Ấn ký Thái Cực ở Thần Khuyết hiện ra ngoài cơ thể. Ngay lập tức, cả người hắn dung hòa làm một với thiên nhiên thiên địa, tựa như sắp rũ bỏ trần tục phi thăng.
Đồng thời, hắn bước vào trạng thái Huyền Cảm, cảm nhận pháp tắc hành Thổ, hóa mục nát thành thần kỳ.
Một kiếm bổ thẳng xuống, nặng nề tựa như đại địa.
Sắc mặt Cổ Chân Tướng khẽ biến, không thể né tránh được, đành phải vung quyền trượng đỡ đòn.
Thanh kiếm của Lý Duy Nhất nặng như dãy núi khổng lồ va chạm với quyền trượng, một lực xoáy từ ấn ký Thái Cực truyền đến, đánh bật Cổ Chân Tướng văng ra xa hai mươi trượng, liên tục lùi bước.
Luồng lực xoáy kia vô cùng kỳ quái, cảm giác như không gian cũng đang bị uốn cong, lúc nãy suýt chút nữa đã khiến hắn không cầm chắc nổi quyền trượng.
Cổ Chân Tướng bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải mình đã đoán sai.
Đây đương nhiên không phải là đế thuật!
Có lẽ sau này khi tu vi của Lý Duy Nhất đạt tới mức cao thâm, hắn có thể dựa vào đó để sáng tạo ra đế thuật, nhưng hiện tại thì vẫn chưa được.
Chỉ là nhờ có sức mạnh thân thể và Huyền Cảm gia trì, mới có vẻ uy mãnh như vậy thôi.
Tâm trí Lý Duy Nhất xoay chuyển nhanh, hắn quyết đoán mượn cơ hội này bỏ qua Cổ Chân Tướng, khí đại địa màu vàng sẫm ngưng tụ dưới chân, nhanh chóng tiến về phía Nam Cung đang bị công kích từ cả trước lẫn sau.
Mỗi khi bước một bước, khí đại địa dưới chân đều hóa thành một đạo Bát Quái ấn ký, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách mấy dặm, bỏ lại Cổ Chân Tướng ở tít phía sau.
Lý Duy Nhất tựa như đang dạo bước trên không trung, hai chân chưa chạm đất đã lưu loát chém một kiếm vào người Tề Kiếm Như.
Ấn ký Thái Cực có đường kính hơn một trượng hiện ra trong kiếm quang, tựa như vòng hào quang của mặt trời trên khung trời.
Tề Kiếm Như cảm nhận được nguy cơ tử vong ập đến từ phía sau lưng, trong lòng kinh hãi, vội vàng bỏ qua Nam Cung, hai tay nắm chặt chuôi thanh Thác Hoang Kiếm, xoay người lại đỡ đòn.
Ánh kiếm tựa như ngọn núi thần đè xuống đỉnh đầu, toàn bộ xương cốt trên người hắn kêu lên răng rắc.
Tề Kiếm Như nặng nề quỳ một gối xuống đất.
- Rầm!
Lấy thân thể của Tề Kiếm Như làm trung tâm, một trượng mặt đất quanh đó sụt lún trước tiên. Tiếp theo, khe nứt nhanh chóng lan rộng ra bên ngoài, đất đai nứt nẻ, gồ lên một vòng lớn.
Hai luồng kiếm khí khác nhau bay tứ tán trong phạm vi mấy dặm.
Những dòng chữ màu máu trên Ma Giáp Huyết Phù Đồ của Tề Kiếm Như lóe sáng mãnh liệt trên da. Từng vòng ma khí đen như mực bao quanh cơ thể hắn hệt như một dòng suối.
Hắn bị kiếm của Lý Duy Nhất ép đến mức phải quỳ một gối xuống đất, không thể nhúc nhích được.
Lý Duy Nhất kéo lê thanh Thanh Ngọc Cổ Kiếm lướt qua lưỡi của thanh Thác Hoang Kiếm, chém trúng vào cổ tay của Tề Kiếm Như.
Thác Hoang Kiếm rơi khỏi tay Tề Kiếm Như, cắm xuống mặt đất.
Cổ tay Tề Kiếm Như đau đớn như bị chặt đứt, hắn hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay xiên ra ngoài, đâm sầm vào đống đất vừa bị nhô lên.
Hắn lập tức hét lớn:
- Ta nhận thua!
- Rào!
Thanh kiếm trong tay Lý Duy Nhất vạch ra một đường cung màu xanh nhạt, dừng lại bên cổ hắn.
Giờ khắc này, tim Tề Kiếm Như như ngừng đập, ngón tay cũng không dám nhúc nhích một li.
Vừa nãy hắn mà do dự một giây thôi, thanh kiếm này chắc chắn đã chặt đứt cổ hắn rồi. Dù cho hắn có mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ thì cũng không cản nổi.
Lý Duy Nhất híp mắt lại, xoay ngược lưỡi kiếm, đổi từ chém sang vỗ thẳng vào mặt, đánh ngất Tề Kiếm Như:
- Nam Cung, thu hắn vào đi.
Cùng một cảnh giới, Tề Kiếm Như có thể đỡ được một kiếm của Lý Duy Nhất đã là tài giỏi lắm rồi.
Cổ Chân Tướng thì lại khác.
Hắn là ngũ trọng, cao hơn Lý Duy Nhất một đại cảnh giới.
- Rầm!
Cổ Chân Tướng đến chậm một bước bay xuống.
Quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng đập mạnh xuống mặt đất, mặt đất dập dềnh như mặt nước.
Quang minh hà vụ và ký hiệu thần bí biến thành một luồng sóng triều, ngưng tụ thành quang ảnh chiến trường của thiên binh vạn mã, công kích Lý Duy Nhất và Nam Cung.
- Vù!
Một luồng kiếm quang sáng ngời lao thẳng lên trời cao.
Căn nguyên của Thác Hoang Kiếm thức tỉnh, một nhát kiếm bổ đôi quang minh hà vụ, xé toạc đại địa. Vết nứt rộng hoác trải dài đến tận dưới chân Cổ Chân Tướng.
Cổ Chân Tướng nhíu chặt lông mày, cầm ngang quyền trượng ngưng tụ thành một bức tường thành ánh sáng chặn đứng kiếm khí.
Lý Duy Nhất tay trái cầm Thanh Ngọc Cổ Kiếm, tay phải cầm Thác Hoang Kiếm, bước ra khỏi hố sâu một cách đầy kiêu hãnh, cơ thể được bao phủ trong Pháp khí kinh văn.
Hắn nói:
- Vạn Tự Khí, bây giờ ta đã có rồi! Cổ Chân Tướng, ngươi đỡ nổi không?
Thác Hoang Kiếm là chiến binh của Thường Thư, cho Tề Kiếm Như mượn tạm để tham gia Trường Sinh tranh độ.
Vào lúc này, tại Tinh Thiên Kính phía dưới Bắc Hồ của Tiêu Dao Kinh, Thường Thư giận dữ khôn tả:
- Tiêu Vũ rốt cuộc là ai, từ đâu chui ra vậy? Đi điều tra, lập tức đi điều tra toàn bộ tông môn Thanh Hư Tông và mười tám đời tổ tông của tên Tiêu Vũ đó cho ta.
Nam Cung thu Tề Kiếm Như vào trong Túi Càn Khôn thiên phẩm giấu trong tay áo. Nàng đứng trên đống đất phía sau Lý Duy Nhất, với vẻ đẹp thoát tục như tiên nữ giáng trần, tâm trạng đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Thất bại thảm hại ở cứ điểm liên minh ba nhà dường như đã trở thành chuyện qua đã lâu.
Hai mắt nàng đảo quanh tứ phía, Long Thất đang trọng thương đứng ở trong màn đêm cách đó vài dặm, rất gần với bốn vị cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp, bóng dáng khi ẩn khi hiện.
Ở tận chân trời xa xôi, Trường Sinh Nhân của Thánh Triều, Ma Quốc và liên minh ba nhà đang giao chiến ác liệt ở các hướng khác nhau.
Pháp khí va chạm trong hư không, đạo thuật thắp sáng cả màn đêm.
Một số Trường Sinh Nhân đang đuổi theo về hướng này.
- Thánh Nữ, cứu ta...
Một vị Trường Sinh Nhân của Thánh Đường Sinh Cảnh khoảng hai mươi tuổi, tên là Nam Cung Ngưng, nàng bị Lôi Vân Báo truy sát, bị thương rất nặng. Trên lưng nàng bị cào một vệt cỡ bằng bàn tay, cả nửa người ướt sũng máu.
Nàng dán phù văn trên người, chạy đến trước mặt Lý Duy Nhất và Nam Cung với tốc độ nhanh nhất.
Nam Cung Ngưng vô cùng tự trách và đau khổ thốt lên:
- Thánh Nữ, xin lỗi, ta hết cách rồi.
- Ầm!
Nam Cung Ngưng thê thảm tột độ. Một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa bùng phát từ trong Tổ Điền của nàng, ngay lập tức xé toạc cơ thể nàng thành từng mảnh vụn, hóa thành huyết vụ.
Đại địa nứt toác, luồng sức mạnh cường hãn tàn phá mọi thứ xung quanh.
Có kẻ đã giấu một chiêu đạo thuật siêu phàm bên trong Tổ Điền của nàng.
Bốn vị cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp ở xa xa gầm thét giận dữ.
Một lão nhân có tu vi Bỉ Ngạn cảnh trong số đó xông tới, cứu Cổ Chân Tướng đang ở cách khá xa.