Quyết tâm của Lý Duy Nhất (2)

Cho dù sự kiên nhẫn của Tây Hải Vương có tốt đến đâu, cũng bị câu nói này của Lý Duy Nhất chọc giận:

- Bổn vương vốn cho rằng ngươi là thiên tài tuyệt thế, Đại cung chủ, Tam cung chủ, Vận Xương, Thanh Sử không tiếc lời khen ngợi ngươi. Bổn vương đích thân trấn giữ Lang Độc Hoang Nguyên một nửa là để bảo vệ ngươi, nhưng ngươi làm ta quá thất vọng, gặp chuyện đã gấp gáp vội vàng như vậy, hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh. Lo lắng cho sống chết an nguy của vị hôn thê là một phẩm chất tốt của người có tình có nghĩa, nhưng cũng phải biết lợi hại nặng nhẹ và cân nhắc thiệt hơn. Ngươi uy hiếp Đại cung chủ như vậy chỉ khiến sự việc thêm phản tác dụng... nàng chưa bao giờ chịu sự uy hiếp của bất kỳ ai!

Lý Duy Nhất nói:

- Có những việc có thể thỏa hiệp với lợi và hại. Nếu Chu Hậu và Diêm Quân là kỳ trùng cấp Đế Hoàng, ta cũng đành nhận mệnh. Nhưng bọn họ còn chưa phải, ta quyết không thỏa hiệp!

- Tại sao Tây Hải Vương không phái người lập tức đi bẩm báo Đại cung chủ, Trang Sư Nghiêm, Tả Khâu Huyền Minh? Nếu bọn họ tới, Lý Duy Nhất ta tự khắc sẽ ghi nhớ ân tình này, mãi mãi tôn kính bọn họ như trưởng bối. Nếu không tới, ta cũng tuyệt đối sẽ không oán giận trách móc, hiểu rõ sự cân nhắc lựa chọn của họ.

- Nhưng sau này nếu Lý mỗ may mắn bước vào cấp độ Võ Đạo Thiên Tử, khi bọn họ gặp nguy hiểm, ta e rằng cũng sẽ phải cân nhắc thiệt hơn rồi mới quyết định.

Bất kỳ võ tu trẻ tuổi nào ở Trường Sinh cảnh nói ra những lời như vậy, Tây Hải Vương đều sẽ chỉ coi như một cơn gió thoảng bên tai, lười cười nhạo một tiếng.

Nhưng những lời này do Lý Duy Nhất nói ra, trong lòng Tây Hải Vương lại nghiêm túc suy nghĩ một chốc. Rõ ràng theo cách nhìn của hắn thì tiểu bối trước mắt này, tương lai thật sự có khả năng không nhỏ sẽ bước vào cấp Võ Đạo Thiên Tử.

Tây Hải Vương hỏi:

- Ngươi nghiêm túc sao?

Lý Duy Nhất liếc nhìn sách ngọc Mệnh Tuyền trên bàn, ánh mắt sắc bén:

- Kể từ khi vào căn phòng này, ta không có chữ nào là đùa.

Thái Sử Thanh Sử nhìn sang Tây Hải Vương:

- Thiên phú của Tả Khâu Hồng Đình không thấp, Pháp khí chí thượng đã hỏng cũng là bảo vật vô giá, Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan có lẽ sẽ có mức độ coi trọng khác nhau. Đáng tiếc là Quan Chủ bị kìm hãm ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, không thể rời đi. Nếu không, lão nhân gia đích thân tới, Chu Hậu và Diêm Quân nhất định sẽ phải nể mặt.

Tây Hải Vương nói:

- Không đơn giản như vậy! Hiện tại phía tây nam Bách Cảnh Sinh Vực, đại quân Thệ Linh mỗi ngày đều tăng lên, sao Đại cung chủ có thể rời đi? Trang Sư Nghiêm là Tiêu Tôn Động Khư Doanh, càng không thể rời khỏi.

Tây Hải Vương đón lấy ánh mắt Lý Duy Nhất:

- Để thử xem sao, bổn vương sẽ phái Vụ Ảnh Quân lập tức truyền tin tới Đại cung chủ, Động Khư Doanh, Tả Khâu Môn Đình, nhanh nhất cũng phải bảy ngày sau mới đến.

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Bảy ngày thì quá lâu!

Thái Sử Thanh Sử nói:

- Lang Độc Hoang Nguyên và Thánh Đường Sinh Cảnh, Động Khư Doanh đều bị ngăn cách bởi Ma Quốc và trận pháp trường thành, căn bản không thể sử dụng tín phù. Không Gian Truyền Tống Trận gần nhất lại nằm trong lãnh thổ Ma Quốc, cách Lang Độc Hoang Nguyên bốn vạn dặm, hơn nữa, chúng ta không thể dùng, chỉ có thể vòng qua Thương Hải Đạo Cảnh, mượn Không Gian Truyền Tống Trận của Đạo Nhân. Bảy ngày đưa tin tới đã là tốc độ nhanh nhất rồi.

Lý Duy Nhất lấy ra lệnh bài Thánh Ti của Thiếu Dương Ti:

- Nhị thúc, hãy cầm lệnh bài này đi tìm Tiết Thiên Thọ của đội chấp pháp, nhờ hắn liên hệ với Tiêu Tôn Trang Tiên Sư của Động Khư Doanh thông qua phương thức Tiêu Linh Quân, hẳn là có thể tiết kiệm nhiều thời gian.

Thái Sử Thanh Sử nhìn ra Lý Duy Nhất đã bình tĩnh lại, lập tức yên tâm hơn nhiều, đón lấy lệnh bài dặn dò:

- Ngươi biết mình không thể tùy tiện lộ diện là tốt. Sau trận chiến bốn ngày trước, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc không còn là đối thủ của ngươi nữa, nhưng ngươi nghĩ Ma Quân sẽ vì vậy mà chịu thua sao? Không đâu, hắn chỉ càng điên cuồng hơn, hoàn cảnh của ngươi sẽ càng thêm nguy hiểm. Những âm mưu ám sát như Nam Cung Ngưng dù muốn đề phòng cũng không phòng được đâu! Ngươi tự mình cẩn thận một chút, ta đi gặp đội chấp pháp trước.

Tây Hải Vương phân phó Vụ Ảnh Quân đưa thư đến Thánh Đường Sinh Cảnh, Tiêu Linh Quân, Tả Khâu Môn Đình, liền khởi hành đến Trận Châu.

Nếu chỉ là sợ bóng sợ gió, tìm thấy Tả Khâu Hồng Đình ở Trận Châu thì dĩ nhiên là tốt nhất.

Nếu không, lần này sự tình chắc chắn sẽ bùng nổ!

Tây Hải Vương chưa từng thấy một võ tu Trường Sinh cảnh nào lại có quyền lực lớn như Lý Duy Nhất, điều động mình thì cũng thôi đi. Theo cái nhìn của Tây Hải Vương thì Đại cung chủ, Trang Sư Nghiêm, Tả Khâu Huyền Minh dù không đích thân tới, cũng chắc chắn sẽ không làm lơ, nhất định sẽ có phản ứng.

Chém Yêu Đế Thánh Thai, đánh bại chuyển thế của Chân Tướng Đế Quân, giết Tam Thánh Quân, đã đẩy danh tiếng của tiểu bối trẻ tuổi này lên một đỉnh cao chưa từng có trong thế hệ trẻ.

Sức nặng và quyền lên tiếng của vị thiên chi kiêu tử này, vào giây phút này đã thể hiện ra hết.

Những Siêu Nhiên bình thường cũng không thể sánh bằng.

Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà, có khoảng hơn hai mươi người của ba thế hệ trẻ đã tới Mộ Phủ Thành, bao trọn một trang viên năm gian làm nơi nghỉ ngơi tạm thời. Phần lớn bọn họ đều đã có sách ngọc trong tay, chuẩn bị tiến hành giao dịch.

Chỉ có một số ít người đến để góp vui.

Trong đó lấy Trường Sinh Nhân đời thứ chín làm chủ đạo.

Lý Duy Nhất không tiếp xúc với bọn họ, hắn ngồi trên chiếc ghế đá bên hồ nước trong đình viện độc lập nơi Tây Hải Vương ở, tâm trạng đã bình tĩnh lại, chìm đắm trong suy nghĩ.

Lần này, hắn quả thực vì lo lắng cho sự an nguy của Tả Khâu Hồng Đình nên mới hành xử hơi quá khích.

Nhưng tại sao mình lại hành xử như vậy chứ?

Cảm giác lo lắng, sợ hãi, tự trách, xót xa đó thực sự quá mãnh liệt.

Là bởi vì truyền thuyết Chu Hậu ăn thịt người sao? Hay là bởi vì tận mắt chứng kiến những ví dụ thương tâm của Trường Sinh Nhân Thánh Triều như Quách Cự đã chết thảm?

Hắn dùng sách ngọc Mệnh Tuyền để đe dọa Ngọc Dao Tử, chỉ vì hắn biết, chỉ có Ngọc Dao Tử đích thân đến thì Chu Hậu và Diêm Quân mới có thể nể mặt.

Hơn nữa, có Thánh Thiên Tử và Tiêu Soái, cũng như các Võ Đạo Thiên Tử khác ở Thánh Đường Sinh Cảnh, bên đó không phải thực sự không thể thiếu nàng.

Còn với sư tôn Trang Sư Nghiêm, ngay cả khi không thể đích thân tới, chỉ cần cứng rắn thể hiện thái độ, hoặc đi nhờ Quan Chủ ra mặt nói một lời, kẻ nào bắt đi Tả Khâu Hồng Đình cũng đều sẽ có vài phần kiêng dè.

Bên phía Tả Khâu Môn Đình chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Bọn họ nhất định phải đưa ra thái độ rõ ràng, gây sức ép cho Độ Ách Quan.

Nam Cung Bạch Thái mặc y phục trắng tinh khôi, dung nhan thanh lệ vô ngần, đầy vẻ lo lắng nhìn về phía bóng lưng bên hồ kia.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters