Đào thải khỏi cuộc chơi (1)

Đi được nửa đường, Tả Khâu Hồng Đình thi triển Dịch Dung Quyết hóa thành bộ dáng của Lý Đình, đã thần không biết quỷ không hay thế chỗ cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất thay y phục Pháp khí của Thanh Hư Tông, thi triển Dịch Dung Quyết hóa thành dáng vẻ của Tiêu Vũ, là chân truyền Thanh Hư Tông, một trong ba Ức Tông của Thánh Đường Sinh Cảnh, bí mật tiến về hướng Hàn Châu.

Lúc thương nghị vào đêm qua, Liễu Diệp đã nói cho Lý Duy Nhất biết, Nam Cung đã điều tra ra chuyện Tiêu Vũ bị Ma Quốc mua chuộc.

Sở dĩ Nam Cung nhận ra cao tầng trong đám Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà có vấn đề, là vì tin tức về chuyện ẩn giấu tung tích của bốn vị Trường Sinh Nhân thuộc Tuế Nguyệt Cổ Tộc, bao gồm cả Nam Cung Ngọc đã bị lộ ra ngoài.

Lý Duy Nhất đã đề xuất ý kiến là bí mật bắt lấy Tiêu Vũ, tương kế tựu kế.

Đồng thời cũng hẹn trước rằng, nếu thắng lợi trong đại chiến, dĩ nhiên ai nấy cũng đều vui vẻ.

Nếu lỡ thua trận, cứ điểm thật sự bị phá vỡ, sẽ để Nam Cung rút lui về phía Hàn Châu, Lý Duy Nhất sẽ đến đón nàng.

Một canh giờ sau.

Lý Duy Nhất tới ranh giới giữa Hàn Châu và Lô Châu, hắn đứng trên đỉnh của một ngọn núi hoang phủ đầy đá đỏ, thả Tả Khâu Tinh Đình và Thất Phượng ra.

Tinh Đình đi tập hợp bầy trùng, còn Thất Phượng bay vào màn đêm để dò xét.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm nói:

- Thanh Hư Tông là Ức Tông của Đạo gia, có nguồn gốc rất sâu xa với Độ Ách Quan, vậy trận chiến này ta sẽ sử dụng thủ đoạn ngũ hành, Bát Quái của Đạo gia. Kết hợp với lực lượng thân thể đã tăng tiến, hẳn là có thể ứng phó với đế thuật và Vạn Tự Khí của Cổ Chân Tướng.

Lý Duy Nhất đã từng tu luyện Bát Quái Thượng Huyền Kinh của Tả Khâu Môn Đình, khoảng thời gian gần đây càng liên tục nghiên cứu pháp tu luyện ngũ hành.

Hơn nữa, hắn vốn là môn chủ Xiển Môn xuất thân từ Đạo Môn, khí chất sẽ không có kẽ hở nào cả.

Không lâu sau, Thất Phượng bay về, nói:

- Tới rồi!

Lý Duy Nhất thầm thở dài một tiếng, Cổ Chân Tướng cuối cùng vẫn lợi hại hơn Mạc Đoạn Phong và Nam Cung, thủ đoạn và tâm trí đều là đứng đầu, không có một điểm yếu nào.

Thân hình hắn lóe lên, biến mất khỏi đỉnh núi, hòa mình vào màn đêm.

Đêm nay Lý Duy Nhất chỉ có một mục tiêu, đoạt lấy quyền trượng Nữ Hoàng Tuế Nguyệt và sách ngọc Quyền Trượng trong tay Cổ Chân Tướng, với điều kiện là không để lộ bản thân.

Nam Cung tay cầm pháp trượng ngọc trúc, dán một tấm Thần Hành Phù lên ngực, lao ra khỏi vòng vây, người đẫm máu. Nàng lao đi vun vút, trong lòng khó chịu đến mức muốn khóc rống lên một trận.

Dù đã biết Thánh Ti đang đợi ở phía trước tiếp ứng mình, chỉ cần đến được Hàn Châu, Thánh Ti chắc chắn có thể giúp nàng trốn thoát.

Nhưng...

Nam Cung chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi đến điểm hẹn với tư cách của kẻ thất bại.

Thánh Ti tiếp ứng cho nàng cũng phải gánh lấy nguy cơ lớn bị lộ, hắn khó khăn lắm mới giấu được tung tích.

Giờ khắc này, Nam Cung tự trách và vô cùng hổ thẹn, lại nhớ tới cuộc chạy trốn ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nàng cứ tưởng mình đã trở nên mạnh mẽ, cứ tưởng lần này tuyệt đối sẽ không bại, sẽ không còn là gánh nặng nữa.

Thường Ngọc Kiếm đứng trên lưng Vân Chu chặn lại từ một bên, truyền âm nói:

- Nam Cung, giao sách ngọc và Pháp khí ra đây, nhận thua rút lui đi, ta bảo đảm mạng sống cho ngươi. Tình huống đêm nay rất đặc biệt, ngươi không thể chạy về phía trước được nữa. Chạy ra khỏi phạm vi của Tinh Thiên Kính, ngươi sẽ gặp nguy hiểm.

Đứng ở lập trường của mình, hắn không thể nói nhiều, mở miệng nhắc nhở đã là gánh lấy nguy cơ thông đồng với địch.

- Vút! Vút...

Ở những hướng khác, đám cao thủ tứ trọng là Tề Kiếm Như và Thẩm Tiệm mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, chân giẫm cầu pháp khí, với thế bao vây bọc đánh lại.

Ở phía chân trời đằng xa, Cổ Chân Tướng tay cầm quyền trượng Nữ Hoàng Tuế Nguyệt lao vút qua không trung tựa như một ngôi sao băng, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.

Thường Ngọc Kiếm không nói gì thêm, dứt khoát ra tay.

- Vù!

Thanh Ngọc Cổ Kiếm cấp Thiên Tự Khí cửu phẩm mang theo một trường hà kiếm khí màu xanh lao vút qua không trung, lướt ngang qua khoảng không ba dặm.

Nam Cung quay người lại đánh trả, đánh cho thanh Thanh Ngọc Cổ Kiếm xoay tít bay ngược trở về.

Pháp khí hộ thể giống như chụp đèn quang minh, chặn đứng toàn bộ trường hà kiếm khí.

Long Thất nói:

- Ha ha, đến lúc này rồi mà Thánh Nữ vẫn chưa chịu nhận thua, chẳng lẽ trên người đang mang sách ngọc Sinh Tuyền sao? Để Long Thất ta tới kiểm tra một chút nào.

Long Thất bị bao phủ trong bóng mờ của một con rồng, phá vỡ lớp đất xông ra, thân hình vạm vỡ cường tráng nhảy lên không trung, trên người mọc đầy vảy rồng màu trắng, cơ bắp hai tay cuồn cuộn, tràn đầy cảm giác bộc phát lực lượng.

Hắn vỗ ra một chưởng, tiếng long ngâm vang vọng khắp hoang nguyên.

Một hư ảnh móng rồng dài khoảng một trượng và bóng rồng tựa như nửa khúc dãy núi, men theo cánh tay và bàn tay của hắn cùng lao về phía trước.

Nam Cung hoàn toàn bị chặn đứng không thể lui được nữa, buộc phải nghênh chiến. Pháp trượng ngọc trúc giống như thanh kiếm điểm vào giữa của móng vuốt rồng.

- Rầm!

Hư ảnh móng rồng vỡ nát, Long Thất bay ngược về phía sau.

Nam Cung lùi liền ba bước, rơi vào vòng vây của năm vị Trường Sinh Nhân mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, đôi mắt xinh đẹp đảo quanh tìm kiếm kẽ hở.

Năm người đều ở cách đó vài chục trượng, từng bước một tiến lại gần. Xung quanh ma vân cuồn cuộn, Pháp khí kinh văn biến thành một vùng biển văn tự bao trùm lấy diện tích khoảng một dặm vuông.

- Vút!

Tiếng xé gió chói tai vang lên.

Một mũi tên nỏ bay tới từ trong bóng tối, bắn trúng sau ót của một Trường Sinh Nhân.

Trường Sinh Nhân đó hét thảm một tiếng, ngã nhào về phía trước, cắm thẳng mặt xuống lớp bùn đất.

Lớp Ma Giáp Huyết Phù Đồ mặc trên người hắn đã chặn được mũi tên nỏ.

Nhưng mà, chỉ riêng chấn kình bùng nổ trên mũi tên đã khiến hắn tối tăm mặt mày, ý thức rã rời, không tài nào đứng dậy nổi nữa.

Long Thất nhiều năm rèn luyện trong quân đội, chỉ nghe tiếng tên xé gió đã có thể phân biệt được loại cung nỏ, hắn nói:

- Cẩn thận, là Ma Ẩn Nỗ.

Ma Ẩn Nỗ là Thiên Tự Khí thất phẩm, không những uy lực to lớn, mà còn có thể bắn liên thanh.

Là một món đại sát khí trong quân đội Ma Quốc, trên chợ đen cũng có bán.

- Vút! Vút...

Tên nỏ liên tục được bắn ra.

Lý Duy Nhất cầm nỏ bằng một tay, thân hình tựa như quỷ ảnh lướt đi trong bóng tối.

Đội hình của Trường Sinh Nhân Ma Quốc hỗn loạn tưng bừng. Tề Kiếm Như, Long Thất và Thường Ngọc Kiếm muốn phản kích, nhưng không thể khóa được thân ảnh của kẻ địch.

Long Thất một tay cầm khiên, một tay cầm mâu, hoàn toàn phóng đạo tâm ngoại tượng ra, tìm được vị trí sơ bộ của kẻ ẩn trong bóng tối kia. Ánh mắt sáng rực như đuốc, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Hắn hét lớn:

- Tập hợp lại, dùng chiến trận Phù Đồ Tháp để chống đỡ, Cổ Chân Tướng sẽ nhanh chóng tới nơi ngay!

- Nhận thua rút lui đi, tha cho các ngươi khỏi chết, chỉ cho cơ hội lần này thôi.

Lý Duy Nhất lách người thiểm di, trước tiên lại gần Thường Ngọc Kiếm.

- Rào!

Mặt đất phía trước mặt Thường Ngọc Kiếm nứt ra một cái rãnh dài vài trượng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters