Cái chết của Tiêu Vũ (2)

Chỉ ngắn ngủn có hai ngày, Long Môn hoàn toàn không liên quan chút nào đến chuyện này lại bị đẩy lên đầu ngọn sóng.

Một tu giả khá nổi danh ở Lang Độc Hoang Nguyên tuyên bố tận mắt nhìn thấy Long Môn giết người, Tuế Nguyệt Thánh Nữ bị mang đi. Không bao lâu sau, vị “nhân chứng” này bị giết chết một cách bất đắc kỳ tử, bị diệt khẩu.

Hắn vốn là người bị hại ở chiến loạn Xa Châu, vì Long Môn mà cửa nát nhà tan. Không có hy vọng tự mình báo thù, cho nên hắn muốn nắm lấy cơ hội này, dùng tính mạng của mình kéo Long Môn xuống địa ngục.

Có nhiều lúc, chỉ cần mồi một mồi lửa, tự nhiên sẽ có vô số người hùa theo quạt gió thêm củi.

Lý Duy Nhất cũng không cho rằng làm như vậy có thể qua mắt thiên hạ, chỉ là mượn cơ hội chế tạo hỗn loạn, hết sức giảm bớt sự nguy hiểm mà bản thân mình phải đối mặt.

Một khách điếm cách bộ lạc Mộc thị ước chừng ba dặm.

Thương thế của Nam Cung đã hoàn toàn khôi phục, nhưng tâm trạng chán nản, ánh mắt ngày càng thâm thúy tĩnh mịch, rất ít khi mở miệng.

Cho dù tình hình trận chiến ba ngày trước đã sớm truyền ra ngoài, Thánh Triều và liên minh ba nhà thắng thảm. Nhưng đối với nàng mà nói, cứ điểm bị đánh sập, nhiều Trường Sinh Nhân ngã xuống, như vậy có khác gì với thảm bại.

Nếu Thánh Ti không ra tay, e rằng nàng còn bại thê thảm hơn.

Lý Duy Nhất chia sách ngọc thành hai chồng.

Sách ngọc lãnh thổ của Thánh Triều tổng cộng mười lăm tấm. Sách ngọc lãnh thổ của Ma Quốc tổng cộng sáu tấm.

Lãnh thổ trên sáu tấm sách ngọc của Ma Quốc cũng không hoàn toàn ở Lang Độc Hoang Nguyên. Trong đó có một tấm thuộc mười bốn châu trăm thành, một tấm thuộc Tư Qua Nhĩ Sơn Mạch.

Bên sách ngọc lãnh thổ Thánh Triều thì còn bao gồm cả bí cảnh Phong Hồ, Thất Hồ Châu các loại.

Hiển nhiên, vì trận quyết chiến này, Ma Quốc và Thánh Triều đã điều động không ít Trường Sinh Nhân ở các khu vực tranh chấp khác tới.

Về phần sách ngọc của liên minh ba nhà, căn bản không có tác dụng gì, Lý Duy Nhất đã giao hết cho Nam Cung.

Bên cạnh đó, còn có hai tấm sách ngọc đặc biệt.

Một tấm chạm khắc “Khoáng mạch trăm dặm”, một tấm khác là “Mười vạn cân Cổ Tiên Long Hài“.

Lý Duy Nhất đã sớm nghe nói Trường Sinh tranh độ còn có cả tranh đoạt khoáng mạch, cũng có tranh đoạt chia thi hài Cổ Tiên Cự Thú, lúc này mới xem như được tận mắt nhìn thấy.

- Mười vạn cân Cổ Tiên Long Hài, liệu có bao gồm Tiên Cốt không? Bất kể nói thế nào, chắc chắn cũng có giá trị liên thành.

Lý Duy Nhất đoạt được tấm sách ngọc này từ chỗ Tề Kiếm Như, là tranh giành phân chia Cổ Tiên Long Hài của Độ Ách Quan và Đạo Cung.

Việc khai thác Cổ Tiên Long Hài ở Đông Hải, trên mặt phân chia lợi ích đã xuất hiện một số chỗ tranh chấp, vì vậy mới đặt ở Trường Sinh tranh độ để giải quyết.

Lý Duy Nhất không thể tham gia vào tranh vật.

Tấm sách ngọc này nằm trong tay hắn căn bản là vô dụng

- Bán cho Khương Ninh đi, xem xem nàng có thể ra giá bao nhiêu.

Lý Duy Nhất thu lại toàn bộ sách ngọc vào trong tay, chuẩn bị rút chút thời gian đi Mộ Phủ Thành một chuyến để tham gia đại hội giao dịch sách ngọc.

Tranh Độ ba năm, từ mùng một đến mười lăm tháng giêng hàng năm, đều là thời kỳ ngừng chiến.

Trong thời gian này, đội chấp pháp sẽ tổ chức đại hội giao dịch sách ngọc.

Đại hội giao dịch năm nay diễn ra ở Mộ Phủ Thành, thành trì lớn nhất của Lang Độc Hoang Nguyên.

- Thạch Na Nhĩ hẳn là cũng sẽ tới đại hội giao dịch nhỉ? Mỗi tấm sách ngọc lãnh thổ đều có giá trị không thấp.

Lý Duy Nhất đã biết được từ chỗ Thái Sử Thanh Sử, công pháp Thạch Na Nhĩ tu luyện có tên là Thạch Long Kinh. Hắn tinh thông đế thuật rất giống với Di Sơn Triệt Địa mà Nham Vương tu luyện.

Lăng Tiêu Cung đã từng điều tra, Thạch Na Nhĩ rất có khả năng là người con thứ bảy của Nham Vương.

Chắc là hắn họ Nham chứ không phải họ Thạch.

Sớm muộn sẽ có một ngày Lang Độc Hoang Nguyên sẽ bị Thánh Triều và Ma Quốc chia cắt sạch sẽ trong Trường Sinh tranh độ, Nham Vương nhất định phải sớm chuẩn bị đường lùi.

Vì thế, Thái Sử Thanh Sử suy đoán, Thạch Na Nhĩ chính là cái đinh tiên phong mà Nham Vương sắp xếp đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Lựa chọn Lăng Tiêu Sinh Cảnh là bởi vì cao thủ Ma Quốc không dám bước chân vào Lăng Tiêu. Lựa chọn Thục Châu, là bởi vì Thục Châu gần Hồng Hoang Yêu Nguyên.

Trước khi Đại cung chủ trúng Lục Niệm Tâm Thần Chú, Thạch Na Nhĩ vẫn luôn tuân thủ luật lệ ở Thục Châu, bang phái mưu sinh cũng làm nghề chính đáng.

Ở các Sinh Cảnh xa xôi hẻo lánh, cũng từng xuất hiện cao thủ tu luyện Thạch Long Kinh, rất có thể Nham Vương đã chuẩn bị sẵn vô số đường lùi cho mình, nhằm trốn tránh sự truy sát của Ma Quốc và Thánh Triều.

Nhiều năm qua, Nham Vương Đạo Quân gió chiều nào che chiều đó, vớt được không ít chỗ tốt, thế nhưng trên thực tế đã đắc tội hai bên không hề nhẹ. Thậm chí vì quá mức tham lam, đã đi cướp bóc thương đội của Ma Quốc và Thánh Triều không biết bao nhiêu lần.

Nếu Thạch Na Nhĩ thật sự là con trai thứ bảy của Nham Vương, vậy thì nam tử đeo mặt nạ sắt kia chắc chắn là hắn.

- Có Nam Cung điều động pháp lực Quang Minh của Siêu Nhiên giúp ta kích hoạt bốn mảnh vỡ Tiên Trận của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, lại thêm con bài tẩy của Đại cung chủ, ta có thể tự mình đi gặp mặt Thạch Thiên Vương một lần.

Lý Duy Nhất nhìn về bóng dáng xinh đẹp uyển chuyển tựa bức họa bên khung cửa sổ:

- Nam Cung, ta phải về bộ lạc Mộc thị một chuyến, đón Tả Khâu Hồng Đình trước, rồi chúng ta cùng nhau đi Mộ Phủ Thành được không? Tuy rằng có chút mạo hiểm, nhưng lợi ích đạt được sẽ lớn đến khó có thể tưởng tượng.

Nam Cung Bạch Thái nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói:

- Tất cả nghe theo sự sắp xếp của Thánh Ti.

Lý Duy Nhất hơi lo lắng, luôn cảm thấy trạng thái của nàng không đúng lắm:

- Ngươi đang lo cho Trường Sinh Nhân của Thánh Đường Sinh Cảnh sao? Yên tâm đi, đám người lão Mạc và Liễu Diệp chắc chắn có thể ứng phó. Hơn nữa, bây giờ đang tạm bước vào thời kỳ ngừng chiến. Nói không chừng lần này đi tới Mộ Phủ Thành sẽ có thể gặp lại bọn họ.

- Không cần lo cho ta, ta không yếu đuối tới vậy, chỉ là trong ý thức hải của ta bỗng thêm một số thứ, cần từ từ tiêu hóa.

Nam Cung Bạch Thái xoay người lại, nhìn về phía cửa phòng:

- Ngươi tốt nhất nên kể rõ ràng với Tả Khâu Hồng Đình về giao tình giữa chúng ta, tránh cho dẫn tới hiểu lầm.

- Ngươi cứ yên tâm đi, tuyệt đối sẽ không xảy ra hiểu lầm. Hồng Đình đã muốn làm quen với ngươi từ lâu, các ngươi chắc chắn có thể làm bằng hữu rất thân.

Lý Duy Nhất thấy nàng có thể lấy chuyện này ra nói đùa, lập tức buông bỏ nỗi lo trong lòng, mỉm cười đẩy cửa ra ngoài, đi về hướng bộ lạc Mộc thị.

Hẳn là Khúc Dao sẽ không quay trở lại nữa.

Tình cảnh trước mắt, nàng cũng không có thừa sức lực để quan tâm tới thuộc hạ Phương Vũ Đình mới thu phục.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters