Cổ Chân Tướng có thể dựa vào thực lực mạnh mẽ, không trốn không tránh, kéo dài chiến cục đến khi cường giả Thệ Linh chạy tới, khiến Lý Duy Nhất rơi vào hoàn cảnh hung hiểm hơn, mà hắn còn có thể an toàn rút lui.
Lý Duy Nhất đánh giá hắn cực cao, thành tựu võ đạo tương lai của người này tuyệt đối không thấp, có lẽ ngàn năm, vạn năm sau, sông núi đổi dời, cố nhân điêu linh, nhưng sinh mệnh lực của hắn vẫn dồi dào.
Tuy nhiên, sinh mệnh luôn tràn ngập biến số, không ai dám cam đoan bản thân nhất định có thể nhìn thấy ánh bình minh ngày mai.
...
Giọng nói của Tam Thánh Quân tràn ngập tự tin và bá đạo, phá không lao tới trước tiên:
- Không ngờ Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu còn có cao thủ như ngươi. Sách ngọc Sinh Tuyền đang ở trong tay ngươi đúng không? Giao ra đây, bản quân sẽ tha cho ngươi một con đường sống.
Thể phách hùng vĩ của hắn được bao phủ trong sương xám sát khí, trên người mặc một bộ áo giáp màu xanh sẫm.
Trên áo giáp, từng luồng vết sáng lôi điện đang lấp lóe.
Tam Thánh Quân có thi thể Cổ Thiên Tử, phòng ngự thân thể còn hữu dụng hơn bất kỳ áo giáp nào dưới Vạn Tự Khí. Nhưng dù sao tu vi của hắn cũng chỉ ở Trường Sinh cảnh ngũ trọng, chỉ dám xưng tốc độ đệ nhất trong Trường Sinh cảnh ngũ trọng. Hắn tự nhận đây là khuyết điểm, không xứng với thân thể Thiên Tử.
Cho nên, hắn mới mặc áo giáp tăng cường tốc độ.
Đệ nhất Trường Sinh cảnh ngũ trọng là mục tiêu mà bất kỳ tu giả ngũ trọng nào cũng hằng mơ ước. Nhưng theo hắn thấy, điều đó lại là nỗi sỉ nhục, hắn không thèm tranh cao thấp với tu giả cùng cảnh giới.
Tam Thánh Quân từ xa tiến lại gần, phong kình phát ra từ trên người hắn âm hàn thấu xương, giống như từng thanh thần kiếm tiên đao chém lên người Lý Duy Nhất, phát ra tiếng nổ ầm ầm.
Lý Duy Nhất lấy pháp khí hộ thể chống đỡ phong kình, cảm nhận được uy áp của Võ Đạo Thiên Tử, hồn linh, tâm trạng, ý niệm đều giống như mặt hồ phẳng lặng bị ném xuống một tảng đá lớn, nhưng thân hình hắn vẫn bất động, ánh mắt sắc bén, chiến ý sục sôi.
Ngay từ lúc gặp mặt ở bộ lạc Mộc thị, hắn đã muốn giao thủ với vị Thệ Linh được sinh ra từ trong thi thể Cổ Thiên Tử này.
- Vút!
Thác Hoang Kiếm trong tay hắn nháy mắt thức tỉnh căn nguyên, ánh sáng tăng vọt.
Tam Thánh Quân lấy tâm cảnh của Võ Đạo Thiên Tử nhìn xuống tất cả sinh linh, năm ngón tay phải mở ra, cách xa vài chục trượng đánh ra một thủ ấn lớn:
- To gan lắm! Ngươi có chiến ý như vậy, bản quân làm sao có thể không tiễn ngươi lên đường.
Thủ ấn được ngưng tụ từ kinh văn và thi khí, nặng hơn núi lớn. Càng rơi xuống chỗ Lý Duy Nhất ở phía dưới, chưởng ấn càng khổng lồ, mặt đất cũng theo đó sụt lún thành hố sâu chưởng ấn.
Khí thế Lý Duy Nhất tuyệt luân, vung kiếm hướng lên trời, luồng kiếm quang phá vỡ thủ ấn.
Tốc độ của Tam Thánh Quân cực nhanh, chân thân đã lao tới đỉnh đầu Lý Duy Nhất, khí kình hùng hồn, lấy tư thế lao chúc đầu xuống dưới, hai chưởng liên tục vỗ ra. Trường Sinh Nhân bình thường còn chưa chạm được vào bàn tay hắn đã bị chưởng phong xé rách.
- Ầm ầm!
Hai chưởng cứng rắn chạm vào Thác Hoang Kiếm đã thức tỉnh căn nguyên.
Kiếm phong chém vào lòng bàn tay hắn, trên bàn tay hiện ra từng quy tắc Võ Đạo Thiên Tử.
Trong quy tắc chứa đựng bí năng cấp bậc Võ Đạo Thiên Tử, khiến phòng ngự và lực lượng của Tam Thánh Quân đạt đến độ cao vượt xa cảnh giới hiện tại.
Lý Duy Nhất một tay cầm kiếm, một tay cầm trượng, đánh cận chiến với Tam Thánh Quân mười bảy đòn, lùi về sau mười bảy bước, mặt đất sau lưng không ngừng nổ tung.
Hai người giao phong làm rung trời chuyển đất.
Va chạm lực lượng ở cấp độ này, cho dù ở Trường Sinh cảnh lục trọng cũng hiếm thấy.
Nam Cung biết rõ lai lịch và sự đáng sợ của Tam Thánh Quân, cực kỳ lo lắng cho sự an nguy của Lý Duy Nhất. Nàng nhẹ nhàng bay lên, thả Quang Minh Tuyền Nhãn ra, thân thể cao gầy kiều diễm được ánh sáng của tuyền nhãn chiếu rọi đến mức trong suốt lung linh, tựa như tiên ngọc mài thành.
Mười ngón tay thon dài như ngọc của nàng bắt chỉ quyết phức tạp trước ngực, thi triển chú thuật Quang Minh.
Lập tức, ba cái đầu lâu trên cổ Tam Thánh Quân đang giao thủ với Lý Duy Nhất bị sợi chỉ quang minh bao phủ.
Chỉ bao phủ trong nháy mắt, sợi chỉ đã bị Tam Thánh Quân đánh tan.
Chính là nháy mắt này...
Công phạt của Tam Thánh Quân bị cản trở, khựng lại một chớp mắt.
Lý Duy Nhất nắm lấy cơ hội ngàn năm có một này, quyền trượng trong tay kéo theo tiếng gió rít, một gậy đập về phía đầu lâu của hắn.
Tam Thánh Quân quát to ba tiếng, ba đôi mắt của ba cái đầu lâu bắn ra ba chùm sáng mang lực lượng khác nhau, bùng nổ ánh sáng màu đỏ thẫm, trắng bệch và vàng kim.
Gợn sóng năng lượng nổ tung, gợn sóng ánh sáng lan tràn ra bốn phía.
- Ầm!
Hai người đột ngột lùi lại, kéo giãn khoảng cách hàng trăm trượng.
Lý Duy Nhất chống quyền trượng xuống đất, hai tay run rẩy, mười mấy đòn liều mạng vừa rồi khiến mười ngón tay hắn như muốn bị chấn gãy.
Không dùng niệm võ kết hợp, về mặt lực lượng, hắn kém Tam Thánh Quân một đoạn lớn. Hơn nữa, căn bản không phá nổi phòng ngự thân thể của đối phương, đối phương chỉ cần tay không cũng có thể đánh bại hắn.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Thi thể Cổ Thiên Tử này còn sót lại bí năng quy tắc, rất khó vượt cảnh giới nghịch phạt. Trừ khi tu luyện kinh văn Thánh Cốt nhị giai thành công.
Hai chân Tam Thánh Quân ầm ầm rơi xuống đất, đứng vững, điện quang trên áo giáp lấp lóe, sương xám âm sát bao phủ quanh người, tôn lên ba cái đầu lâu vô cùng dữ tợn đáng sợ.
Cái đầu người ở giữa mở miệng:
- Ngươi có thể đánh bại Cổ Chân Tướng, đúng là rất mạnh. Ở cùng cảnh giới mà có thể đỡ được nhiều chiêu của ta như vậy, ngươi là người đầu tiên, xứng đáng là đệ nhị thiên hạ của Trường Sinh cảnh ngũ trọng.
Lý Duy Nhất lười để ý tới hắn, lùi lại ba bước, hội hợp với Nam Cung.
Nam Cung thi triển chú thuật Quang Minh, sau khi bị Tam Thánh Quân phá giải, hồn linh gặp phản phệ, có vết máu chảy ra từ khóe mắt.
Tinh Thần vòng ra sau lưng Lý Duy Nhất và Nam Cung, đứng vững ở cách xa trăm trượng:
- Hai vị, các ngươi dường như không chạy thoát được đâu!
Hắn đến từ Cốt Hài Cao Nguyên ở chỗ sâu trong Vong Giả U Cảnh, là bộ xương kim cốt hình người ở Trường Sinh cảnh ngũ trọng, tay trái giơ cao một chiếc cổ đỉnh ba chân, xương toàn thân khắc đầy hoa văn cổ xưa.
Những hoa văn này do cường giả cấp Võ Đạo Thiên Tử khắc nên để nghiên cứu một loại pháp tu hành nào đó.
Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Đế Văn Cốt Hầu mà Lý Duy Nhất từng gặp cũng có hoa văn này trên người.
Khác biệt ở chỗ Đế Văn Cốt Hầu là sản phẩm thất bại, còn Tinh Thần Cốt Quân trước mắt này, đế văn trên người rõ ràng cao minh hơn, từng nét vẽ lưu động ánh sáng sao, cực kỳ chói lọi.