Ngày quyết chiến

Đi dọc con phố không một bóng người, băng qua chiếc cầu đá và những gian nhà hoang tàn, suốt đường đi cả hai không hề nói tiếng nào, tay của bọn họ vẫn luôn nắm lấy nhau.

Đi được một quãng xa, Lý Duy Nhất chủ động giãy ra, dừng bước lại nói:

- Đa tạ Khúc tiểu thư giúp đỡ giải vây, nhân tình này, Phương mỗ xin ghi nhớ.

Khúc Dao vô cùng nghiêm túc:

- Ta chỉ là nhìn không quen bộ dáng huênh hoang phách lối của bọn họ, ngươi đừng oán trách ta đã phá hỏng việc đòi lấy tài nguyên tu luyện của ngươi là được.

Nàng lại nói:

- Ta dám khẳng định, nếu ngươi thật sự nhận số lượng lớn tài nguyên tu luyện của Mộ Phủ Thành, sau khi rời khỏi Lang Độc Hoang Nguyên chắc chắn sẽ bị ám sát.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú khuôn mặt tinh xảo tựa như tiên ngọc điêu khắc của nàng, phát hiện ra vị quý nữ Ma Tướng Phủ này cũng có chỗ rung động lòng người là sự thẳng thắn tựa như hào hiệp.

Hắn nói:

- Ta không ngây thơ như vậy. Đều tại ta! Bí mật Khúc tiểu thư đang ở Trận Châu e rằng sắp bại lộ rồi.

Khúc Dao sải đôi chân dài đi lên trước, nói:

- Mộ Phủ Thành không có lá gan xen vào Trường Sinh tranh độ. Ta đã điều tra tư liệu của ngươi, nhưng chỉ có mô tả ngắn gọn. Ngươi có thể kể cho ta nghe câu chuyện giữa hai ngươi được không? Nói ra rồi xem như chấm dứt mọi chuyện.

Làn sương đêm mỏng manh cuộn lên, hai người xuyên qua trong đó.

Hai bên đường phố chỉ có vài ánh đèn lác đác.

Lý Duy Nhất thong thả bước đi, kể lại:

- Chuyện này phải bắt đầu kể từ trăm năm trước khi Mạc Nam Sinh Cảnh bị Vong Giả U Cảnh cắn nuốt, một tòa Sinh Cảnh, mấy ức Nhân tộc chỉ trong hai ngày đã hóa thành hủ thi, Hung Hồn. Bóng tối buông xuống, ánh sáng biến mất. Lúc đó Kỷ Nghiên Nhu chỉ là tu vi tứ trọng, dẫn theo một đám người sống sót của Mạc Nam Vương Đình bao gồm cả Tiêu Hắc, Tiêu Hoàng bỏ trốn trên băng nguyên, bị hàng trăm vạn đàn thi truy sát...

Lý Duy Nhất cũng không rõ những chuyện xảy ra giữa đám người Phương Vũ Đình và Kỷ Nghiên Nhu, nhưng hắn từng cõng Ngọc Nhi chạy trốn trong đàn thi, chạy một mạch trốn ra Lăng Tiêu Sinh Cảnh, gặp vô vàn hiểm nguy, xem như là có những trải nghiệm tương đồng.

Lý Duy Nhất thêm thắt vào lời kể, những trải nghiệm khó khăn khi Phương Vũ Đình và Kỷ Nghiên Nhu mới tới Lang Độc Hoang Nguyên, hoàn toàn giống với tình cảnh khi hắn mới tới Lăng Tiêu Sinh Cảnh, xét về mặt lời lẽ thì không hoàn toàn là giả dối.

Lý Duy Nhất nói:

- Có lẽ, mọi người đều sẽ thỏa hiệp với hiện thực, ta không trách nàng. Cố Yển ít nhất đối xử rất tốt với nàng.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Khúc Dao nói:

- Ở trước mặt bản tiểu thư, ngươi đừng có giả vờ kiên cường và rộng lượng nữa, nếu không nhờ Phương Vũ chăm sóc ngươi, nói không chừng ngươi đã sớm bị chó hoang ngậm đi rồi. Hơn nữa, thiên chi kiêu nữ trên Thiên Bảng ở bất kỳ thế lực nào cũng là bảo vật, huống hồ còn có một nhóm nhân tài của Mạc Nam Vương Đình có thể thu về làm của riêng, Cố Yển đối xử không tốt với nàng mới là ngu xuẩn tột đỉnh.

Khúc Dao cười nhạt một tiếng, nhìn về phía cổng bộ lạc Mộc thị đang ở ngay trước mắt, lách mình một cái, biến mất trong màn đêm, trở về tiểu viện nơi nàng đang cư ngụ.

Lý Duy Nhất đứng lặng hồi lâu, đối với vị Bảng Nhãn Ma Quốc này, hắn khó lòng nảy sinh sát tâm được nữa.

Vậy thì đành tìm cơ hội loại nàng vậy.

...

Hôm sau, lúc giữa trưa.

Từ trong bộ lạc Mộc thị, một thương đội Thạch Tê Thú xuất phát, tiến về hướng Lô Châu.

Lý Duy Nhất, Mộc Liên Thành, cùng với hai mươi ba vị hộ vệ phụ trách áp giải chở hàng.

Bên trong mỗi chiếc xe đều mở ra trận pháp, không cách nào thăm dò.

Trong lòng Lý Duy Nhất hiểu rõ, biết người trên xe chính là những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc, cùng một vài cao thủ Thệ Linh. Ngoại trừ một đội của bọn họ ra, buổi sáng còn có hai đội thương buôn rời khỏi bộ lạc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, ngày những Trường Sinh Nhânđời thứ chín của Ma Quốc, Thánh Triều, liên minh ba nhà quyết chiến chính là hôm nay.

Trong lòng Lý Duy Nhất cũng không quá lo lắng.

Mạc Đoạn Phong và Nam Cung đều có tài trí đảm đương một phía, cộng thêm thực lực của Thánh Triều và Thánh Đường Sinh Cảnh, cuộc đối đầu trực diện so kè thực lực cứng này, hươu chết vào tay ai còn chưa rõ.

Hoàng hôn buông xuống, ráng mây phía chân trời đỏ rực, tựa như đang bốc cháy.

Tiếng gió vù vù, cỏ dại tựa như sóng gợn.

Thương đội dừng lại trên vùng hoang nguyên cách di chỉ Phòng Phong Thần Miếu chừng năm trăm dặm.

Khúc Dao cầm pháp trượng, nhảy xuống xe, đứng trong biển cỏ gợn sóng, phóng tầm mắt ngắm chân trời.

Trên từng chiếc xe, hơn mười bóng người thu liễm khí tức bước ra.

Một cường giả thần bí toàn thân được bọc trong lớp áo đen, kích hoạt Túi Càn Khôn địa phẩm, lơ lửng bay lên không trung.

Từ trong miệng túi bay ra từng chiếc lồng sắt có chứa phù văn.

Những con Sát Yêu hung ác bị giam giữ trong lồng, có khoảng chừng hơn hai mươi con, con nào con nấy mắt đỏ ngầu, vô cùng cuồng bạo.

Khúc Dao phẩy tay, ra lệnh:

- Bốn người các ngươi cứ cách nhau sáu mươi dặm thì tản ra, lẩn trốn xuống dưới lòng đất.

Bốn vị Trường Sinh Nhân của Hắc Ám Thần Thánh gia tộc lĩnh mệnh, chia ra bốn hướng, hình thành vòng cung tiềm hành về phía trước, coi như là tiền tiêu.

Lý Duy Nhất và đám hộ vệ của bộ lạc Mộc thị đứng cạnh nhau, âm thầm quan sát, không nhìn thấy Văn Nhân Thính Hải, diễm ni Vô Y, Tam Thánh Quân, rõ ràng là bọn họ đã rời đi từ buổi sáng.

Đám người Khúc Dao chịu trách nhiệm chặn đánh những Trường Sinh Nhân Thánh Đường Sinh Cảnh rút lui sau khi Cổ Chân Tướng đánh bại liên minh ba nhà. Trong số đó, mục tiêu quan trọng hàng đầu là bắt sống Nam Cung, đoạt lấy Quang Minh Tuyền Nhãn.

Mà đám cường giả Thệ Linh như Tam Thánh Quân, không còn nghi ngờ gì nữa chính là dùng để đối phó với Lý Duy Nhất có khả năng xuất hiện.

Không bao lâu, chấn động pháp khí cùng những âm thanh nặng nề vang lên, truyền tới từ phía chân trời.

Trận chiến chính thức bùng nổ.

Bầu trời tối mịt.

Cách nhau mấy trăm dặm, đều có thể nhìn thấy bầu trời bị hào quang trận pháp chiếu sáng rực rỡ ở phía chân trời.

Một canh giờ mau chóng trôi qua.

Lý Duy Nhất thầm diễn tập trong đầu, cảm thấy có gì đó không ổn.

Với tâm trí của Cổ Chân Tướng, nếu không có đủ nắm chắc thì sẽ không tùy tiện công kích cứ điểm của liên minh ba nhà. Trong vòng một canh giờ, nếu không thể công phá trận pháp của di chỉ Phòng Phong Thần Miếu, thì chỉ có thể thối lui.

Bởi vì, viện quân của Thánh Triều chắc chắn đã đến nơi.

Một khi rơi vào tình cảnh bị kẹp đánh cả trước lẫn sau, thì dù Ma Quốc vì Trường Sinh tranh độ lần này mà trả giá siêu cao mời đến nhiều Trường Sinh Nhân ở các Sinh Cảnh, e rằng cũng lành ít dữ nhiều.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Rốt cuộc là Cổ Chân Tướng đang có mưu đồ gì?

Ở bên cạnh, Mộc Liên Thành cảm thấy bất an, luôn cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra, nói:

- Lý Đình, ngươi và quý nhân có thể nói chuyện với nhau được, liệu có thể cầu xin nàng, thả cho chúng ta đi trước được không? Cuộc tranh đoạt của Trường Sinh Nhân, lấy tu vi của chúng ta ở lại đây thì quá nguy hiểm!

Khúc Dao không thể nào thả bọn họ rời đi vào lúc này.

Nhưng Lý Duy Nhất vẫn gật đầu, đi về phía Khúc Dao.

Rõ ràng Khúc Dao đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hắn và Mộc Liên Thành, nàng nói:

- Đợi khi trận chiến bùng nổ thì các ngươi mới có thể rời đi.

Lý Duy Nhất dừng lại phía sau nàng, giả vờ quan tâm hỏi:

- Chỉ e Trường Sinh Nhân của Thánh Triều đã đến rồi! Khúc tiểu thư, vẫn chưa rút lui sao?

- Rút lui? Hiệp đầu tiên này căn bản không phải đối phó bọn họ, mà là Trường Sinh Nhân của Thánh Triều vội đến cứu viện. Lấy quân khỏe đợi quân mệt đến, giáng một đòn chí mạng.

Kẻ thốt ra câu này không phải Khúc Dao, mà là vị cường giả thần bí toàn thân bọc kín trong chiếc áo choàng đen.

Giọng nói của hắn nghe còn trẻ nhưng lại khàn khàn, cơ thể bị bao phủ bởi phù văn màu đen.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters