Đoạt lấy quyền trượng (2)

Lý Duy Nhất nhìn Cổ Chân Tướng ở phía xa, nói:

- Đi, đương nhiên là phải đi rồi, mạng sống của mình phải tự mình biết trân trọng. Nhưng trước khi rời đi, ta phải lấy một món đồ đã. Cổ Chân Tướng, cuộc tranh độ này còn đánh nữa không?

Ánh mắt Cổ Chân Tướng phẳng lặng như mặt giếng không một gợn sóng, nói:

- Ngươi muốn đoạt quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng! Trong những lần giao thủ trước đó, ngươi ít nhất đã động lòng hai lần, dục vọng trong lòng người không thể nào che giấu được. Giống như ngươi biết ta rất muốn đoạt lấy Quang Minh Tuyền Nhãn vậy. Nhưng Tiêu Vũ, ngươi không đoạt được quyền trượng đâu. Nếu lúc này ngươi không trốn, đợi đến khi Khúc Dao, Tam Thánh Quân, chiến trận Phù Đồ chín tầng đến đây, ngươi muốn đi cũng không được nữa.

Lúc Cổ Chân Tướng thốt ra hai chữ Tiêu Vũ, giọng điệu có phần nặng nề, nhấn mạnh vào thân phận này.

Ánh sáng của Đế Phù lúc nãy đã bị nhấn chìm trong luồng sức mạnh hủy diệt, chỉ có Tiết Thiên Thọ và Kỳ Lan Sương mới có thể nhận ra.

Lý Duy Nhất cầm hai thanh kiếm, sải bước ngày càng nhanh:

- Ngươi có tự tin đến thế, vậy thì đừng chạy. Để xem là ta cướp quyền trượng trong tay ngươi trước, hay là ngươi có thể cầm cự đến khi bọn họ chạy đến và giết chết ta.

- Xoẹt!

Mũi của Thanh Ngọc Cổ Kiếm và Thác Hoang Kiếm vạch hai tia lửa trên mặt đất, những luồng kình khí tán ra xung quanh lưỡi kiếm.

Mái tóc dài đen nhánh của Cổ Chân Tướng bị kiếm khí thổi tung từ phía trước, ánh mắt nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất, không hề lùi bước, chuẩn bị đối mặt với kẻ thù đáng gờm nhất cùng thế hệ.

- Vù! Vù...

Bốn mẩu xương tiên bay ra từ Tổ Điền cùng với pháp khí và Trường Sinh kinh văn ngưng tụ thành Chân Tướng Tứ Tiên Thú: Bá Hạ, Chu Minh, Trào Phong, Tù Ngưu.

Đây là đế thuật cường đại nhất của hắn!

Chu Minh giương đôi cánh, móng vuốt sắc như gươm từ trên không lao xuống công kích.

Trào Phong sải bước trên mặt đất bám sát phía sau.

Chỉ nhìn vào mức độ ngưng tụ của Chu Minh, Lý Duy Nhất biết rằng trong nửa năm qua, tu vi của Cổ Chân Tướng cũng đã tiến bộ vượt bậc.

Lý Duy Nhất nhảy vọt lên cao, Thác Hoang Kiếm trong tay lập tức được kích phát đến độ thức tỉnh căn nguyên. Thanh kiếm hóa thành một thanh cự kiếm dài ba trượng, trọng lượng tăng lên gấp chục lần, dùng một kiếm chém đôi cơ thể rực lửa của Chu Minh.

Mũi chân điểm nhẹ lên đỉnh đầu Trào Phong, thân hình Lý Duy Nhất như sương mù ảo ảnh lao đến trước mặt Cổ Chân Tướng.

Thanh Ngọc Cổ Kiếm chém ngang.

- Tới hay lắm.

Cổ Chân Tướng thi triển Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật, bao phủ cơ thể vào bên trong một tòa ma tháp.

Thanh Ngọc Cổ Kiếm chém lên thân tháp, phát ra tiếng ong ong của kim loại va chạm, làm năm ngón tay trái của Lý Duy Nhất tê mỏi, thân hình cũng lùi lại phía sau.

Cổ Chân Tướng nắm lấy cơ hội, sải bước tiến lên, vung quyền trượng chém thẳng xuống.

Lý Duy Nhất liếc nhìn đám mây xám Thệ Linh đang ngày một đến gần, không hề né tránh, giương Thác Hoang Kiếm lên nghênh đón. Một vòng ấn ký Thái Cực hiện ra, ánh kiếm giáng xuống, đánh bật Cổ Chân Tướng lùi lại phía sau.

Hổ khẩu hai tay Cổ Chân Tướng nứt toác, ứa ra những vệt máu.

Lý Duy Nhất quyết không cho hắn cơ hội thở dốc, Thanh Ngọc Cổ Kiếm bên tay trái tạo ra hàng vạn tàn ảnh, công kích phần thân dưới của hắn.

Cổ Chân Tướng lùi lại phía sau, tay bắt quyết.

Một tiếng gầm vang lên.

Bá Hạ, một trong Chân Tướng Tứ Tiên Thú cõng tấm bia đá trên lưng, thân thể vững chãi như được đúc từ huyền thiết, bốn chân kéo theo bốn luồng khí đại địa chặn đứng thế công của Lý Duy Nhất.

Khoảnh khắc tiếp theo, một sức nặng vô hình từ trên đầu giáng xuống vai Lý Duy Nhất.

Chỉ thấy...

Cổ Chân Tướng lao vụt lên không trung với tốc độ chóng mặt, cơ thể được bao phủ bên trong Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật khổng lồ như ngọn núi, từ trên không trung đè thẳng xuống đầu Lý Duy Nhất.

- Ầm ầm!

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất liên tục sụp đổ, chực hóa thành vực sâu vạn trượng.

Ánh mắt Lý Duy Nhất rực cháy như đuốc, thân hình lùi ra sau, dọc theo sườn tháp lướt lên trên, hai thanh kiếm chém xuống như mưa giông bão tố. Những dấu vết của thái cực và Bát Quái không ngừng xuất hiện trong những luồng kiếm quang.

Đợi đến khi thân hình Lý Duy Nhất lướt lên tận đỉnh tháp, Cửu Tầng Ma Tháp bên dưới hiện ra những vết nứt chằng chịt, sụp đổ ầm ầm.

Lý Duy Nhất lơ lửng giữa không trung, mái tóc tung bay trong gió, pháp khí trong cơ thể được vận chuyển đến mức cực hạn, năm mươi vạn kinh văn nhấp nháy trên kim cốt. Hắn đột ngột lao từ trên cao xuống, bổ xuống một nhát kiếm khai thiên liệt địa.

Là một kiếm, chứ không phải hai kiếm.

Cổ Chân Tướng ngước nhìn lên, trông thấy uy năng Pháp khí, kiếm ý và kiếm khí của Thác Hoang Kiếm dường như nối liền hai mảnh trời nam bắc, như thể muốn xé đôi cả mặt đất. Còn Thanh Ngọc Cổ Kiếm thì lại nằm dưới bị ý niệm của Lý Duy Nhất điều khiển lao vút đi với tốc độ nhanh như lôi điện.

Cổ Chân Tướng dựng Thẩm Vũ Lô lên để hộ thể, đỡ đòn của Thanh Ngọc Cổ Kiếm, sau đó giãy khỏi kiếm ý của Lý Duy Nhất khóa chặt, lùi lại.

Thác Hoang Kiếm chém xuống.

- Ầm!

Không thể né tránh hoàn toàn, một vết nứt kiếm khí dài cả dặm xuất hiện trên mặt đất dưới chân Cổ Chân Tướng.

Thân hình hắn bay vút ra xa, miệng phun ra một búng máu, đợi đến khi hai chân chạm đất, đứng vững, hắn lập tức lấy quyền trượng Nữ Hoàng chống đỡ cơ thể bị thương.

Không có thời gian điều tức, tiếng kiếm rít lại vang lên bên tai. Cổ Chân Tướng nhanh chóng phản ứng, vung quyền trượng ba lần đánh bật Thanh Ngọc Cổ Kiếm.

- Rào!

Lý Duy Nhất hóa thành hàng loạt tàn ảnh xuất hiện trước mặt Cổ Chân Tướng. Hắn thi triển ra thủ đoạn Linh Bảo Kiếp Nã, cánh tay ảo ảnh ngàn tay chộp lấy quyền trượng Nữ Hoàng.

Tay kia cầm Thác Hoang Kiếm đâm một nhát vào Tổ Điền của Cổ Chân Tướng.

Nhưng...

Đâm trượt rồi!

Cổ Chân Tướng thi triển ra một loại thân pháp đạo thuật chưa từng thấy, hai bàn chân đạp lên những đóa hoa kinh văn, vứt bỏ quyền trượng Nữ Hoàng rồi lùi lại, né được một kiếm có khả năng phế bỏ tu vi này.

Lý Duy Nhất một tay cầm Thác Hoang Kiếm, tay kia cầm quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, đứng sừng sững giữa bình nguyên, phóng mắt nhìn Cổ Chân Tướng đã lùi ra xa tận ba dặm.

Tốc độ lùi ấy nhanh đến mức khiến người ta kinh ngạc.

- Ngươi thắng rồi!

Cổ Chân Tướng quay lưng bước đi, dẫm lên đóa hoa kinh văn, tiêu sái biến mất vào màn đêm mịt mù khói lửa.

Lát sau, một giọng nói thứ hai hòa lẫn tiếng gió rít do cường giả Thệ Linh lướt qua xé rách không trung vang lên bên tai Lý Duy Nhất:

- Nhưng cũng chưa tính là thắng hoàn toàn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters