Ấn ký Thái Cực (1)

Thẩm Vũ Lô được luyện chế từ đầu của một Võ Đạo Thiên Tử có tu vi vô cùng cao.

Thân lò giống hệt như một chiếc đầu treo ngược, xương cốt màu vàng rực rỡ, Pháp khí kinh văn chi chít chằng chịt, ngọn lửa mãnh liệt tràn ra từ thất khiếu, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Cổ Thiên Tử.

Căn nguyên của lò đã thức tỉnh, ngọn lửa văng tung tóe khắp nơi, Pháp khí kinh văn tựa như biển sao ép xuống. Khoảng chừng mấy chục dặm hoang nguyên lập tức bốc cháy, bùn đất bị nung đến khô rang, những tảng đá lớn vỡ vụn răng rắc trong lửa.

Cổ Chân Tướng dốc tu vi ngũ trọng để kích hoạt Vạn Tự Khí, cảnh tượng đó trông chẳng khác nào chín dòng thần hà pháp khí đang kết nối với một mặt trời chói chang.

Thanh Ngọc Cổ Kiếm phát ra những âm thanh tựa như xé rách không gian, rạch đứt những tầng Pháp khí kinh văn do Thẩm Vũ Lô chiếu rọi trong hư không, làm gợn lên từng vòng gợn sóng.

Lưỡi kiếm chém thẳng lên thân lò.

Ngọc xanh và kim cốt va vào nhau.

- Ầm ầm!

Âm thanh đinh tai nhức óc nổ vang trên cánh đồng hoang vô biên.

Hai luồng uy năng lập tức tràn ra xung quanh, đẩy văng ba vị cao thủ tứ trọng đỉnh phong đứng gần nhất là Nam Cung, Long Thất và Tề Kiếm Như, khiến bọn họ không sao đứng vững được.

Tề Kiếm Như lùi nhanh ra sau, thầm nghĩ:

- Dùng chiến kiếm Thiên Tự Khí cửu phẩm để đối đầu trực diện với Vạn Tự Khí đã thức tỉnh căn nguyên ư? Ngay cả Nam Long Lý Duy Nhất cũng không dám làm như thế.

Là cao thủ thứ hai của Độ Ách Quan, nội tâm kiêu ngạo của hắn đã phải hứng chịu một đả kích nặng nề. Thời đại này, e là khó có ngày hắn được nở mày nở mặt.

Trong trận chiến với Thái Tuế Địa Quân, khi phải đối mặt với uy lực thức tỉnh căn nguyên của Vạn Tự Khí, Lý Duy Nhất hoặc là né tránh, hoặc là sử dụng pháp lực dạng lỏng để kích phát Vạn Tự Khí của mình thức tỉnh căn nguyên nhằm chống đỡ. Đó vẫn còn là chuyện có thể hiểu được.

Cổ Chân Tướng hiện giờ mạnh hơn nhiều so với Thái Tuế Địa Quân tứ trọng ngày trước. Làm gì có Trường Sinh Nhân đời thứ chín nào có thể dùng cách đó để đỡ đòn công kích của Thẩm Vũ Lô? (*người Trường Sinh tụi em edit lại thành Trường Sinh Nhân cho nó hay hơn, và để tránh nhầm với cách gọi thông thường ở các chương sau, các chương trước đã sửa, mong các đọc giả thông cảm)

Thẩm Vũ Lô rung lắc bần bật, từng tiếng huýt gió phát ra từ trong lò khi nó bị dội ngược về sau.

Lý Duy Nhất lùi về phía sau như bay, mỗi bước dài mười trượng, in hằn một chuỗi hố sâu xuống mặt đất.

Uy lực thức tỉnh căn nguyên của Vạn Tự Khí nằm ngoài dự đoán của hắn. Nếu không dùng đến đế thuật và Vạn Tự Khí, rất khó để đối đầu trực diện.

Võ bào Pháp khí cấp bậc Thiên Tự Khí ngũ phẩm của Thanh Hư Tông mà hắn đang mặc bị ngọn lửa từ Thẩm Vũ Lô thiêu rụi, bén lửa cứ như làm bằng giấy vậy.

- Rào!

Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất tuôn trào, hóa thành những luồng gió mạnh dập tắt lửa trên người, hắn nhìn về phía Cổ Chân Tướng đang đứng bên dưới Thẩm Vũ Lô ở phía xa xa:

- Quả không hổ là Chân Tướng Đại Đế chuyển thế, thực sự có chút bản lĩnh. Người trong thiên hạ đều nói, ngươi mà đạt tới ngũ trọng thì sẽ vô địch tại ngũ trọng, xưng bá tại lục trọng, nhưng sao Tiêu mỗ lại cảm thấy vẫn còn kém một chút?

Đối mặt với Vạn Tự Khí đã thức tỉnh căn nguyên mà vẫn có thể toàn mạng lùi lại, thật sự đã khiến cho đám cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp vô cùng chấn động.

Thế hệ Trường Sinh Nhân này toàn là yêu nghiệt!

Chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử bình thường sẽ bị đè bẹp đến mức nghi ngờ bản thân.

Quả đúng với câu: Núi cao còn có núi cao hơn.

Cổ Chân Tướng nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tiêu Vũ, muốn nhìn thấu nội tâm của hắn:

- Người đời quả thật đã nói quá lời rồi! Hai chữ vô địch, kỳ thực là muốn nâng người lên càng cao để té càng đau.

Tiếp đó, kinh văn ở chân phải hắn xoay tròn từng vòng, tiến lên một bước. Dưới chân hắn trào ra quang minh hà vụ, ngay lập tức vượt qua khoảng cách trăm trượng xuất hiện trước mặt Lý Duy Nhất.

Quyền trượng trong tay hắn không biết từ lúc nào đã giơ lên quá đỉnh đầu, tựa như cột chống trời đổ, nện mạnh xuống.

Từng ký hiệu thần bí do Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại hiện lên xung quanh quyền trượng, tựa như phù văn, tựa như kinh văn, tựa như pháp tắc.

Một đòn này còn mạnh hơn đòn công kích vừa rồi của Thẩm Vũ Lô một bậc.

Lý Duy Nhất ung dung như dạo chơi, lướt ngang một bước né quyền trượng, hắn nói:

- Dùng trọng khí, sức mạnh của khí tuy lớn, nhưng người cầm khí lại thiếu đi tốc độ và sự biến hóa, chưa hẳn là có lợi mà không có hại. Cổ Chân Tướng, ngươi thực sự hợp sử dụng quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng làm chiến binh sao?

Hắn vung tay chém kiếm xuyên qua lớp quang minh hà vụ bao phủ Cổ Chân Tướng, tìm kiếm cơ hội cướp lấy quyền trượng.

Cổ Chân Tướng khẽ nhấc tay, lòng bàn tay vung ra một loại đạo thuật, đánh tan kiếm khí lan đến trước mặt.

Cả hai đều dốc toàn lực ứng phó.

Điểm khác biệt là Lý Duy Nhất đang dốc toàn lực dưới tình cảnh phải che giấu thân phận.

Cổ Chân Tướng nghi ngờ trong lòng, pháp khí dâng trào trong cơ thể, ngưng tụ thành một biển mây trên bình nguyên, hắn muốn ép đối thủ phải tung ra bản lĩnh thật sự:

- Ngươi không sử dụng Vạn Tự Khí, là vì không có hay không dám? Cao thủ như ngươi chẳng lẽ không tu luyện đế thuật sao? Là khinh thường không thèm thi triển, hay không dám thi triển?

Quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng trong tay hắn múa thành từng tàn ảnh, liên tục tung ra những ký hiệu thần bí về phía Lý Duy Nhất.

Đồng thời, Cổ Chân Tướng dùng ý niệm điều khiển Thẩm Vũ Lô công kích Nam Cung, để tạo áp lực lớn nhất cho đối thủ về mặt chiến lược.

Nam Cung đánh cho Long Thất rên la thảm thiết, miệng liên tục nôn ra máu, hoàn toàn dựa vào Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người mới chống đỡ nổi.

Tiếng gió rít vang lên.

Thẩm Vũ Lô mang theo một đám mây lửa hừng hực nện mạnh xuống, đánh Nam Cung bay văng ra xa ba dặm, khiến nàng chịu tổn thương nặng nề.

Cổ Chân Tướng truyền âm nói:

- Tề Kiếm Như, ngươi hãy dốc toàn lực đánh chết Tuế Nguyệt Thánh Nữ đi, ta sẽ dùng Thẩm Vũ Lô trợ lực cho ngươi.

Tề Kiếm Như nghe thấy giọng nói của Cổ Chân Tướng, con ngươi co rụt lại, thân hình lướt đi hệt như một chùm sáng, toàn bộ kinh văn của Vạn Tự Khí Thác Hoang Kiếm trong tay đều nổi lên.

Hắn chém ra một dòng thác kiếm sáng chói từ xa, lật tung toàn bộ mặt đất phía trước Nam Cung lên, từng lớp bùn đất bay vút lên trời.

Cổ Chân Tướng thi triển hết mọi thủ đoạn, liên tục đánh ra đế thuật, vận chuyển Trường Sinh kinh văn trong cơ thể đến mức cực hạn, liều mạng cản Tiêu Vũ trước mắt, xem thử đối phương rốt cuộc đang che giấu thứ gì.

Hắn nghĩ:

- Tuế Nguyệt Cổ Tộc nắm giữ Xuân Tàm và Xuân Kiển, khiến tu vi của một người nhanh chóng tăng vọt chỉ trong vòng nửa năm chẳng có gì là lạ cả.

Lý Duy Nhất điều động pháp lực dạng lỏng lưu chuyển trong cơ thể, hắn nói:

- Ngươi muốn chứng kiến đế thuật Đạo Môn của ta chứ gì, vậy ta sẽ chiều ý ngươi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters