Ba bên quyết đấu (2)

Lúc này, trong cứ điểm của di chỉ Phòng Phong Thần Miếu e rằng đã xảy ra tranh cãi rồi.

Chỉ đợi đến khi chiến trận chủ lực của Thánh Triều xuất hiện dấu hiệu tan tác...

Lý Duy Nhất thầm nhủ:

- Thánh Triều có cao thủ nhiều như mây, Ma Quốc muốn đánh bại toàn bộ bọn họ, bản thân chắc chắn cũng sẽ tổn thất vô cùng nặng nề. Ma Quốc tuyệt đối sẽ không làm như vậy, mục tiêu của Trường Sinh Nhân lần này là sách ngọc Mệnh Tuyền và sách ngọc Sinh Tuyền, sẽ không thật sự sống chết với Thánh Triều. Nam Cung hẳn là có thể nhìn thấu điểm này!

- Chỉ cần kéo dài đến lúc Ma Quốc buộc phải rút quân thì Cổ Chân Tướng sẽ phải hứng chịu một thất bại thảm hại.

- Nhưng... Cổ Chân Tướng rành rành đã nhìn thấu Tuyết Lan Thường mới là kẽ hở lớn nhất của liên minh ba nhà, thứ cần đánh gục chính là tâm lýcủa nàng. Chỉ cần đợi Tuyết Lan Thường không chịu đựng nổi trước, ép đám người Nam Cung phải ra khỏi thành để nghênh chiến ứng cứu.

Cổ Chân Tướng đang đánh một ván cược lớn, muốn một trận chiến định luôn cả thắng bại trong ba năm.

Lý Duy Nhất thầm thở dài một tiếng, lúc này cho dù có mạo hiểm để lộ bản thân chạy đến chiến trường cũng đã không kịp nữa rồi, ngược lại còn tự đưa mình vào tròng.

- Rào!

Một vị Siêu Nhiên của đội chấp pháp mặc áo giáp màu đỏ sẫm, trên người hiện ra từng vòng sáng kinh văn, ngự trên áng mây bốn màu xuất hiện trên bầu trời phía trên đám người Long Đạo, Vũ Văn Nghiêm. Khí tức hùng hậu, pháp khí cuốn theo gió bao phủ cả một vùng bình nguyên.

Lý Duy Nhất ngẩng đầu, híp mắt nở nụ cười.

Là Lục Thiên Vấn của Xích Minh Giới Cảnh.

Lúc ở Xích Minh Thánh Thành, khi Lý Duy Nhất bị Sở Ngự Thiên ám sát, hắn đã từng gặp vị Siêu Nhiên xuất thân từ Động Khư Doanh này.

Sau đó, Lý Duy Nhất còn ở lại Lục gia ba ngày.

Lục Thiên Vấn liếc mắt nhìn trận thế ẩn náu của đám người Khúc Dao cách đó mười dặm, ý niệm khí tràng áp xuống Long Đạo, Vũ Văn Nghiêm trên mặt đất, hỏi:

- Các ngươi xuất hiện ở đây để làm gì?

Vũ Văn Nghiêm đã sớm tháo mặt nạ có thể che đậy thuộc tính pháp khí xuống, hắn chắp tay hành lễ, thẳng thắn nhìn mọi người:

- Tham kiến Siêu Nhiên! Chúng ta tới đây để chiêm ngưỡng phong thái của Trường Sinh Nhân, chỉ là xem chiến đấu, tuyệt đối không dám nhúng tay, chúng ta hiểu rõ quy tắc Trường Sinh tranh độ. Không dám đến gần trong phạm vi năm trăm dặm, chỉ e gây ra hiểu lầm.

Long Đạo quỳ hai gối xuống, cung kính dập đầu hành lễ nói:

- Nếu không được phép quan sát, chúng ta sẽ lập tức rời đi ngay. Chỉ là không biết cần phải lùi đến nơi cách bao xa mới có thể khiến Siêu Nhiên hài lòng? Siêu Nhiên có đối xử công bằng với mọi người xem cuộc chiến không? Theo ta được biết, châu thành Lô Châu cách nơi đó cũng chỉ sáu trăm dặm.

Chiêu lùi một bước để tiến lên này của hắn làm Lý Duy Nhất khâm phục đến cực điểm, tự nhận thấy so với những lão nhân này, da mặt mình vẫn còn quá mỏng.

Lục Thiên Vấn hỏi:

- Ai cho phép các ngươi rời đi?

Một vòng sáng kinh văn vờn quanh người Lục Thiên Vấn từ trên trời giáng xuống, rơi xuống xung quanh Long Đạo và Vũ Văn Nghiêm, hóa thành một vòng tròn đường kính mười trượng, nhốt bọn họ vào bên trong.

Hắn nói:

- Ta nhớ mặt các ngươi rồi! Trước khi trời sáng, ai dám rời khỏi vòng tròn này, giết không tha.

Lục Thiên Vấn bay đi, tiếp tục tuần tra ở các khu vực khác, đêm nay quá mức hỗn loạn, sát cơ tứ phía.

Nhiệm vụ chính của hắn là giám sát đám cường giả Thệ Linh. Chỉ cần Trường Sinh Nhân nhận thua rút lui, cường giả Thệ Linh nào mà còn dám ra tay thì hắn sẽ lập tức tiêu diệt ngay lập tức, từ lâu hắn đã muốn tìm cơ hội trút ra sự bất mãn trong lòng.

