Kỷ Nghiên Nhu (2)

Vẻ mặt Tiêu Hắc nghiêm túc lại, ưỡn thẳng lồng ngực nói:

- Nếu không có Phương đại nhân năm xưa dọc đường hộ tống, chúng ta đã sớm chết trong đại quân Thệ Linh rồi. Chỉ dựa vào ân tình này, cũng đủ để Tiêu Hắc tôn kính cả đời.

Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn chiếc xe sang trọng đằng xa, cảm nhận được chấn động khí tức phi thường bên trong, ánh mắt lại chuyển hướng về phía Tiêu Hoàng, trách móc nói:

- Tiêu Hoàng, ta chỉ liên hệ với ngươi, ngươi không nên đưa bọn họ tới. Lúc ở hội quán, ta càng dặn dò ngươi không được kể bí mật ta trở về cho bất kỳ ai.

Tiêu Hoàng vô cùng áy náy, giọng điệu khàn khàn khô khốc nói:

- Nhưng... ta làm sao có thể không nói cho công chúa biết? Phương đại nhân muốn đánh muốn mắng, Tiêu Hoàng đều xin chịu trận.

Giọng nói trong xe có phần lạnh nhạt, nhưng lại hơi run rẩy:

- Phương Vũ Đình... hai mươi năm rồi, ngươi thực sự không muốn nhìn mặt ta sao?

Cửa xe mở ra.

Kỷ Nghiên Nhu bước từ trong xe ra, mái tóc đen như thác nước tung bay,tà áo rộng như mây.

Dưới sự chiếu rọi của ánh đèn mờ ảo trong tửu quán, khuôn mặt nàng dịu dàng như một thiếu nữ.

Đôi mắt kia sâu thẳm như vực sâu, nhưng vực sâu lại đang bốc cháy, dường như có tình, lại dường như có oán, từ đầu chí cuối chưa từng rời khỏi người Lý Duy Nhất.

Nàng mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng bằng da bạch hồ, đau buồn bước chậm đến gần, khiến Lý Duy Nhất cảm giác như đang ngồi trên đống lửa.

Đây chính là một vị cao thủ trên Thiên Bảng, còn có quan hệ cực kỳ thân thiết với Phương Vũ Đình, cho dù hai mươi năm chưa từng gặp mặt, một khi để nàng tới gần, cảm nhận được thần thái và khí chất, Lý Duy Nhất dám bảo đảm nội trong mười câu nói sẽ bị lộ tẩy.

Đa số Trường Sinh Nhân đều không lên được Trường Sinh Thiên Bảng. Những cường giả trên bảng, ai nấy đều có tài tình tuyệt thế, là nhân vật gần với Siêu Nhiên nhất. Đều có khả năng đột phá chỉ trong một đêm, sau đó một bước lên trời.

Lý Duy Nhất đập mạnh chén rượu xuống, đứng dậy định rời đi, vẻ mặt vô cùng bi phẫn cạn tình cạn nghĩa, nói:

- Ngươi đừng qua đây! Nếu ngươi tới gần, ta sẽ đi ngay lập tức, ta bảo đảm thế gian sẽ không có ai có thể tìm được ta nữa!

Khúc Dao ngồi quay lưng lại với Kỷ Nghiên Nhu, Tiêu Hoàng, Tiêu Hắc, ánh mắt thương xót và đồng cảm nhìn hắn, im lặng không nói gì.

Kỷ Nghiên Nhu dừng lại cách sáu trượng, trong mắt đong đầy hơi nước, nói:

- Được! Ngươi đừng biến mất nữa, là ta có lỗi với ngươi, những năm nay... ta cứ tưởng ngươi đã không còn trên cõi đời này, ta thực sự rất áy náy. Vũ Đình, xin lỗi.

Lý Duy Nhất xua tay đuổi đi, nói thêm một câu nữa là hắn cảm giác sắp bị lộ tới nơi:

- Đừng nói những lời như vậy, ngươi không có lỗi với ai cả. Chỉ là hai mươi năm, ngươi đã bước vào Thiên Bảng, Siêu Nhiên trong tầm tay, đây chính là lựa chọn tốt nhất. Ngươi có thể đi được rồi!

Nhưng nghe vào tai mấy người khác lại chỉ cảm thấy nội tâm của hắn thống khổ, lòng đau như cắt, muốn trốn tránh.

Kỷ Nghiên Nhu vốn là một nữ tử có nội tâm kiên cường, nhưng khi đối diện với Phương Vũ Đình hiện tại chỉ muốn phân rõ ranh giới với nàng, rồi nghĩ lại vô số chuyện năm xưa, chỉ trong chốc lát đã rơi lệ, trong lòng nàng làm sao lại không đau xót chứ?

Cuối con phố, một bóng người anh tuấn khôi ngô cường tráng trống rỗng xuất hiện trong bóng tối, cắn nuốt mọi luồng sáng xung quanh, vặn vẹo mọi vật chất, nói:

- Phương Vũ Đình, Nghiên Nhu luôn coi ngươi là bằng hữu tốt nhất, vẫn luôn ghi nhớ ân tình của ngươi, chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm ngươi, lúc biết được tin tức của ngươi liền lập tức báo cho ta, bằng mọi giá phải gặp mặt ngươi. Hiện tại gặp nhau rồi, ngươi lại chỉ biết tổn thương nàng, khiến nàng đau lòng áy náy, mãi mãi không thoát ra được. Loại nam nhân như ngươi không xứng với nàng.

Cố Yển, Thành Chủ Mộ Phủ Thành, cao thủ Bỉ Ngạn cảnh.

Khúc Dao lập tức không vui, vị Thành Chủ Mộ Phủ Thành này thoạt nhìn như đang trần thuật lại sự thật, nhưng thực ra mọi lời nói đều hạ thấp Phương Vũ Đình, cố ý phô trương sự thân thiết khăng khít không có chuyện gì giấu giếm giữa mình và Kỷ Nghiên Nhu, có thể tưởng tượng được sự đau khổ trong lòng Phương Vũ Đình lúc này.

Nàng mỉa mai nói:

- Thành Chủ đường đường là Siêu Nhiên mà thanh nhàn như vậy sao? Vậy mà đích thân đưa phu nhân tới Trận Tiên Thành gặp tình địch.

Bóng người ở đằng xa kia chắp tay sau lưng, bước ra từ trong bóng tối, thân hình thẳng tắp như thưong, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú bóng lưng Khúc Dao.

Kỷ Nghiên Nhu nhìn về phía Thành Chủ Mộ Phủ Thành, nói:

- Ngươi theo tới đây làm gì, đã nói là cho ta cơ hội gặp hắn một lần cơ mà, ta chỉ muốn gặp một lần duy nhất đêm nay thôi.

Cố Yển nói:

- Nghiên Nhu, Trường Sinh tranh độ lần này không giống bất kỳ lần nào trước đây, liên quan đến sự sống chết của Ma Quân, phong vân hội tụ, các bên tranh giành khốc liệt, rất nguy hiểm, ta lo lắng cho an nguy của nàng.

Thành Chủ Mộ Phủ Thành nói xong câu này, lại nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất:

- Ngươi không nên quay lại Lang Độc Hoang Nguyên để làm rối loạn tâm cảnh của Nghiên Nhu, nàng lúc nào cũng cảm thấy mắc nợ ngươi, suýt chút nữa đã tẩu hỏa nhập ma trong lúc tu luyện. Các ngươi chỉ là cố nhân năm xưa, đồng hành cùng nhau trên một chặng đường đời. Chỉ cần ngươi đáp ứng mãi mãi rời khỏi Lang Độc Hoang Nguyên, bản tọa có thể một lần cung cấp toàn bộ tài nguyên tu luyện đến cảnh giới Siêu Nhiên cho ngươi, có mệnh hưởng hay không thì là chuyện thiên phú của bản thân ngươi có đủ hay không.

Cảm xúc của Kỷ Nghiên Nhu kích động, nói:

- Ngươi đừng nói nữa! Năm đó để hộ tống chúng ta, hắn đã bị thương Trường Sinh Kim Đan, vô vọng chạm đến Siêu Nhiên. Nếu không, lấy thiên tư của hắn, tu vi hiện tại sẽ không thấp hơn ta.

Vẻ mặt Tiêu Hoàng và Tiêu Hắc đều là sự đau khổ.

Bọn họ có thể đuổi kịp tu vi của Phương đại nhân, đều là vì trăm năm nay tiến độ của Phương đại nhân chậm chạp, không còn khí thế hăng hái và tài tình kinh diễm như ngày xưa.

Người mà thiên chi kiêu nữ như Kỷ Nghiên Nhu yêu đậm sâu sao có thể là một nam tử bình thường chứ?

Thành Chủ Mộ Phủ Thành và Lý Duy Nhất đều không biết còn có ẩn tình như vậy, nhất thời đều rơi vào im lặng.

- Cạch!

Khúc Dao chỉ cảm thấy Thành Chủ Mộ Phủ Thành đang sỉ nhục Phương Vũ Đình, cuối cùng không nhịn được nữa, đột nhiên đập ly đứng dậy.

Hai mắt nàng lạnh lẽo quét nhìn Kỷ Nghiên Nhu và Thành Chủ Mộ Phủ Thành, nói:

- Hôm nay Vũ Đình hẹn gặp Tiêu Hoàng, là muốn nói cho Thành Chủ phu nhân biết, hắn về lại Lang Độc Hoang Nguyên, điều đó có nghĩa là hắn đã thoát khỏi đáy vực. Sau này, mong phu nhân đừng đến làm phiền hắn nữa, nếu không ta sẽ rất tức giận. Ngoài ra, Thành Chủ không cần phải lấy tài nguyên tu luyện ra để sỉ nhục tôn nghiêm của một nam nhân, con rể quý của Ma Tướng Phủ ta không thiếu tài nguyên tu luyện.

Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng uy phong lẫm liệt của Khúc Dao, chỉ cảm thấy mị lực của nàng giờ phút này không thua kém gì lúc vung kiếm nghênh chiến Siêu Nhiên. Đồng thời, trong lòng đầy nghi vấn, vị quý nữ Tướng Phủ này rốt cuộc đã uống nhầm thuốc gì vậy?

Đám người Kỷ Nghiên Nhu, Tiêu Hoàng, Tiêu Hắc đều ngây ra.

Tiêu Hắc tò mò hỏi:

- Dám hỏi cô nương là quý nữ của Tướng Phủ nhà nào?

- Tân Giáp Bảng Nhãn Ma Quốc Khúc Dao, chính là bản cô nương! Thiên Bảng, ta cũng sẽ leo lên được thôi. Bỉ Ngạn, cũng chẳng có gì đặc biệt cả.

Khúc Dao nắm lấy tay Lý Duy Nhất, kéo hắn nghênh ngang bước đi thẳng, nói.

Bỏ lại bốn người với vẻ mặt ngạc nhiên, đứng mãi trong gió đêm phía sau lưng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters