Có công lớn (2)

Nghiệp Tam Sinh từ bên trái đi tới:

- Không gặp được Lý Duy Nhất, truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử, nhưng giết Tiêu Vũ, cướp đoạt sách ngọc Sinh Tuyền cũng không tệ.

Nghiệp Tam Sinh đến từ Viễn Cổ Nghiệp Thành, tu vi đạt đến ngũ trọng đỉnh phong.

Trái ngược hoàn toàn với Tam Thánh Quân, hắn có ba thân thể, nhưng chỉ có một cái đầu giống như lợn rừng, sáu tay sáu chân, cực kỳ quái dị. Ba cánh tay phải cầm châu, ấn, thiền trượng.

Một giọng nữ dễ nghe vang lên từ trong màn đêm bên phải:

- Cứ điểm tan nát, Thánh Nữ điện hạ hoảng hốt bỏ chạy, có từng nghĩ đến kết cục của đám Trường Sinh Nhân ở ba nhà Thánh Đường Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Cung, Vũ Lâm Sinh Cảnh chưa?

Hàn sương màu bạc xì xì lan tràn trên mặt đất.

Mãi cho đến khi lan rộng đến phạm vi mười trượng quanh Quang Minh Tuyền Nhãn mới tan chảy, không cách nào tới gần Lý Duy Nhất và Nam Cung.

Ngân Sương Nữ Quân đến từ đệ nhất thi hải của Doanh Châu là Ngân Trạch Thi Hải. Tuy nàng là Thi Linh nhưng không hề mục nát, làn da sáng bóng như ngọc, mái tóc bạc trắng tựa như tinh hà.

Sau lưng Ngân Sương Nữ Quân, ba vị mỹ nữ Trường Sinh Nhân Thuần Tiên Thể xếp thành một hàng.

Bọn họ trúng thi độc, hai mắt biến thành màu bạc, đã hóa thành tử thi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất chợt trầm xuống, hắn nhận ra một người trong số đó chính là Tô Ngọc Nhan, chân truyền của Tứ Ngự Tông là một trong ba Ức Tông của Thánh Đường Sinh Cảnh, từng có quen biết.

Nam Cung rất khó kiềm chế cảm xúc bi phẫn trong lòng, nàng nhìn về phía đội chấp pháp ở đằng xa. Nàng không tin lấy tu vi thực lực của đám Trường Sinh Nhân mà ngay cả việc nhận thua rời khỏi cuộc chơi cũng không kịp.

Hai cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp không dám đối diện với nàng, đành im lặng nhắm mắt lại. Bọn họ cũng giống như Lục Thiên Vấn, cũng rất muốn đánh chết những cao thủ Thệ Linh này.

Nhưng quy tắc vẫn là quy tắc.

Trong ba năm tranh độ, bọn họ chỉ có thể làm việc theo quy tắc.

Ngân Sương Nữ Quân nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Nam Cung, mỉm cười:

- Chúng ta đến địa bàn của Nhân tộc, tuyệt đối không dám phá hỏng quy củ, Thánh Nữ điện hạ đừng nghi ngờ sự công bằng của đội chấp pháp, bọn họ rất tận tâm tận lực.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lướt qua người Tam Thánh Quân, Tinh Thần, Nghiệp Tam Sinh, Ngân Sương:

- Các ngươi còn biết nơi này là địa bàn của Nhân tộc sao? Lang Độc Hoang Nguyên là nơi các ngươi có thể muốn làm gì thì làm?

Tinh Thần đạp trên tinh huy, đế văn trên người lấp lóe, giơ đỉnh từng bước đi tới:

- Các hạ nói sai rồi! Lang Độc Hoang Nguyên không chỉ là địa bàn của Nhân tộc, hiện tại cũng là địa bàn của chúng ta.

Lý Duy Nhất híp mắt lại.

Giọng nói của Tinh Thần mang theo ý cười, lại nói:

- Ta chính là Thệ Linh Chiến Phó mà Biên Quân của Ma Quốc thu phục, là bằng hữu và đồng bạn của Nhân tộc, có thể giúp Nhân tộc trinh sát Vong Giả U Cảnh, tuần tra biên giới. Đúng không, Long Thất đại nhân?

Ở đằng xa, Long Thất mỉm cười gật đầu, không dám lên tiếng đáp lại.

Nghiệp Tam Sinh nói:

- Chỉ có chúng ta mới có thể lẻn vào thượng tầng cốt lõi của Vong Giả U Cảnh, lấy được tình báo trân quý nhất, Tiêu Linh Quân các ngươi không làm được Nhân tộc không có chúng ta là không được!

- Chúng ta luôn trốn ở doanh trại địch, làm những việc nguy hiểm nhất, cúc cung tận tụy với Nhân tộc, chiến công hiển hách đều có thể tra cứu trong quân doanh Biên Quân. Hiện tại vất vả lập công trở về, lại bị đám Trường Sinh Nhân ngày ngày ở trong Sinh Cảnh tham sống sợ chết như các ngươi bài xích và thù địch, sau này ai còn làm việc cho Nhân tộc nữa? Thánh Nữ điện hạ còn có gì nghi ngờ chúng ta không?

Tam Thánh Quân cảm khái muôn vàn:

- Chúng ta có công lớn với Nhân tộc, dựa vào đâu mà không được tham gia Trường Sinh tranh độ?

Bên dưới Tinh Thiên Kính ở các Sinh Cảnh đã sớm vang lên tiếng chửi bới.

Tuy những lần Trường Sinh tranh độ trước đây không phải chưa từng xuất hiện cường giả Thệ Linh, nhưng chưa bao giờ quá đáng như lần này.

Trong màn đêm u tối ở đằng xa vang lên tiếng chuông reo và tiếng gầm rú chiến đấu.

Mạc Đoạn Phong dẫn đầu chiến trận của đám Trường Sinh Nhân Thánh Triều, ngăn chặn chín cường giả mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ do Khúc Dao cầm đầu, đi đầu bùng nổ kịch chiến.

Một vài Trường Sinh của Thánh Triều và liên minh ba nhà lần lượt chạy tới chiến trường của Lý Duy Nhất và Nam Cung.

Nhìn thấy bốn vị Thệ Linh Quân Hầu kiêu ngạo cuồng vọng như thế, một Trường Sinh Nhân có tu vi tam trọng đỉnh phong nổi giận đùng đùng, hét lớn một tiếng:

- Tu vi của bọn họ có cao đến đâu cũng chỉ có bốn người, chúng ta từ bên ngoài công kích, giúp đỡ Thánh Nữ... A...

Nghiệp Tam Sinh cách hắn gần nhất, vỗ một chưởng xé gió, chưởng lực ẩn chứa Nghiệp Hỏa màu xanh.

Trường Sinh Nhân đó hoàn toàn không kịp thi triển Hộ Thân Phù đã bị chưởng lực đánh trọng thương, bất tỉnh bay vút ra ngoài. Sau đó, ở giữa không trung, hắn lại bị Nghiệp Hỏa màu xanh thiêu rụi thành một bộ xương cháy đen.

Lý Duy Nhất và Nam Cung căn bản không kịp ra tay cứu giúp.

Một vị cường giả thế hệ trước thất trọng của đội chấp pháp không nhịn được, không màng quy tắc, muốn ra tay can thiệp, nhưng vẫn chậm một bước, không thể cứu giúp thành công. Vị này tức giận đến mức dậm chân nhảy cẫng lên, chỉ muốn từ chức đội chấp pháp.

Quá tức giận rồi, hắn cho rằng hành động này của Ma Quốc mở ra tiền lệ xấu, Trường Sinh tranh độ đã chướng khí mù mịt.

Một trong sáu cánh tay của Nghiệp Tam Sinh nhẹ nhàng nhấc lên, trong lòng bàn tay đánh ra một tia pháp khí dạng sương mù.

Một Pháp khí và một tấm sách ngọc bên cạnh bộ xương cháy đen dưới sự bao phủ của tia pháp khí dạng sương mù kia liền bay vào trong tay hắn.

Nghiệp Tam Sinh kẹp sách ngọc giơ lên xem, cái đầu lợn rừng phát ra tiếng cười sung sướng:

- Lại có thêm một huyện tới tay! Trường Sinh tranh độ của Nhân tộc thú vị thật đấy, có thể nhẹ nhàng thu thập lượng lớn tài nguyên tu luyện. A Di Đà Phật... Chẳng may lỡ tay, lại tạo sát nghiệt rồi! Không ai ngờ được đám Trường Sinh Nhân của Nhân tộc lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.

...

Thánh Đường Sinh Cảnh.

Sau một trận đại chiến, Ngọc Dao Tử chữa thương trong Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, lúc này đứng bên dưới Tinh Thiên Kính, nhìn về phía Cửu Phân Long hỏi:

- Có hơi quá đáng rồi chăng?

Cửu Phân Long bình tĩnh đáp:

- Không hề quá đáng, Ma Quân vì Ma Quốc, vì lợi ích của toàn bộ Nhân tộc, đã nhượng bộ lớn nhất rồi. Theo lý thuyết, lấy địa vị của Ma Quân ở trong Nhân tộc, nếu đám người các ngươi lo nghĩ cho đại cục thì nên chủ động dâng Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền lên.

Ngọc Dao Tử không nhắc đến chuyện này nữa, ngược lại hỏi:

- Ngu Đạo Chân còn chưa động thủ sao?

Cửu Phân Long không né tránh vấn đề này, cười nói:

- Chỉ cần Ngũ Hành Trận Thế của Tiêu Dao Kinh vẫn còn, thì không ai dám càn rỡ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters