Khí chất trên người càng thêm quyến rũ yêu dã, cũng càng thêm thoát tục như Tiên.
Váy đỏ và váy xanh đối đầu trên ngọn đồi.
Thường Ngư Lộc vẽ hoa điền trên lông mày, ánh mắt tỏa ra ánh sao, hỏi:
- Phi Phượng chỉ là một trong những kẻ thù của Vụ Thiên Tử thôi nhỉ? Chân thân của ngươi bại lộ ở đây, bản thân bị đặt vào vòng nguy hiểm chỉ là thứ yếu. Các thế lực khắp nơi sẽ đánh giá lại giá trị của Lý Duy Nhất. Hắn là điểm yếu của ngươi sao?
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Ngươi cảm thấy, ta muốn giết ngươi thì liệu ngươi trốn thoát được không?
Ánh mắt Thường Ngư Lộc hơi lạnh, trầm tư một lát, nói:
- Ngươi giết ta, chắc chắn sẽ bại lộ bản thân.
Thiền Hải Quan Vụ chắp hai tay ngọc sau lưng, nhìn chăm chú vào hướng Lý Duy Nhất rời đi, nói:
- Ta đến là để cho ngươi biết hai chuyện. Thứ nhất, Ngu Bá Tiên bảo ngươi lấy sách ngọc Mệnh Tuyền, là hoàn toàn coi ngươi như một công cụ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Ngươi lấy thân phận Thường Ngư Lộc để đoạt, một khi sự việc bại lộ, Ngọc Dao có tha cho ngươi không? Nàng sẽ dùng thực lực của mình, mượn quy tắc Trường Sinh tranh độ khiến ngươi vạn kiếp bất phục. Ngươi lấy thân phận Thường Ngọc Thanh để đoạt, là muốn dùng sắc đẹp dụ dỗ lừa gạt? Ngu Bá Tiên thật hào phóng, phi tử của mình cũng có thể chắp tay dâng tặng.
- Hắn đã là xương khô trong mả, đối mặt với áp lực từ bốn phía là Ngu Đạo Chân, Cửu Phân Long, Động Khư Quỷ Đế và Quan Chủ, hắn chỉ đang giãy giụa trước khi chết, ngươi cần gì phải vì cái gọi là cơ duyên Trữ Thiên Tử, tiếp tục buộc chung một thuyền với hắn? Cơ duyên đó thực sự sẽ cho ngươi sao? Thực sự có thứ đó sao?
Vẻ mặt Thường Ngư Lộc không đổi, nói:
- Vụ Thiên Tử thật biết cách kể chuyện.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Không thừa nhận cũng không sao! Vị trí Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung vẫn còn trống, xây dựng Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chỉ là một sự khởi đầu, tiên đạo long mạch ở Đông Hải mới là không gian phát triển lớn hơn, Doanh Châu sắp có biến lớn, nắm chắc cơ hội này quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Thiền Hải Quan Vụ đi dọc theo sườn núi, hình bóng hoàn toàn che phủ Thường Ngư Lộc, lại nói:
- Chuyện thứ hai, ngươi có quan hệ rất tốt với con nhện trong Cổ Hải dưới lòng đất kia, hãy nhắn với nàng một câu, đừng có động vào Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình. Cuộc chiến trong phạm vi quy tắc thì ta không quan tâm, nếu có thể đấu thắng hắn, đó là bản lĩnh của các ngươi. Nhưng những yếu tố không an phận muốn phá vỡ quy tắc như các ngươi... có phải là không thèm để lời cảnh cáo của ta trong lòng? Đừng trách dưới kiếm của ta vô tình!
- Suy nghĩ kỹ về lối thoát của Thường gia đi! Đúng rồi, nếu ngươi thật sự muốn phá cảnh Trữ Thiên Tử, có lẽ cơ duyên nằm ở chỗ Lý Duy Nhất.
...
Lý Duy Nhất tự lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ thật sự là ta đa nghi rồi sao?
Một đường an toàn trở về bộ lạc Mộc thị, trời đã vào đêm, sắc trời tối đen.
Lý Duy Nhất khôi phục dáng vẻ của Lý Đình, ngẩng đầu liền thấy Tả Khâu Hồng Đình đang lẳng lặng đợi trên tường rào cổng bộ lạc. Hai người nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười.
Tả Khâu Hồng Đình cùng Lý Duy Nhất đi về phía lều vải, vô cùng tò mò hỏi:
- Cuối cùng ngươi cũng về rồi, Khúc Dao đã triệu kiến ta. Nàng không chút nghi ngờ gì về thân phận Phương Vũ Đình của ngươi, ngươi làm thế nào vậy?
Lý Duy Nhất đáp:
- Anh hùng cứu mỹ nhân có được tính không? Quý nữ Tướng Phủ như nàng ấy có thành kiến rất sâu với tán nhân, ta tạm thời chỉ là có giá trị lợi dụng.
Lý Duy Nhất chuyển hướng hỏi:
- Ngươi trả lời nàng thế nào?
Tả Khâu Hồng Đình ranh mãnh nhìn hắn, nói:
- Đương nhiên là kể cho nàng nghe câu chuyện chúng ta đã biên soạn từ trước, lúc ngươi sa sút mất ý chí nhất, là ta luôn ở bên chăm sóc ngươi.
Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước, hỏi:
- Hồng Đình, Địa Lang Vương Quân gia nhập Tả Khâu Môn Đình rồi nhỉ?
Tả Khâu Hồng Đình cảm thấy hắn không giống như đang hưng sư vấn tội, liền hỏi:
- Sao vậy? Sau khi Thạch Na Nhĩ mất tích, Đại Lão Gia đã chủ động đầu quân. Chuyện lớn cỡ này đều do Tung Hoành nhất mạch quyết định, ta cũng là sau này mới nghe nói. Không đúng, sao ngươi lại đột nhiên hỏi chuyện này?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi hiểu biết về các thế lực lớn ở Nam Cảnh hơn ta, có biết lai lịch của Thạch Na Nhĩ không? Ta có lẽ... đã gặp hắn.
Tả Khâu Hồng Đình ngạc nhiên hỏi:
- Gặp hắn ở Lang Độc Hoang Nguyên?
Tả Khâu Hồng Đình thầm giật mình, lập tức tập trung tinh thần nhớ lại, nói:
- Về tên Man tặc này thì ta cũng không hiểu rõ lắm. Hắn dường như không có lai lịch sư môn, không giống hai Man tặc khác là Vũ Văn Nghiêm và Từ Phật Đỗ, một kẻ là hậu nhân của Dạ Hoàng, một tên là đệ tử của cấm kỵ Quan Sơn, tu vi truyền thừa có thể tra ra.
- Hắn đại khái là hơn một trăm năm trước xuất hiện ở Thục Châu thuộc Nam Cảnh, lúc đó đã là cao thủ Đại Trường Sinh. Đúng rồi, bản lĩnh ẩn nấp, độn thổ, chạy trốn của hắn không tầm thường chút nào, từng có Siêu Nhiên của triều đình ra tay giết hắn, nhưng đều bị hắn trốn thoát. Ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi!
Lý Duy Nhất cực kỳ bận tâm đến Tiên Pháp Tinh Thần trong tay Thạch Na Nhĩ.
Đó tuyệt đối là trọng bảo hiếm có đếm trên đầu ngón tay ở phía nam Doanh Châu. Lý Duy Nhất chỉ hận tu vi không đủ mạnh, nếu không chắc chắn sẽ đích thân truy kích.
Hắn thầm nghĩ:
- An Điện Chủ ơi là An Điện Chủ, ngươi cũng quá kém cỏi rồi!
Trong lòng Lý Duy Nhất âm thầm suy nghĩ, có thể liên hệ người nào đi truy đuổi Tiên Pháp Tinh Thần.
Người này phải có tu vi cao hơn Thạch Na Nhĩ, hơn nữa cực kỳ đáng tin.
Quan sư phụ thì núi cao hoàng đế xa.
Ngọc Dao Tử trấn thủ Thánh Đường Sinh Cảnh, rất khó rời đi.
Sức cám dỗ của Tiên Pháp Tinh Thần quá lớn, những người mà hắn có thể hoàn toàn tin tưởng, gom lại không đủ năm ngón tay. Nói cho người khác biết, đoạt được Tiên Pháp Tinh Thần rồi, nói không chừng quay đầu lại sẽ diệt khẩu hắn.
- Đi một chuyến đến Lô Châu đã khiến bản thân kinh tâm động phách... không thể dễ dàng liên hệ với bên ngoài nữa, sẽ bại lộ hành tung.
Lý Duy Nhất đè suy nghĩ xuống, tự nhủ không nên làm nảy sinh thêm rắc rối.
- Đã về rồi, ta phải qua đó bái kiến Khúc Dao. Hiện tại, nàng ta là thiếu chủ của ta!
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Đình chia tay, đi thẳng về phía khu vực cư ngụ của Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc.
Sau khi gặp mặt Khúc Dao, Lý Duy Nhất hỏi thăm kết quả điều tra của đội chấp pháp. Không có gì bất ngờ, rất khó tra ra thông tin hữu dụng, ngay cả dấu vết dưới lòng đất đều bị bầy trùng phá hủy.
Lý Duy Nhất xin Khúc Dao cho nghỉ dưỡng thương một tháng.
Thứ đắt đỏ như Linh Đan chữa thương, tán nhân Phương Vũ Đình không dùng nổi, chỉ có thể từ từ an dưỡng.
Trở về nơi ở, Lý Duy Nhất lấy ra năm mảnh vỡ Tiên Trận, đặt quanh người, lần lượt nghiên cứu.
Gửi gắm hy vọng vào người khác, không bằng nâng cao thực lực của chính mình.
Cho dù Thạch Na Nhĩ có Tiên Pháp Tinh Thần, Lý Duy Nhất cũng có lòng tin đuổi kịp hắn.
Chỉ cần thực lực nâng cao thêm một bậc, Lý Duy Nhất liền dám mượn át chủ bài Ngọc Dao Tử đưa cho đi truy kích Thạch Na Nhĩ. Thực sự không được, hắn cũng có thể mượn át chủ bài của Tả Khâu Đình và Khúc Dao dùng trước.