Hồng Đình mất tích, lòng nóng như lửa đốt (1)

Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc đã khó có thể làm nên chuyện, Cổ Chân Tướng và Khúc Dao sẽ phải sống dưới cái bóng của Lý Duy Nhất, khó mà có được thành tựu gì.

Lý Duy Nhất dự định sẽ đến Mộ Phủ Thành, đổi sách ngọc và Pháp khí lấy tài nguyên tu luyện, sau khi chiếm được tiên pháp tinh thần liền tìm một nơi ẩn giấu triệt để, tiến vào Không Gian Huyết Nê bế quan hai năm, đợi Trường Sinh tranh độ kết thúc rồi mới ra ngoài.

Chuyện phiền phức hiện tại là lấy thực lực của hắn và Nam Cung Bạch Thái, muốn đối phó với Thạch Na Nhĩ thì vẫn có vẻ hơi mỏng manh.

Nên tìm ai làm người giúp đỡ đây?

Bảo vật có thể giúp người ta một bước lên trời như tiên pháp tinh thần thực sự là một khảo nghiệm nhân tính, ai có thể chống lại được cám dỗ này?

Lý Duy Nhất chìm trong dòng suy nghĩ, bước vào cổng lớn của bộ lạc Mộc thị.

Thủ lĩnh bộ lạc Mộc Đông Dương nghênh đón, trong ánh mắt tràn ngập vẻ kính sợ, cung kính thi lễ:

- Đông Dương có mắt không tròng không nhìn ra chân thần, thì ra các hạ chính là Đại Trường Sinh Phương Vũ Đình, khoảng thời gian này đã khiến tiền bối chịu thiệt thòi rồi!

Mộc Đông Dương chỉ là tu vi Trường Sinh cảnh nhị trọng, ở trước mặt Đại Trường Sinh, tự nhiên chỉ là thế hệ con cháu.

Lý Duy Nhất không hề kiêu ngạo, chắp tay ôm quyền đáp lễ:

- Là Khúc tiểu thư báo cho ngươi biết?

Mộc Đông Dương khẽ gật đầu, lấy ra một bức thư, hai tay đưa tới:

- Đây là thư mà Khúc tiểu thư gửi cho ngài!

Lý Duy Nhất nhận lấy bức thư, mở ra xem.

Trong thư Khúc Dao kể rằng, trong khoảng thời gian diễn ra Trường Sinh tranh độ nàng sẽ vô cùng bận rộn, sau tiết Thượng Nguyên sẽ tiến về Tư Qua Nhĩ Sơn Mạch.

Nàng nhắn Phương Vũ Đình, nếu muốn đi cùng nàng đến Tư Qua Nhĩ Sơn Mạch thì đến Mộ Phủ Thành hội hợp. Nếu không muốn đi, thì cầm bức thư này đến Khúc Tướng Phủ ở Tiêu Dao Kinh, tự khắc sẽ có người tiếp đón hắn.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Trong tình thế bận rộn rối ren mà còn có thể nghĩ đến Phương Vũ Đình, vị Khúc đại mỹ nhân này cũng thật có tâm!

Hắn gấp bức thư lại, cất vào trong tay áo.

Mộc Anh được bao phủ trong linh quang hoảng hốt chạy từ bên ngoài về, vừa vào cổng bộ lạc nhìn thấy Mộc Đông Dương và Lý Đình liền vội vàng nói:

- Lý Đình, xảy ra chuyện rồi, cha, xảy ra chuyện lớn rồi... Phương Vũ và Tiểu Chúc mất tích rồi!

Ba ngày nay, Tả Khâu Hồng Đình vừa phải đóng giả làm Lý Đình, lại vừa phải làm Phương Vũ, chắc chắn bận rộn đến mức không dứt ra được.

- Mất tích là sao?

Mộc Đông Dương nhíu mày, nhìn Phương Vũ Đình đại nhân đứng bên cạnh.

Phương Vũ đó chắc chỉ là một cái tên giả.

Mộc Anh nói:

- Ta đã tìm kiếm cả một ngày, đêm qua chúng ta vẫn còn ở cùng nhau. Ta đã đi xem chỗ ở, không có bóng người. Bọn họ không người thân quen ở Trận Tiên Thành, có thể đi đâu được chứ?

Lý Duy Nhất tin tưởng thực lực tu vi của Tả Khâu Hồng Đình:

- Có khi nào bọn họ đi vào trong thành không?

- Ta đã đi tới cổng thành hỏi thăm Mộc Lục rồi, không có ghi chép bọn họ vào thành.

Mộc Anh lại nói:

- Chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi! Dù bọn họ ra ngoài không gọi ta đi cùng, thì lúc ra khỏi cổng bộ lạc cũng phải có người nhìn thấy chứ? Thế nhưng, không có ai nhìn thấy bọn họ đi ra.

Lý Duy Nhất cuối cùng cũng bắt đầu coi trọng chuyện này, lập tức nhắm mắt lại cảm ứng vị trí của Ngũ Phượng và Lục Phượng.

Nửa ngày sau, hắn mở mắt, tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía:

- Thủ lĩnh, lập tức triệu tập tất cả mọi người trong bộ lạc, hỏi xem có ai nhìn thấy bọn họ không. Ngoài ra, xin điều động tất cả người của Mộc gia ở Trận Châu để tìm kiếm manh mối. Ai có manh mối sẽ được trọng thưởng!

Lý Duy Nhất không cảm ứng được Ngũ Phượng và Lục Phượng, trong lòng có chút rối loạn.

Không cảm ứng được thì chỉ có ba trường hợp:

Thứ nhất, bị trận pháp ngăn cách. Thứ hai, khoảng cách quá xa. Thứ ba, Ngũ Phượng và Lục Phượng đã chết.

Hiện tại chỉ có thể hy vọng rằng, Tả Khâu Hồng Đình đã đi vào trong thành, còn hắn bị từng tòa trận pháp trong châu thành ngăn cách cảm nhận.

Chỉ bằng vào tu vi của Phương Vũ Đình, đã đủ để mời Mộc gia hỗ trợ tìm người. Hơn nữa, sau lưng Phương Vũ Đình còn có Khúc Dao.

Mộc Đông Dương không dám chậm trễ, lập tức đi làm.

- Keng! Keng...

Chuông trên đỉnh trận tháp của bộ lạc được kéo vang.

Tất cả tộc nhân của bộ lạc Mộc thị tập trung tại quảng trường trung tâm.

Tất cả trận pháp của các phòng tu luyện dưới lòng đất đều được mở ra, Mộc Liên Thành dẫn đội tìm kiếm từng phòng.

- Trời vừa sáng, ta đã canh giữ ở cổng bộ lạc, không hề nhìn thấy Phương cô nương và Tiểu Chúc cô nương.

- Tối qua ta có nhìn thấy, bọn họ cùng nhau đi về phía lều của Tiểu Chúc cô nương.

...

Lý Duy Nhất mang vẻ mặt nghiêm túc đứng ở rìa quảng trường trung tâm, lắng nghe các hộ vệ tra hỏi từng tộc nhân Mộc Thị.

Lấy tu vi của Tả Khâu Hồng Đình, cộng thêm con bài tẩy bảo mệnh và Nguyên Bản Đăng mà Trang Sư Nghiêm đưa cho, thì cả Trận Tiên Thành, cả Trận Châu, không mấy ai có thể khiến nàng biến mất một cách không tiếng động.

Trời tối hẳn, đã đến đêm.

Mộc Anh vội vã từ trong thành trở về, đi đến trước mặt Lý Duy Nhất, ủ rũ lắc đầu với hắn:

- Toàn bộ nhân thủ của Mộc gia đều đã được phái đi, trong thành cũng đã tìm khắp rồi! Lý Đình... Có khi đã thật sự xảy ra chuyện rồi, ngươi nói xem liệu có phải do Nham Vương Đạo Quân làm không? Bọn họ đã bắt Phương Vũ đi hiến tế cho Chu Hậu rồi?

Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, hắn không cho rằng Nham Vương Đạo Quân sẽ để mắt đến Tả Khâu Hồng Đình sau khi đã cải trang thành xấu xí.

Vẻ mặt hắn đanh lại, nhớ đến cảm giác quỷ dị trên Long Cốt Sa Chu khi đến Lang Độc Hoang Nguyên đi ngang qua Hải Châu. Lúc đó, hắn rõ ràng cảm ứng được có một đôi mắt nhìn mình chằm chằm, nhưng lại không tìm thấy người.

Về sau không còn xảy ra chuyện gì bất thường nữa, hắn cũng cho rằng đó là ảo giác.

Xa xa, tiếng rống to của Mộc Liên Thành vang lên:

- Cha, xảy ra chuyện lớn rồi!

- Vút! Vút...

Đám người Lý Duy Nhất, Mộc Đông Dương, Mộc Anh sử dụng thân pháp lập tức chạy tới, đi đến một sân viện chiếm diện tích mấy mẫu bên trong bộ lạc.

Sân viện có bố trí trận pháp tụ khí và trận pháp phòng ngự, là nơi ở của Trường Sinh cảnh Sa Vạn Lý.

Sa Vạn Lý chết rồi!

Thi thể ngồi trên ghế trong sân giống như đang ngủ, trên người không có bất kỳ vết thương nào.

Mộc Đông Dương cẩn thận kiểm tra, trong lòng vừa kinh vừa sợ, dặn dò Mộc Liên Thành:

- Lập tức vào thành, bẩm báo chuyện này cho lão tổ.

- Cha, chuyện gì xảy ra vậy?

Mộc Anh có chút sợ hãi, Trường Sinh cảnh thế mà lại chết một cách quỷ dị như vậy.

Mộc Đông Dương cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Sa Vạn Lý chết vào đêm qua, hẳn là bị rút đi hồn linh. Quá đáng sợ rồi, đêm qua, ta không hề có một chút cảm ứng nào, rốt cuộc là con quái vật gì mà khiến trận pháp của bộ lạc Mộc thị trở thành đồ trang trí như vậy?

Lý Duy Nhất kiểm tra lại thi thể một lần nữa, tự hỏi với tu vi của hắn muốn hoàn thành việc phá trận giết người, lại còn không kinh động Mộc Đông Dương thì cũng là một chuyện rất khó.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters