ở Mộ Phủ Thành kia vẫn luôn nhờ ta và lão Hắc tìm kiếm ngươi.
Lý Duy Nhất thầm kêu may mắn, may mà đã hai mươi năm không gặp, nếu không đối phương chắc chắn sẽ nhận ra sự thay đổi trong giọng nói.
Lý Duy Nhất lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống con phố ngoài cửa sổ:
- Đừng nhắc đến nàng với ta.
Tiêu Hoàng vốn hiểu rõ quá khứ của nam tử trước mắt này, tò mò hỏi:
- Được rồi! Ngươi đang tìm ai vậy?
Lý Duy Nhất nói:
- Long Môn, Long Tự. Ngươi có biết người này không?
Tiêu Hoàng tự hào nói:
- Ta là ai cơ chứ? Ta có thể không biết sao? Ở Lang Độc Hoang Nguyên này có chuyện gì mà Tiêu Hoàng ta không biết? Một năm gần đây, thanh thế của Long Môn vô cùng to lớn, sắp đuổi kịp Mộ Phủ Thành và Nham Vương Đạo Quân rồi. Long Tự là Đại Trường Sinh ngũ trọng, là nhân vật lợi hại đếm trên đầu ngón tay của Long Môn. Hắn đến Trận Tiên Thành quả thực nằm ngoài dự liệu của ta, ta phái người đi tra ngay đây.
Tiêu Hoàng lập tức phóng xuất pháp khí, truyền âm phân phó.
Lý Duy Nhất lập tức nhận ra người trước mắt này là ai.
Tiêu Hoàng và Tiêu Hắc là thành viên cấp cao trong tổ chức tán nhân ở Lang Độc Hoang Nguyên, đã có giao tình hàng trăm năm với Phương Vũ Đình.
Hai mắt Lý Duy Nhất đột ngột trợn to. Hắn nhìn thấy một tiểu mập mạp tuyệt đối không thể xuất hiện ở Trận Tiên Thành, đang bước ra từ trong lưới ánh sáng trận pháp.
Là Thạch Thập Thực!
Thạch Thập Thực khúm núm đi theo sau lưng một nam tử đeo mặt nạ sắt.
Nam tử đeo mặt nạ sắt đó để ngực trần đầy lông lá, da thịt săn chắc như chì sắt, ánh mắt vừa có sự hung hãn sắc bén của dã thú, vừa có vẻ thâm trầm nội liễm.
Lý Duy Nhất chỉ liếc nhìn hắn một cái liền bị phát hiện.
Nam tử đeo mặt nạ sắt ngẩng đầu lên, để lộ một đôi đồng tử màu bạc, nhìn thoáng qua khung cửa sổ chạm trổ ở tầng cao nhất, sau đó không để ý tới nữa.
Lý Duy Nhất lập tức thu hồi ánh mắt, trăm mối vương tơ vò, nghĩ mãi không ra.
Rõ ràng nửa năm trước còn nhìn thấy Thạch Thập Thực ở Độ Ách Giới Cảnh. Sao hắn lại xuất hiện ở đây?
Hơn nữa, nhìn ánh mắt của hắn thì dường như không tình nguyện, hiển nhiên là bị nam tử đeo mặt nạ sắt kia ép buộc dẫn đến Lang Độc Hoang Nguyên.
Vẻ mặt Tiêu Hoàng nghiêm túc, hắn cũng nhìn thấy hai người vừa đi qua bên dưới, bèn lên tiếng:
- Phương đại nhân, lai lịch của kẻ này rất đáng sợ, tu vi sâu không lường được, vạn lần không thể đắc tội. Hắn có liên hệ bí mật với một vài nhân vật trong Nham Vương Đạo Quân và Phòng Phong Đạo.
Lý Duy Nhất giật mình, nhớ tới huyết mạch Cổ Tiên Cự Nhân đặc thù của Thạch Thập Thực, hỏi lại:
- Có liên hệ với Phòng Phong Đạo sao?
Hai đội đạo quân lớn ở Lang Độc Hoang Nguyên đều có thế lực vô cùng khổng lồ.
Phòng Phong Đạo, truyền thuyết kể rằng là hậu duệ của Cổ Tiên Cự Nhân Phòng Phong Thị, từng là chủ nhân của mảnh đất Lang Độc Hoang Nguyên này.
Nơi này từng được gọi là Phòng Phong Sinh Cảnh, địa vực Sinh Cảnh trải dài hơn hai trăm châu, vì phát hiện ra mỏ Huyết Tinh lớn nhất ở khu vực phía nam Doanh Châu dưới lòng đất mà mang tội, Ma Quốc và Thánh Triều đã bắt tay với nhau, ngấm ngầm tạo ra sự bạo loạn bên trong nội bộ Sinh Cảnh, sau đó thừa cơ thu phục và xâm chiếm.
Sinh Cảnh đã sớm sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại ba mươi sáu châu hỗn loạn, cùng với mỏ Huyết Tinh dưới lòng đất.
Nếu không phải vì Ma Quốc và Thánh Triều tranh giành mỏ Huyết Tinh không dứt, mảnh đất ba mươi sáu châu này cũng đã sớm bị chia năm xẻ bảy rồi.
Tai Tiêu Hoàng nhúc nhích, nhận được truyền âm, hắn nói:
- Phương đại nhân, Long Tự đến hội quán và đã gặp mặt nam tử đeo mặt nạ sắt vừa rồi, chắc là họ đã hẹn trước.
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng kể cho bất kỳ ai chuyện ta trở về Lang Độc Hoang Nguyên.
Tiêu Hoàng dặn dò:
- Phương đại nhân, người đó rất nguy hiểm, ngươi... ngươi phải cẩn thận đấy!
Lý Duy Nhất cực kỳ nghi ngờ nam tử đeo mặt nạ sắt kia chính là Thạch Na Nhĩ, Thiên Vương của Địa Lang Vương Quân đã mang theo Tiên Pháp Tinh Thần biến mất không thấy tăm hơi.
Chắc Thạch Na Nhĩ hông phải là người của Lang Độc Hoang Nguyên chứ?
Lý Duy Nhất lướt nhanh xuống lầu, sau khi điều chỉnh lại nhịp thở mới vội vàng đuổi ra ngoài Tán Nhân Hội Quán, đang lúc tìm kiếm phương hướng của Thạch Thập Thực và nam tử đeo mặt nạ sắt, lại phát hiện Khúc Dao đang đứng bên ngoài cổng lớn của Trận Thiên Lâu ở đối diện, hai mắt cách một lớp khăn che mặt chăm chú nhìn hắn.