Sắc mặt Khúc Dao rất khó coi, nàng truyền âm qua để cảnh cáo Long Đạo và Vũ Văn Nghiêm.

Một vị Trường Sinh Nhân của Ma Quốc hỏi:

- Bây giờ phải làm sao đây? Xảy ra chuyện này, những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của liên minh ba nhà e là đã biết bên này có mai phục.

Khúc Dao nói:

- Đã không còn quan trọng nữa, Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà ra khỏi thành rồi!

Đang lúc Lý Duy Nhất suy nghĩ xem Khúc Dao đưa ra phán đoán này bằng cách nào, thì dưới lòng đất vang lên tiếng bò trườn vô cùng nhỏ nhưng lại dày đặc.

Tiếng côn trùng kêu từ thưa thớt trở nên vang dội như thủy triều.

Cùng lúc đó.

Bầy côn trùng trên bầu trời hệt như một đám mây đen, ùa về phía cứ điểm di chỉ Phòng Phong Thần Miếu.

Lý Duy Nhất nghĩ:

- Hóa ra là như vậy! Một khi Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà mở trận pháp ra để ứng cứu, Ma Quốc sẽ khởi động đội quân hung trùng, thừa cơ xông vào. Các cường giả Thệ Linh lúc này rất có thể đã ra tay, bọn họ là những kẻ tiên phong.

Lý Duy Nhất có thể tưởng tượng ra sự hoành tráng của cục diện chiến đấu bên đó.

Một trận chiến giữa bầy trùng chắn hẳn đã nổ ra.

Ngự Trùng Sư của Thánh Triều và liên minh ba nhà cũng nắm giữ nhiều loại kỳ trùng, không phải là không thể phản công, thắng bại của cuộc chiến vẫn chưa ngã ngũ.

Chỉ có thể nói, những Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà đã từ hoàn cảnh bất bại ban đầu rơi vào hiểm cảnh có thể chuốc lấy thất bại.

Lý Duy Nhất âm thầm lo lắng cho Nam Cung, chỉ cần Lý Duy Nhất không hiện thân, thì nàng sẽ là mục tiêu lớn nhất của kẻ địch.

Khúc Dao xoay người lại, ánh mắt rơi vào vị cao thủ thần bí bị phù văn màu đen bao phủ toàn thân kia, nói:

- Nếu đã có biến cố, chúng ta cũng phải có những thay đổi tương ứng.

Cường giả thần bí khẽ cười một tiếng, mi tâm hiện ra linh quang, hai tay kết ấn, mở hơn hai mươi chiếc lồng sắt chứa phù văn ra, nói:

- Được thôi, vậy thì chủ động công kích qua đó. Bọn chúng đã ăn máu của Cổ Tiên Cự Thú và Nhiên Huyết Phù, đây chính là lúc khao khát chém giết mãnh liệt nhất. Đám tọa kỵ của Yêu tộc kia đã rút khỏi Trường Sinh tranh độ, cứ để bầy Sát Yêu làm chiến thú thay thế vậy.

Những con Sát Yêu này bị phù văn đè ép đến mức chỉ còn to bằng ấu thú.

Sau khi ra khỏi lồng, cơ thể chúng lập tức phình to ra, hóa thành nguyên hình.

Cơ thể con Lôi Vân Báo điên cuồng to ra, biến thành khoảng sáu, bảy trượng. Nó gầm lên một tiếng rung trời chuyển đất, mang theo những tia lôi điện lấp lánh đan xen, điên cuồng chạy về phía cứ điểm của liên minh ba nhà.

Một con Sát Yêu Hỏa Vũ sải cánh bay lên, đôi cánh dài đến hai trăm mét, khiến cho cả bầu trời bốc cháy sáng rực như ban ngày, yêu khí cuồn cuộn.

...

Đây mới là cuộc quyết đấu thực sự của Trường Sinh Nhân ở cấp bậc quốc chiến, hoàn toàn khác với chiến pháp lúc truy sát Lý Duy Nhất.

Sau cuộc quyết đấu giữa chiến trận và giữa bầy ngự trùng, tiếp theo chính là ngự thú.

Một trong ba Ức Tông của Thánh Đường Sinh Cảnh là Thú Tông cũng nghiên cứu loại đạo này. Chỉ là không biết liệu bọn họ có thể ứng phó với bí thuật ngự thú này của Ma Quốc hay không.

Khúc Dao và những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc cầm ngự thú phù chạy về phía cứ điểm liên minh ba nhà.

Lý Duy Nhất liếc nhìn đám người Long Đạo, Vũ Văn Nghiêm trong vòng tròn kinh văn ở phía xa xa, rồi nói với Mộc Liên Thành:

- Đi thôi, chúng ta mau quay về Trận Tiên Thành. Đây là thần tiên đánh nhau, ngộ nhỡ Pháp khí rơi xuống, không cẩn thận rớt trúng đầu thì có mà chết oan ở đây mất.

Những hộ vệ của bộ lạc Mộc thị đã sớm kinh hồn bạt vía, nghe thấy lời này liền nhanh chóng rời đi cùng Lý Duy Nhất và Mộc Liên Thành hệt như thủy triều rút.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters