Lời hồi đáp của Muộn Hồ Lô (1)

Lý Duy Nhất trả lời:

- Phó Tiêu Tôn thực sự nghĩ rằng Thánh Triều không muốn nhân cơ hội Ma Quốc đang thù trong giặc ngoài mà đoạt lấy mỏ Huyết Tinh lớn nhất phía nam Doanh Châu này sao? Cơ hội ngàn năm có một thế này, cộng thêm môn sinh Thiên Tử bị giết và vụ sổ sách thối nát tồn tại trăm năm nay, nếu Thánh Triều không bắt lấy cơ hội để dọn sạch mối nguy vùng biên ải, đoạt được siêu lợi nhuận thì những kẻ cầm quyền thật là thiếu quyết đoán làm sao.

- Chướng ngại lớn nhất ngăn cản Thánh Triều đoạt lấy mỏ Huyết Tinh dưới lòng đất là gì? Là các thế lực ở Mộ Phủ Thành sao? Chính là Ma Quốc và Chu Hậu Diêm Quân dưới lòng đất mới đúng.

Con người chỉ ra sức khi liên quan tới quyền lợi của bản thân mình.

Bản năng mách bảo Tiết Thiên Thọ rằng chuyện này khả thi, nhưng hắn thật sự không muốn dính líu vào cuộc tranh giành giữa Ma Quốc và Thánh Triều, nhất là khi phải dùng đến âm mưu quỷ kế.

- Rất khó để gặp được Nội Tướng, lại còn phải bàn bạc những âm mưu xảo trá này với hắn...

Tiết Thiên Thọ khẽ lắc đầu, cảm thấy khó khăn trùng trùng.

- Giành được Lang Độc Hoang Nguyên, nắm trong tay mỏ Huyết Tinh chính là công danh muôn đời, tạo phúc vạn kiếp. Đây đâu phải âm mưu hèn hạ? Đây là đại đạo quang minh rực rỡ đấy!

- Thôi được, có lẽ ta đã đánh giá quá cao khí phách của Thánh Triều.

Lý Duy Nhất lấy ra một chồng sách ngọc dày:

- Mười bảy huyện trong một quận, cùng với một khoáng mạch trăm dặm. Ta dùng mười chín tấm sách ngọc này để đổi lấy một chỉ dụ của Nội Tướng, như vậy đã đủ chưa? Ta thấy cái giá này vô cùng hợp lý. Phó Tiêu Tôn giúp một tay đi, hãy truyền tin này tới Nội Tướng, có thành công hay không thì cũng nên thử một chút.

Điều Chu Hậu, Diêm Quân lo ngại nhất chính là kẹt giữa hai thế lực Ma Quốc và Thánh Triều.

Nếu Thánh Triều hạ quyết tâm thật sự, bọn chúng chỉ còn một con đường chết.

- Chỗ này còn có hai tấm sách ngọc nữa!

Tiết Thiên Thọ lấy hai sách ngọc lãnh thổ của Lang Độc Hoang Nguyên từ trong hộp gỗ ra, nhìn Lý Duy Nhất, chợt có một nhận thức hoàn toàn mới về người đứng đầu Địa Bảng trong kỳ này.

Người dám nghĩ thì nhiều, nhưng kẻ dám làm thì rất ít.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngoài ra, xin Phó Tiêu Tôn báo với chân truyền Đạo Cung một tiếng, bảo nàng dẫn thêm nhiều người tới.

Tiết Thiên Thọ liếc nhìn phía địa cung, khẽ gật đầu:

- Bản tôn không chỉ là Thống Lĩnh đội chấp pháp, mà còn là Phó Tiêu Tôn của Tiêu Linh Quân, sẽ luôn để mắt tới nơi này.

Tiết Thiên Thọ tạm thời giao Nham Thời Quan cho Lý Duy Nhất.

Dùng người này để dụ Cơ Thượng Hoàn ra là điểm đột phá duy nhất để tìm kiếm Tả Khâu Hồng Đình.

Tuy hắn là Siêu Nhiên đỉnh phong, Thống Lĩnh đội chấp pháp, nhưng cần phải chịu trách nhiệm cho sự an nguy của toàn bộ Trường Sinh Nhân ba thế hệ trẻ, không thể dồn quá nhiều tinh lực, chỉ đành giao tất cả những chuyện này cho một tiểu bối Trường Sinh cảnh, trong lòng ít nhiều cũng có chút áy náy.

Trận chiến khó nhằn như vậy, ngay cả hắn cũng cảm thấy vướng tay, tự hỏi rất có thể mình sẽ thỏa hiệp vì lợi và hại.

Tiết Thiên Thọ bước ra khỏi Nham Khuyết Cung, thở dài một tiếng, không ôm hy vọng quá lớn:

- Rốt cuộc vẫn là già rồi, thiếu đi dũng khí liều mạng tiến lên phía trước như thời còn trẻ. Trang Sư Nghiêm, ngươi sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào đây?

...

Lý Duy Nhất nhìn Nham Thời Quan đang nằm trên mặt đất.

Quá đáng tiếc!

Nếu trong hộp gỗ là ba tấm sách ngọc của Thánh Triều bị Thạch Na Nhĩ cướp đi thì tốt biết bao, hắn liền có thể mượn việc này làm rất nhiều chuyện, tạo ra thanh thế lớn hơn. Hoàn toàn gán cái chết của môn sinh Thiên Tử và Trường Sinh Nhân Thánh Triều lên người Nham Vương Đạo Quân.

Hắn lẩm bẩm:

- Thạch Na Nhĩ... ngươi sẽ đến Mộ Phủ Thành chứ?

Lý Duy Nhất suy sụp ngồi xuống bậc đá, cảm thấy sâu sắc sự bất lực.

Hắn thả Thất Phượng và Tả Khâu Tinh Đình ra khỏi túi trùng.

Đêm đó trao đổi kỳ trùng với Tả Khâu Hồng Đình là bởi vì muốn mượn Tả Khâu Tinh Đình điều động bầy trùng, che đậy dấu vết rút lui. Mục tiêu của nó nhỏ hơn Phượng Sí Nga Hoàng, có thể che mắt tai mắt tốt hơn.

Tả Khâu Tinh Đình nằm trong lòng bàn tay Lý Duy Nhất, vô cùng suy yếu, tinh thần uể oải.

Trùng văn trong cơ thể nó là do máu và linh quang của Tả Khâu Hồng Đình vẽ lên. Chủ nhân gặp nạn, kỳ trùng cũng sẽ bị tổn thương không nhỏ.

Trạng thái của nó vừa hay phản ánh tình cảnh lúc này của Tả Khâu Hồng Đình vô cùng hung hiểm.

Lý Duy Nhất khẽ hỏi:

- Vẫn không cảm ứng được sao?

Tả Khâu Tinh Đình lắc đầu.

- Yên tâm, ta nhất định sẽ cứu Hồng Đình về.

Lý Duy Nhất an ủi nội tâm bi thống của nó, thu về túi trùng, chống đỡ thân thể mệt mỏi, đứng thẳng tắp, một lần nữa lấy lại tinh thần, không thể để nghẹn lại cơn tức trong lòng.

Chợ đen phía tây thành là một tòa thành không ngủ.

Nham Khuyết Cung vô cùng tĩnh mịch, chỉ có lác đác vài chiếc đèn lồng treo trong vườn, đung đưa theo gió.

Đứng lặng hồi lâu trong bóng tối, hắn lẩm bẩm:

- Muộn Hồ Lô, lần này ngươi sẽ giúp ta chứ?

Một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên trong vô hình vô ảnh:

- Được!

Lý Duy Nhất ngây người một lúc lâu, nhìn quanh bốn phía, chưa từng nghĩ tới nàng thực sự đáp lại, liền hỏi:

- Vừa rồi là ngươi đang nói chuyện sao?

Âm thanh vô hình lại vang lên lần nữa:

- Ngươi phải chuẩn bị sẵn tâm lý trả giá đắt.

Lý Duy Nhất không hề để ý điểm này, chỉ cần xác định là nàng đang hồi đáp thì tốt rồi, hắn cười khổ hỏi:

- Tại sao lần này giúp ta?

Âm thanh không có cảm xúc, dường như cũng không có tình cảm:

- Rốt cuộc ngươi đã biết bản thân muốn cái gì!

Trước đây hắn đều đang giúp người khác tranh đoạt, lúc đại tế Mãng Sơn là giúp Cửu Lê Tộc tranh đoạt, Tiềm Long Đăng Hội là giúp Tả Khâu Môn Đình tranh đoạt, ở Vân Thiên Tiên Nguyên là giúp Thành Lăng Tiêu tranh đoạt, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là giúp Tuế Nguyệt Cổ Tộc tranh đoạt, Trường Sinh tranh độ lại là giúp Ngọc Dao Tử tranh đoạt.

Lần nào hắn cũng có thể chọn làm người ngoài cuộc, hoặc chọn lượng sức mà đi, duy chỉ có lần này là không thể chọn.

Tả Khâu Hồng Đình không mất tích ở Tả Khâu Môn Đình, cũng không phải ở Độ Ách Quan.

Đây là một cuộc chiến trong nội tâm của hắn!

Có được lời hồi đáp của Muộn Hồ Lô, trong lòng Lý Duy Nhất yên tâm hơn rất nhiều, kéo Nham Thời Quan về lại sảnh đón khách.

Võ tu Đạo Chủng cảnh và Linh Niệm Sư của Nham Vương Đạo Quân e sợ hung uy của Nham Thời Quan, vậy mà thực sự không có ai nhân cơ hội này bỏ trốn. Nhìn thấy Lý Duy Nhất quay lại, từng người đều đứng thẳng tắp.

Hắn lên tiếng dặn:

- Ra ngoài hết đi, canh cửa cho tốt.

Sau khi Lý Duy Nhất xua đuổi bọn họ, liền bày ra một trận pháp che chắn đơn giản trong sảnh đón khách, đả tọa giữa gian sảnh tối tăm trống trải và đầy mảnh vỡ ngổn ngang

Lý Duy Nhất lấy ra không gian bảo bình chứa Nghiệp Hỏa màu xanh lam từ Túi Càn Khôn.

Bảo bình giống như một bình hoa sứ trắng lớn bằng bàn tay, được đặt ở trước người.

- Ào!

Một luồng Nghiệp Hỏa màu xanh lam bị pháp khí của Lý Duy Nhất dẫn động ra từ trong bình.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters