Lý Duy Nhất hỏi:
- Mộc Anh, chúng ta từ Dực Vương Triều về Trận Tiên Thành, người dẫn đội của thương đội chính là Sa Vạn Lý sao?
Mộc Anh đờ đẫn gật đầu, nước mắt lưng tròng:
- Tiểu Chúc chính là do Sa lão đại mang về.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi nói cái gì?
Mộc Anh nói:
- Phương Vũ không nói cho ngươi biết sao? Tiểu Chúc là do Sa lão đại nhặt về.
- Vậy còn có thông tin gì khác về Tiểu Chúc không?
- Hết rồi! Hỏi nàng, nhưng nàng cũng không nói. Nàng là người của Sa lão đại, không ai dám điều tra.
Mộc Anh cảm giác được ánh mắt của Lý Đình rất đáng sợ.
Mộc Đông Dương nói:
- Sa Vạn Lý là người lăn lộn giang hồ nhiều năm, đã tiếp xúc với vô số người, hẳn là sẽ không để xảy ra chuyện gì.
Trong đầu Lý Duy Nhất lập tức hiện ra vóc dáng gầy gò và ánh mắt chăm chú của Tiểu Chúc, rồi lại nhìn thi thể Sa Vạn Lý nằm giữa sân, trong đầu liền nảy sinh ra vô số suy đoán.
Sự biến mất của Tả Khâu Hồng Đình, nếu nói không liên quan gì đến nữ tử tên là Tiểu Chúc thì mới là chuyện lạ.
Nếu không, tại sao trùng hợp đến vậy?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nham Vương Đạo Quân mà chúng ta gặp được khi ấy, liệu có phải đang tìm nàng không? Tiểu Chúc lên Long Cốt Sa Chu từ lúc nào?
Mộc Anh lại lắc đầu:
- Chỉ có Sa lão đại mới biết! Ta cũng chỉ biết nàng vẫn luôn ở trong thương đội khi về đến bộ lạc Mộc thị... Lý Đình, ý ngươi là Nham Vương Đạo Quân tìm được Tiểu Chúc nên đã bắt luôn cả Phương Vũ đi? Nhưng Tiểu Chúc đâu có xinh đẹp lắm, vì sao Nham Vương Đạo Quân lại làm lớn chuyện như vậy?
- Nham Vương Đạo Quân? Có lẽ vậy!
Lý Duy Nhất dặn dò Mộc Đông Dương tiếp tục tìm kiếm Phương Vũ trong Trận Tiên Thành, đồng thời điều tra thân phận của Tiểu Chúc.
...
Đêm khuya.
Lý Duy Nhất điều khiển một cỗ xe Thệ Linh hồn thú bay thẳng lên không trung, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía Mộ Phủ Thành.
Lúc này hắn không màng đến việc giấu giếm thân phận nữa.
Cứu người như cứu hỏa.
Lý Duy Nhất có dự cảm nữ tử tên Tiểu Chúc đó chắc hẳn cũng giống như hắn và Tả Khâu Hồng Đình, đã che giấu thân phận. Việc Tả Khâu Hồng Đình biến mất chắc chắn có liên quan đến nàng, và cũng có liên quan đến Nham Vương Đạo Quân.
Với tu vi của hắn, rất khó để đối phó với việc này, chỉ có thể tìm Tây Hải Vương, tìm đội chấp pháp.
Nam Cung Bạch Thái ngồi trong xe, nhìn bóng lưng im lặng không nói gì của Lý Duy Nhất bên ngoài xe:
- Tả Khâu Hồng Đình là đệ tử của Trang Sư Nghiêm, là chân truyền tương lai của Độ Ách Quan, ai dám động vào nàng chứ? Ngươi đừng quá lo lắng, có lẽ nàng đã gặp phải tình huống đột xuất gì đó, tạm thời rời khỏi Trận Châu. Nàng đâu phải nữ tử chân yếu tay mềm, mà là Đại Niệm Sư Thánh Linh, có hiểm địa nào trong thiên hạ mà nàng không dám đi.
Nam Cung Bạch Thái không nói thì thôi, vừa nói ra, Lý Duy Nhất lập tức nhớ tới Quách Cự đã chết ngay trước mắt mình.
Hắn nói:
- Việc Hồng Đình mang Pháp khí chí thượng đã bị hỏng bên người là chuyện ai cũng biết. Một khi bại lộ sẽ rất nguy hiểm. Là lỗi của ta, không nên mang nàng đến Lang Độc Hoang Nguyên, càng không nên để nàng tham gia Trường Sinh tranh độ, ta đã quá tự phụ! Nếu Hồng Đình xảy ra chuyện, cả đời này ta cũng sẽ không thể tha thứ cho mình.
Nam Cung Bạch Thái có thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm của Lý Duy Nhất dành cho Tả Khâu Hồng Đình:
- Đừng vì quan tâm quá mà rối loạn, càng không nên ôm hết mọi trách nhiệm vào mình. Một khi tâm loạn sẽ dễ phạm sai lầm. Ngươi vào trong xe nghỉ ngơi đi, để ta đánh xe, ta đi tìm đội chấp pháp.
Cỗ xe Thệ Linh bay lượn ở độ cao trăm trượng, hồn thú là một con Thanh Điêu có sải cánh rộng tám mươi thước, trận pháp dưới đáy xe vận hành, nghiền ép không khí vang lên tiếng nổ chấn động.
- Ta tự có chừng mực, ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong xe đi.
Lý Duy Nhất cố chấp lắc đầu.
Mùng hai tháng Giêng.
Trời vừa sáng, bên ngoài cổng Mộ Phủ Thành đã đông nghịt người, tu giả, thương đội, xe ngựa, thương buôn đến từ khắp nơi nam bắc đã xếp thành một hàng dài, lần lượt tiến vào trong thành.
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất điều khiển cỗ xe Thệ Linh hồn thú đâm xuyên qua đại trận hộ thành thường ngày của Mộ Phủ Thành, lao thẳng qua từ phía trên cổng thành.
Cỗ xe rơi xuống một con đường chính rộng ba mươi trượng trong thành, con Thanh Điêu kéo xe nhanh chóng thu nhỏ thân thể.
Lý Duy Nhất vừa lái xe chạy như bay, vừa dùng Bát Bộ Huyền Y chuyển hóa pháp khí, thả pháp khí ra toàn thành, cảm ứng vị trí của đám người Thái Sử Thanh Sử, Vận Xương Quận Chúa, Tây Hải Vương, đội chấp pháp.
Hành động kiêu ngạo như vậy của hắn đã kinh động Hộ Thành Quân của Mộ Phủ Thành.
Ngay lập tức, một đội quân sĩ mặc giáp đỏ cưỡi phi cầm bay lên không trung, truy đuổi cỗ xe Thệ Linh hồn thú phía trên thành trì.
Tráng hán lực lưỡng dẫn đầu là một Đại Trường Sinh tứ trọng, nhìn xuống phía dưới hét lớn một tiếng:
- Là kẻ nào dám xông vào thành? Mau dừng lại, chịu sự kiểm tra.
- Cút!
Lý Duy Nhất quát lạnh, âm thanh như sấm nổ vang bên tai tráng hán Đại Trường Sinh kia.
Sắc mặt tráng hán Đại Trường Sinh đột ngột thay đổi, lập tức dừng lại, ý thức được tu vi thực lực của người đánh xe cao hơn mình. Ngông cuồng như vậy, chắc chắn là nhân vật lợi hại trong Trường Sinh Nhân đời thứ tám và thứ bảy, bối cảnh ngập trời, bản thân không trêu vào được.
- Ầm!
Lý Duy Nhất lái xe lao vun vút, xông vào cứ điểm tạm thời của Trường Sinh Nhân liên minh ba nhà.
Thái Sử Thanh Sử đã sớm bị kinh động, chạy tới tiền viện cứ điểm, nhìn thấy Phương Vũ Đình đánh xe lao mạnh vào, cùng với ánh mắt lạnh lẽo của hắn, lập tức ý thức được đã xảy ra chuyện lớn.
Lý Duy Nhất nhảy xuống xe, nhìn về phía hắn:
- Ta muốn gặp Tây Hải Vương, lập tức!
Tây Hải Vương Tống Ngạn Tiên thống lĩnh đội quân tinh nhuệ đệ nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh tên là Tây Hải Nô, là nhân vật mà Đại cung chủ và Nhị cung chủ cũng phải nể sợ ba phần.
Ở phía Thánh Đường Sinh Cảnh, tại U Cảnh thuộc địa vực Bách Lục nơi có Động Khư Quỷ Thành, đã có hàng chục vạn đại quân Thệ Linh hội tụ, có điềm báo đại kiếp nạn sắp thành, tình hình chiến sự nguy cấp, Liễu Điền Thần đã vội vã quay về Động Khư Doanh, chủ trì công tác tình báo.
Vì vậy, nhiệm vụ trấn giữ Lang Độc Hoang Nguyên, trông coi Trường Sinh Nhân liên minh ba nhà liền rơi vào tay Tống Ngạn Tiên.
Điều đáng nói là, những Trường Sinh Nhân ba thế hệ già đều đã tiến vào Vong Giả U Cảnh. Nơi bọn họ tranh độ ba năm là ở trên chiến trường, tranh mệnh.
Trong tất cả các cuộc tranh độ, ba thế hệ trẻ là an toàn nhất, không chỉ được đội chấp pháp và các loại quy tắc bảo vệ, mà còn được quyền nhận thua rút lui bất cứ lúc nào.
Ba thế hệ trung và già thì không chỉ không có những lớp bảo vệ này, mà còn phải đối mặt với tranh đạo và tranh mệnh tàn khốc hơn.
Một ngày không phá Bỉ Ngạn, muôn đời chìm trong khổ ải.
Tống Ngạn Tiên mặc một bộ kim giáp trước ngực là phượng, sau lưng là loan, bộ giáp này mang tên Niết Bàn Giáp, từng giúp hắn chắn sáu lần sinh tử kiếp, là người bạn đồng hành thân thiết hơn cả người yêu.