Nàng nhẹ nhàng bước tới, đặt một chiếc Túi Càn Khôn lên bàn đá:
- Nghiệp Hỏa màu xanh lam, thi thể Cổ Thiên Tử mất đầu của Tam Thánh Quân, cùng với các Pháp khí của những Trường Sinh Nhân thuộc phe Ma Quốc như Tề Kiếm Như, Thẩm Tiệm, bao gồm cả Ma Giáp Huyết Phù Đồ, tất cả đều ở bên trong. Những Trường Sinh Nhân bị nhốt vào Túi Càn Khôn thiên phẩm đã bị giam giữ lại, đợi một thời gian nữa sẽ giao cho đội chấp pháp xử lý.
- Thánh Ti, những gì có thể làm, ngươi đã làm hết rồi, chắc chắn trong thiên hạ không có bao nhiêu người dám động đến thiên kiêu của Độ Ách Quan.
- Ở ngoài sáng thì đương nhiên là không dám. Nhưng chỉ cần bọn họ ra tay sạch sẽ, không để lại chứng cứ...
Lý Duy Nhất nheo mắt lại, đột nhiên đứng bật dậy:
- Đúng vậy, thay vì ở đây chờ đợi, chi bằng tự mình đi tìm manh mối. Nếu có thể moi ra chứng cứ, mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều!
Nam Cung Bạch Thái bước ngang sang, chắn đường hắn:
- Tây Hải Vương dặn dò ta nhất định phải trông chừng ngươi cẩn thận, không được để ngươi rời đi.
Lý Duy Nhất nói:
- Yên tâm đi, ta đã bình tĩnh lại rồi. Hơn nữa, hiện tại đang trong thời kỳ ngừng chiến, Mộ Phủ Thành có Kỳ Trữ Thiên Tử tọa trấn, nếu ta xảy ra chuyện gì ở trong thành, Đại cung chủ tự nhiên sẽ tính sổ với nàng.
Nam Cung Bạch Thái khẽ lắc đầu.
Lý Duy Nhất biết nàng có ý tốt, không muốn mạnh tay với nàng, liền kiên nhẫn giải thích:
- Tìm được đại tướng Thống Quân của Nham Vương Đạo Quân là Cơ Thượng Hoàn, là có thể biết hôm đó có phải hắn đuổi theo Tiểu Chúc hay không, tại sao lại đuổi theo nàng. Chỉ có như vậy, mới có thể điều tra ra thân phận của Tiểu Chúc.
Thấy hắn khôi phục lại vẻ khôn ngoan và trầm tĩnh, Nam Cung Bạch Thái nói:
- Nham Vương Đạo Quân quanh năm sinh sống dưới lòng đất, những nhân vật cấp đại tướng Thống Quân, mỗi người đều là cao thủ cực kỳ lợi hại trong số Đại Trường Sinh. Nếu biết truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử oai danh lẫy lừng như ngươi đang tìm hắn, hắn chắc chắn sẽ không xuất hiện.
- Nếu là Phương Vũ Đình tìm hắn thì sao?
Lý Duy Nhất nói tiếp:
- Nham Vương Đạo Quân chắc chắn có sản nghiệp ở Mộ Phủ Thành! Ta dùng thân phận Phương Vũ Đình quậy tung một trận, không sợ hắn không đến. Không đến thì tất cả sản nghiệp của Nham Vương Đạo Quân ở Mộ Phủ Thành cũng đừng hòng giữ lại.
Đôi mắt Nam Cung Bạch Thái sáng rực lên:
- Cách này có vẻ khả thi đấy, nhưng phải thông báo trước cho đội chấp pháp về thân phận và mục đích của ngươi.
Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết rồi lặng lẽ rời khỏi trang viên, đến Tán Nhân Hội Quán trước.
Tiêu Hắc mừng rỡ vô cùng vội vàng đến bái kiến, cùng đi theo còn có bốn cố nhân Trường Sinh cảnh của Mạc Nam Sinh Cảnh.
Lý Duy Nhất dùng thân hình, diện mạo của Phương Vũ Đình, đứng ngạo nghễ bên hành lang sơn đỏ ở lầu hai, quay lưng lại với họ:
- Giúp ta điều tra một chuyện, ta cần thông tin về tất cả sản nghiệp của Nham Vương Đạo Quân tại Mộ Phủ Thành, cần phải nhanh chóng.
Một lão nhân có tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng của Mạc Nam Sinh Cảnh nói:
- Tất cả sản nghiệp ư? Việc này khó tra đấy, sản nghiệp mà Nham Vương Đạo Quân ẩn giấu ở Mộ Phủ Thành quá nhiều, riêng chỗ ta biết cũng đã có bảy, tám chỗ rồi.
Người này mặc áo giáp, giữ chức vụ trong Thành Chủ Phủ.
Lý Duy Nhất nói:
- Tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu! Nơi lớn nhất là ở đâu?
Tiêu Hắc cười nhạt:
- Tự nhiên là Nham Khuyết Cung! Nham Khuyết Cung là tòa cung điện lớn nhất Mộ Phủ Thành, nằm trong chợ đen phía tây thành, do đích thân đứa con trai thứ năm của Nham Vương là Nham Thời Quan tọa trấn.
- Bề ngoài, Nham Khuyết Cung là cửa hàng cầm đồ, nhưng thực chất là nơi tiêu thụ của cải mà đạo quân giết người, cướp bóc từ các châu mang về. Lại là trạm trung chuyển đồ vật tiến cống cho Diêm Quân của các thế lực thuộc các châu. Bên trong giấu giếm vô số những việc đen tối nhơ bẩn, hàng ức tài bảo, cao thủ như mây. Do có liên quan đến Nham Vương và Diêm Quân, lại nộp một lượng thuế khổng lồ mỗi năm, Thành Chủ Phủ cũng nhắm mắt làm ngơ cho bọn họ.
- Tốt lắm!
Lý Duy Nhất đập mạnh một cái vào lan can:
- Vậy tu vi của Nham Thời Quan là gì?
- Đạt đến Trường Sinh cảnh lục trọng đã nhiều năm, chắc là đỉnh phong rồi. Hắn tu luyện Thạch Long Quyết và đế thuật Di Sơn Triệt Địa, là cao thủ đứng đầu dưới cấp Siêu Nhiên.
Tiêu Hắc nhận ra Phương Vũ Đình dường như định làm chuyện mạo hiểm, liền khuyên can:
- Phương đại nhân tuyệt đối đừng đắc tội bọn họ! Nham Thời Quan là kẻ có thủ đoạn độc ác, chiến lực cao cường, Nham Vương lại càng là một tồn tại đáng sợ vô cùng.
Lý Duy Nhất không muốn liên lụy họ vào tai họa:
- Không cần điều tra sản nghiệp của Nham Vương Đạo Quân nữa! Nếu còn nhớ giao tình ngày xưa, các vị hãy đi đến các châu ở Lang Độc Hoang Nguyên, giúp ta tìm hai nữ tử tên là Phương Vũ và Tiểu Chúc. Bọn họ mất tích ở bộ lạc Mộc thị, Trận Tiên Thành.
Nói xong, hắn lấy bức họa bằng linh quang ngưng tụ từ niệm lực đưa cho họ.
- Phương đại nhân có căn dặn, chúng ta tất nhiên sẽ dốc hết sức mình.
Tiêu Hắc dẫn bốn vị võ tu Trường Sinh cảnh của Mạc Nam Vương Đình ngày xưa cáo từ rời đi, ai nấy trở về phủ để an bài công việc. Không lâu sau, năm người cưỡi ngựa bay ra khỏi thành, tỏa đi khắp các châu.
Lý Duy Nhất đứng trên tường thành, dõi mắt nhìn họ ra khỏi thành, trong lòng thầm cảm thán về tình cảm của Phương Vũ Đình và những người này. Chỉ một câu dặn dò, năm vị võ tu Trường Sinh cảnh đã lập tức gác lại mọi chuyện để đi làm.
Phương Vũ Đình của năm xưa hẳn là một võ tu cực kỳ có sức hút nhân cách.
Mộ Phủ Thành là thành trì lớn nhất trong ba mươi sáu châu ở Lang Độc Hoang Nguyên, quản hạt vùng đất sáu châu, thế lực ảnh hưởng đến mười lăm châu, thực lực mạnh mẽ có thể xưng là cấp chuẩn Ức.
Là đứng đầu trong tất cả Thiên Vạn thế lực ở hoang nguyên.
Dân số trong thành lên đến ngàn vạn, diện tích trải rộng hàng trăm dặm, không có vẻ linh tú và ngăn nắp như tiên cung trên trời của Thành Lăng Tiêu, mà mang một khí thế hoang dã của vô vàn bộ lạc hội tụ, một nét đặc trưng riêng biệt của vùng hoang nguyên.
Ở đây, có thể thấy võ tu từ các Sinh Cảnh mặc đủ loại trang phục, dị thú ở khắp nơi, thỉnh thoảng có linh trùng bay ra từ các cửa tiệm.
Bước vào chợ đen phía tây thành bao phủ bởi trận pháp bóng đêm.
Ánh mặt trời biến mất, trời đột ngột tối đen.
Khu vực trong thành yên tĩnh đến đáng sợ, cứ cách ba mươi trượng mới có một chiếc đèn lồng được treo lên, biến thành một tòa thành không có ban ngày, cá lớn nuốt cá bé. Người đi trên đường phố chẳng có ai là tay mơ, thậm chí còn có thể thấy bóng dáng của Yêu tộc và Thệ Linh.
Nham Khuyết Cung là một kiến trúc bằng đá màu xanh đen rộng hơn ba mươi mẫu, tòa nhà chính cao năm tầng, ba mặt đối diện với đường chính, chiếm cứ vị trí cốt lõi của chợ đen.
- Ầm!
Cửa ngọc bích có bố trí trận pháp phòng ngự, bị một chưởng đánh vỡ nát, mảnh vỡ của cửa bay ngược vào trong.
Trong đó có một mảnh vỡ to bằng mặt bàn đập vào đại sảnh tiếp khách, cắm sâu vào bức tường, phát ra một chuỗi âm thanh nứt vỡ. Tiếp theo đó là tiếng thét chói tai và tiếng hét giận dữ của cao thủ võ đạo.
- Bùm! Bịch...
Bốn hộ vệ ở Đạo Chủng cảnh hạ phẩm gác cổng kêu rên thảm thiết, đồng loạt văng ra đập mạnh xuống nền đá lót ngoài đại sảnh tiếp khách.