Trong hộp rõ ràng là bốn tấm sách ngọc, tất cả đều ngửa mặt lên, trên đó khắc bốn chữ “Trường Sinh tranh độ“.
Liếc nhìn tấm sách ngọc, sắc mặt Nham Thời Quan thoáng chốc trở thành màu gan heo, lập tức đóng sầm lại, lên tiếng cảnh cáo:
- Phương Vũ Đình, ngươi thật sự gánh không nổi việc này. Ta không cần biết ngươi có ân oán gì với Cơ Thượng Hoàn, nếu chuyện này bại lộ, ngươi có mười cái mạng cũng phải chết.
Lý Duy Nhất giật lấy hộp gỗ:
- Ai đưa cho ngươi? Là người nào đó của Nham Vương Đạo Quân bảo ngươi bí mật mang đi bán đúng không? Người đó không dám động vào, thế mà ngươi dám à?
Nham Thời Quan đáp:
- Ta không biết.
Một bóng người bỗng nhiên xuất hiện trong Nham Khuyết Cung, đứng bên bờ ao cách Nham Thời Quan mười mấy trượng.
Lý Duy Nhất vỗ chưởng đánh Nham Thời Quan ngã xuống đất, xương mặt vỡ nát, ngất lịm đi.
Sau đó, hắn tiến về phía Tiết Thiên Thọ bên ao nước, kính cẩn hành lễ:
- Thánh Ti Thiếu Dương Ti, bái kiến Phó Tiêu Tôn.
- Bớt dựa dẫm quan hệ đi.
Sắc mặt Tiết Thiên Thọ lạnh lẽo nghiêm nghị:
- Bản tọa và Tiêu Tôn Động Khư Doanh Trang Sư Nghiêm có giao tình ba ngàn năm, đến đây là vì đệ tử Tả Khâu Hồng Đình của hắn. Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Thật sự là Nham Vương Đạo Quân đã bắt người sao, có chứng cứ xác thực không?
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu có bằng chứng thì ta đã truyền tin khắp Bách Cảnh qua Tinh Thiên Kính, dùng sức ép của ức vạn người buộc Độ Ách Quan tới cứu người, buộc đội chấp pháp các ngươi hành động, ép Nham Vương Đạo Quân phải ngoan ngoãn dùng kiệu tám người khiêng trả người về. Cần gì phải đi cầu xin ngài?
Tiết Thiên Thọ cũng biết mình hỏi chưa thỏa đáng, nét mặt dịu đi đôi chút:
- Ngươi khoan hãy nóng nảy, Kỳ Trữ Thiên Tử sắp thông báo cho các thế lực lớn ở Lang Độc Hoang Nguyên, cũng như Nham Vương Đạo Quân và Phòng Phong Đạo, họ ắt sẽ biết nặng nhẹ.
- Thông báo có tác dụng sao?
Lý Duy Nhất đáp lại:
- Có thể làm cho Tả Khâu Hồng Đình biến mất không một dấu vết và dám đối phó với nàng, khắp Lang Độc Hoang Nguyên có bao nhiêu người? Mộ Phủ Thành dám không? Ngay cả Mộ Phủ Thành cũng chưa chắc dám. Một khi đã bắt người đi, chứng tỏ chúng đã biết thân phận của nàng, các ngươi càng thông báo, Tả Khâu Hồng Đình càng nguy hiểm, đến lúc đó mọi dấu vết tử vong sẽ bị xóa sạch. Ngay cả Quách Cự có đầy đủ dấu vết tử vong mà đội chấp pháp còn không tìm được hung thủ.
Tiết Thiên Thọ lộ vẻ mặt nghiêm trọng, chìm vào suy tư, sau đó lập tức cách không truyền âm để trao đổi với Kỳ Trữ Thiên Tử.
Nếu Tả Khâu Hồng Đình mất tích ở Lang Độc Hoang Nguyên, hắn thật sự không dễ ăn nói với Trang Sư Nghiêm.
Không phải Tiết Thiên Thọ và Kỳ Trữ Thiên Tử không nghĩ ra việc thông báo cho các thế lực lớn sẽ làm Tả Khâu Hồng Đình rơi vào tình thế nguy hiểm hơn. Chỉ là họ không coi trọng sự việc đến mức như Lý Duy Nhất, bởi họ cần quan tâm đến tất cả Trường Sinh Nhân của ba thế hệ trẻ, chứ không phải một cá nhân cụ thể.
Một lúc sau, Tiết Thiên Thọ mới hỏi:
- Ngươi công kích Nham Khuyết Cung là muốn làm gì?
Lý Duy Nhất liền trình bày mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Tiết Thiên Thọ khẽ gật đầu:
- Đây quả thật là hướng giải quyết duy nhất hiện tại! Đối với thân phận của Phương Vũ Đình, bọn họ xác thực sẽ xem nhẹ hơn nhiều.
- Không, hiện tại vẫn còn một cơ hội đột phá thứ hai.
Lý Duy Nhất trao chiếc hộp gỗ chứa bốn tấm sách ngọc qua.
Tiết Thiên Thọ ngay lập tức lật xem bốn tấm sách ngọc Trường Sinh tranh độ. Một tấm thuộc về Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc, một tấm của Trường Sinh Nhân đời thứ tám Thánh Triều, hai tấm còn lại của Trường Sinh Nhân đời thứ chín của liên minh ba nhà.
Biết được nguồn gốc của sách ngọc, Tiết Thiên Thọ lập tức sưu hồn Nham Thời Quan đang ngất xỉu trên mặt đất.
Thu lại linh quang ở mi tâm, ánh mắt Tiết Thiên Thọ trở nên sắc bén:
- Là người của Binh Tôn Sứ của Nham Vương Đạo Quân đưa cho hắn, bảo hắn bán một cách cẩn thận để đổi lấy tinh dược ngàn năm. Chứng cứ, giờ thì đã có rồi, bản tôn đang lo không có chỗ xả giận đây. Hừ!
Có bằng chứng và không có bằng chứng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tiết Thiên Thọ tự tin rằng chỉ cần lợi dụng việc này, sẽ có thể khiến Nham Vương Đạo Quân phải trả giá đắt. Việc ám sát Trường Sinh Nhân, đoạt sách ngọc chính là đối đầu với quy tắc của toàn Nhân tộc.
- Không có tác dụng đâu! Phó Tiêu Tôn cũng vừa nói, là Binh Tôn Sứ sai người giao cho Nham Thời Quan, vậy sao gọi là bằng chứng thép được? Đến lúc đó, bọn họ chỉ cần quẳng vài con dê thế tội ra. Hắn trốn dưới lòng đất, ngài dám xuống đó bắt không?
Lý Duy Nhất cho rằng, nếu không hạ bệ được những nhân vật cấp Siêu Nhiên của Nham Vương Đạo Quân, thì căn bản chẳng có cách nào thương lượng và cứu người.
Tiết Thiên Thọ phản bác:
- Ngươi đang nghi ngờ ai vậy? Bản tôn đã vào sâu trong Vong Giả U Cảnh không biết bao nhiêu lần, lẽ nào không dám xuống lòng đất sao?
Lý Duy Nhất tiếp hỏi lại:
- Ngươi thật sự sẽ đi sao? Chẳng lẽ không sợ rầm rộ đi hỏi tội, cuối cùng chỉ mang về vài con dê thế mạng?
Tiết Thiên Thọ cũng hiểu Nham Vương Đạo Quân khó đối phó tới mức nào, điều Lý Duy Nhất nói là hoàn toàn có khả năng. Nếu thật sự chỉ kết thúc một cách qua loa như vậy thì thật mất mặt, e rằng sẽ bị các lão bằng hữu giễu cợt hàng trăm năm.
Tiết Thiên Thọ ngẫm nghĩ một lúc:
- Có nhân chứng, có sách ngọc, với một đám cướp quèn, bản tôn có thừa cách để bắt chúng trả giá thật đắt.
Lý Duy Nhất nói:
- Hay là để ta đưa ra một đề nghị.
- Tính tới thời điểm hiện tại, vụ án ám sát Trường Sinh Nhân ầm ĩ nhất Lang Độc Hoang Nguyên là cái chết thảm của môn sinh Thiên Tử Thánh Triều Quách Cự và bảy Trường Sinh Nhân khác. Vụ này đã làm Thánh Triều mất hết thể diện, gây ra chấn động ngay trong triều đình, người dân Thánh Triều xem đó là nỗi sỉ nhục, vậy mà vẫn mãi không tìm được hung thủ. Mặt mũi đệ nhất thiên hạ của Thánh Thiên Tử cho tới giờ vẫn đang bị đội chấp pháp giữ trong túi áo đấy.
- Sao không đổi bốn tấm sách ngọc này thành sách ngọc của Trường Sinh Nhân Thánh Triều? Trong đó có cả tấm của Quách Cự.
- Dù sao Nham Thời Quan cũng chỉ là nhân chứng, hắn cũng không rõ nguồn gốc bốn tấm sách ngọc trong hộp gỗ là từ đâu.
- Làm như vậy cả ba bên đều có lợi. Đội chấp pháp có thể cho thiên hạ một câu trả lời, Thánh Triều có thể báo cáo với dân chúng, còn ta có thể mượn được luồng gió này. Sự thật thế nào đâu còn quan trọng nữa đúng không? Tội ác của Nham Vương Đạo Quân nhiều bao nhiêu thì xin Phó Tiêu Tôn hãy xuống địa cung, mà xem kiểm tra sổ sách liền biết ngay, đáng lẽ phải bị diệt trừ từ lâu rồi!
Với tâm cảnh của Tiết Thiên Thọ cũng bị kinh ngạc trước sự táo bạo của Lý Duy Nhất. Một võ tu Trường Sinh cảnh nhỏ bé lại dám mưu đồ một chuyện tày trời như vậy:
- Ngươi nghĩ rằng, Thánh Triều sẽ vì tám Trường Sinh Nhân mà dễ dàng xuất binh sao?