Cách châu thành Lô Châu sáu trăm dặm.
Thần miếu không biết đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm, chỉ còn lại những tảng đá khổng lồ nằm ngổn ngang, giống như di cốt của tiên thú.
Trong vài kỳ Trường Sinh tranh độ trước, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Triều đều dẫn đầu chiếm cứ nơi này, bày trận đắp lũy, thiết lập cứ điểm.
Bởi vì, Lô Châu nằm ở vị trí trung tâm nhất của Lang Độc Hoang Nguyên, tiếp giáp với sáu châu, có thể nhanh chóng tiến quân công phạt. Lại có đầm lầy trải rộng, đường thủy ngầm ngang dọc, một khi có biến cố, Trường Sinh Nhân có thể độn thổ trốn về bốn phương tám hướng.
Trên mặt đất, những Trường Sinh Nhân lợi hại, linh quang pháp khí thậm chí có thể lan tỏa ra ba, bốn trăm dặm, dò xét các mục tiêu di chuyển nhanh và những sinh linh độc hành khả nghi trong phạm vi vài trăm dặm.
Nhưng ở dưới lòng đất và trong nước, khoảng cách dò xét lại bị hạn chế rất lớn.
Thánh Linh Niệm Sư của liên minh ba nhà đã bày trận ở di tích Phòng Phong Thần Miếu được một năm, biến nơi này thành pháo đài hậu phương kiên cố không thể phá vỡ.
Lý Duy Nhất rất cẩn thận, thi triển Dịch Dung Quyết trà trộn vào đám võ tu trẻ tuổi muốn chiêm ngưỡng Trường Sinh Nhân, đứng từ xa nhìn lại.
Ở đường chân trời, những tảng đá khổng lồ lớn như ngọn núi, phần lớn có hình cột, dưới ánh nắng chiều tà chiếu xuống, phân cắt ánh sáng và bóng tối, càng lộ vẻ tráng lệ.
Chúng bị vùi lấp một nửa trong bùn đất, xếp chồng lộn xộn lên nhau, khiến người ta không khỏi tưởng tượng đến sự hùng vĩ và thần bí của Phòng Phong Thần Miếu ngày trước.
Đó là di tích thần miếu của Cự Nhân tộc.
Một võ tu trẻ tuổi lên tiếng:
- Không biết có thể nhìn thấy Tuế Nguyệt Thánh Nữ không, nghe đồn nàng kế thừa Quang Minh Tuyền Nhãn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, da thịt không tỳ vết như tiên ngọc, đôi mắt tuyệt mỹ như sao trời, rất có thể là Nữ Hoàng chuyển thế.
Một người khác tiếp lời:
- Ta thì càng mong chờ được nhìn thấy Nam Long và Cổ Chân Tướng, bọn họ chính là những nhân kiệt truyền kỳ nhất của thời đại này.
Có người hỏi:
- Trường Sinh tranh độ… tại sao họ không tranh giành? Ta còn tưởng mỗi ngày đều sẽ đánh đến long trời lở đất, cứcố thủ mãi ở trong cứ điểm thì làm sao cướp lấy sách ngọc?
Một người khác phản bác:
- Ai bảo với ngươi là không tranh? Trước khi Cổ Chân Tướng đến, một lượng lớn Trường Sinh Nhân của Ma Quốc đã bị đào thải ra ngoài. Bây giờ đang là giai đoạn đối đầu và thăm dò, so đấu về kiên nhẫn, lại liên tục tung chiêu với nhau, tìm kiếm sơ hở của đối thủ.
Lại có người nói:
- Liên minh ba nhà đâu cần gấp gáp? Có Xuân Tàm tương trợ, thời gian kéo càng lâu, càng có lợi với họ, tốt nhất là cứ phòng thủ đến lúc Trường Sinh tranh độ kết thúc.
Một người khác cảm thán:
- Ba năm tranh độ, mọi người vô cùng cẩn trọng, độ khó đoạt được sách ngọc là rất lớn. Kỳ này đã là khốc liệt trước nay chưa từng có rồi!
…
Đám võ tu trẻ tuổi xung quanh nhao nhao bàn tán như vậy.
Lý Duy Nhất nghe được không ít tin tức từ trong đó.
Có võ tu nói, trong đội chấp pháp có một vị cường giả Phó Tiêu Tôn tọa trấn ở châu thành Lô Châu. Hễ có Siêu Nhiên đến gần cứ điểm đồn trú của Thánh Triều, Ma Quốc và liên minh ba nhà, người này đều sẽ bị mời đi.
Cũng có võ tu kể, một vị Sinh Cảnh Chi Chủ đức cao vọng trọng, không có tranh chấp lợi ích với các bên, đã được mời ra tọa trấn ở Lang Độc Hoang Nguyên.
Lý Duy Nhất đi dạo quanh khu vực di tích Phòng Phong Thần Miếu, phát hiện ra vài cao thủ Trường Sinh Nhân đời thứ tám, đời thứ bảy lui tới, mỗi một người đều có thanh danh hiển hách.
Cuối cùng vào buổi chiều ngày hôm sau, lưới ánh sáng trận pháp của di tích thần miếu mở ra, bốn vị Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà đi ra, hướng về phía châu thành Lô Châu mà đi.
Nhân cơ hội này, Thất Phượng mang theo tin tức của Lý Duy Nhất, lén lẻn vào trong cứ điểm đồn trú.
Một canh giờ sau.
Tại một ngọn đồi hoang cách di tích thần miếu hai trăm dặm, Thất Phượng quay lại, từ trong miệng nhả ra một viên ngọc giản.
Trên ngọc giản là nét chữ của Liễu Diệp.
Xem xong, Lý Duy Nhất cuốn Thất Phượng vào trong tay áo, nhanh chóng tàng hình rời đi, quay về Trận Châu.
Chỉ có thể dựa vào chính bọn họ đối phó với Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc. Mối uy hiếp lớn nhất hiện tại của Lý Duy Nhất là đến từ bên ngoài Trường Sinh tranh độ, không thể dễ dàng bại lộ.
Đi qua một bãi sa mạc hoang vắng, Lý Duy Nhất càng đi càng cảm thấy hoảng hốt, luôn có một cảm giác như bị nhắm vào. Nhưng lại không giống với lúc bị người ta nhìn chằm chằm trước đây, cảm giác này như có như không, không cách nào xác định được.
Hắn thầm nghĩ trong lòng:
- Ta thậm chí không dám gặp Liễu Diệp, chắc chắn là không để lại sơ hở gì mới đúng. Hơn nữa, chẳng phải đều đã mời Siêu Nhiên đi rồi sao?
Tiếng gió chợt nổi lên.
Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất nhanh chóng vận chuyển, hắn đột ngột xoay người lại.
Phóng mắt nhìn lại, mười mấy dặm phía sau lưng hoang vu không có sinh vật sống. Chỉ có trên ngọn đồi cao trăm trượng ở đằng xa, một cây Sa Dương đơn độc, cành lá rụng lả tả đung đưa trong gió.
Thân cây Sa Dương vô cùng tráng kiện.
Thường Ngọc Thanh lặng lẽ đứng sau thân cây, tránh đi tầm mắt của Lý Duy Nhất. Nàng khoác một bộ đạo bào màu xanh lá sen, trên búi tóc đạo cô cắm một cây trâm ngọc, tay cầm phất trần râu trắng, khí tức trên người hoàn toàn biến mất.
Cổ ngọc của nàng thon dài gợi cảm, trong hai tròng mắt là phù quang của vạn trượng hồng trần, hai loại khí chất mềm mại mị hoặc và khoảng không xuất trần cùng tồn tại song song.
Cảm ứng được Lý Duy Nhất bay vút đi, Thường Ngọc Thanh mới cất bước đi ra từ phía sau thân cây, nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Năng lực phát giác thật lợi hại, hẳn là đã đạt tới Huyền Cảm rồi! Không dám đi dưới lòng đất, xem ra là biết Trùng tộc dưới lòng đất là tai mắt của Nham Vương Đạo Quân.
Thường Ngọc Thanh tu luyện đồng thuật lợi hại tên là Vạn Tướng Hồng Trần, đã đạt tới tầng thứ chín.
Ngay cả Thanh Từ cũng không cách nào cắt đuôi được nàng.
Thường Ngọc Thanh đã biết rõ Lý Duy Nhất có một con kỳ trùng có thể tàng hình nhập vi, tự nhiên sẽ không cho hắn cơ hội giở trò. Chỉ cần Lý Duy Nhất xuất hiện ở khu vực gần cứ điểm đồn trú của liên minh ba nhà, nàng có lòng tin sẽ tìm ra hắn.
Đây chính là sự nghiền ép tuyệt đối đến từ Siêu Nhiên đỉnh phong nhất đối với cảnh giới và thủ đoạn của võ tu Trường Sinh cảnh.
Mất tích nửa năm, cuối cùng hắn cũng lộ diện.
Thường Ngọc Thanh vừa định cất bước.
Đột nhiên, một luồng hàn ý lạnh lẽo không thể diễn tả bao trùm toàn thân, thân thể nàng hơi cứng đờ.
Thường Ngọc Thanh ổn định tâm thần, tay bấm pháp quyết, xoay người lại.
Trên sườn núi cách đó bảy, tám trượng, Thiền Hải Quan Vụ mặc hồng y như sương mờ, hiên ngang đứng ở đó, mái tóc dài đen như mực xõa xuống tận bắp chân, buông xõa hai bên gò má, mang theo ánh mắt ung dung hờ hững, nhìn xuống soi xét Thường Ngọc Thanh.
Tâm tư Thường Ngọc Thanh xoay chuyển nhanh như chớp, hỏi:
- Ta không ngờ rằng chân thân của Vụ Thiên Tử vậy mà lại vì một võ tu Trường Sinh cảnh, xuất hiện ở Lang Độc Hoang Nguyên. Xem ra người trong thiên hạ đều nghĩ sai rồi, chỗ dựa của Lý Duy Nhất không phải Ngọc Dao Tử, mà là ngươi. Hắn là ai mà được Thiên Tử coi trọng như vậy?
Váy đỏ tôn lên làn da của Thiền Hải Quan Vụ đặc biệt trắng mịn, trong đôi mắt tràn đầy nụ cười tự tin, hỏi:
- Thường Ngư Lộc, ở trước mặt ta mà ngươi không định khôi phục dung mạo thật sao?
- Ào!
Ánh sáng trên người Thường Ngọc Thanh chảy xuôi như nước, khuôn mặt và vóc dáng theo đó xảy ra biến hóa, khôi phục trạng thái chân thật của Ma Phi.