An tỷ tỷ (2)

Thạch Na Nhĩ mang theo Tiên Pháp Tinh Thần trên người, lại trốn về Nham Vương Đạo Quân, rõ ràng là bị ép đến bước đường cùng, có người đang truy kích hắn.

Người này nếu không phải là An Nhàn Tĩnh thì chính là Lê Viên Triệt, không có người thứ ba.

An Nhàn Tĩnh ngừng tụng kinh, cả người tĩnh lặng như một bức tượng Phật:

- Ta nghe được tin tức của ngươi liền lập tức chạy tới đây. Ngươi có biết nguyên nhân không?

Lý Duy Nhất nói:

- An Điện Chủ tu luyện Lục Như Phần Nghiệp nhiều năm, vô cùng am hiểu chiêu đạo thuật này, có thể trợ giúp ta một tay.

An Nhàn Tĩnh khẽ lắc đầu:

- Ta đến để khuyên ngươi đừng nên tu luyện, tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu nguy hiểm cùng cực, chỉ cần vô ý một chút sẽ bị chết cháy. Duy Nhất, dây cung trong lòng ngươi căng quá rồi!

Chuyện nhà mình tự mình biết, Lý Duy Nhất khẽ gật đầu:

- Ta chỉ là không thể xả đi cơn tức này, ta mà thả lỏng, mọi người cũng sẽ thả theo.

An Nhàn Tĩnh hỏi:

- Cùng ta đi dạo một chút không? Vừa rồi lúc ta đi vào có thấy bên ngoài đang đốt pháo hoa.

An Nhàn Tĩnh đứng dậy, đi ra ngoài trước.

Lý Duy Nhất biết nàng có lòng nghĩ cho mình nên không từ chối, đứng dậy đi theo.

An Nhàn Tĩnh tu luyện Vô Hình Vô Tướng Phật Điển, trước khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, dung mạo mỗi ngày thay đổi một lần, biến hóa theo tâm trạng và tâm ý.

Đêm nay, bộ dạng nàng tầm hai mươi tuổi, không xinh đẹp, tướng mạo bình thường đến mức tùy tiện tìm trên đường lớn cũng có thể thấy một đống người, nhưng đôi mắt sáng ngời kia lại mang vẻ đẹp và trí tuệ khiến người ta chiêm ngưỡng không chán.

Đi cùng nàng trên con đường nhỏ trong hoa viên của Nham Khuyết Cung, tâm tư Lý Duy Nhất dị thường bình tĩnh, không chút gợn sóng.

Tiếng pháo nổ vang lên, pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm.

An Nhàn Tĩnh dừng bước, nhìn qua đó, mỉm cười nói:

- Bốn năm trước, ở Đông Hải, ngươi nói muốn dùng thời gian mười năm để đuổi kịp ta, ta chỉ xem như ngươi niên thiếu ngông cuồng, rất muốn gõ một cái vào đầu ngươi, gõ cho ngươi tỉnh lại. Nhưng hôm nay nhìn lại, ta cảm thấy căn bản không cần đến mười năm.

Lý Duy Nhất nói:

- An Điện Chủ không cần phải chịu áp lực, lúc đó ta đúng là niên thiếu ngông cuồng, thời gian tu luyện của ta đã sớm vượt qua mười năm rồi.

An Nhàn Tĩnh khẽ lắc đầu:

- Áp lực? Không, ngươi không biết ta vui mừng thế nào khi biết ngươi bước lên vị trí thứ nhất của Trường Sinh Địa Bảng đâu, lúc đó ta đã nghĩ, dù đời này không thể vào Bỉ Ngạn thì dường như cũng chẳng phải chuyện gì to tát, tiểu tử kia bị ta tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành từ lúc còn nhỏ bé nay đã tiền đồ rồi, rất có tiền đồ! Người đứng nhất Địa Bảng thế mà đã từng bóp vai đấm lưng cho ta.

Nghe nàng nói lời này, Lý Duy Nhất nở nụ cười:

- An Điện Chủ không cần cố ý chọc ta cười, ta không yếu ớt như vậy, nội tâm ta rất cường đại.

An Nhàn Tĩnh thu hồi ánh mắt:

- Ta đã không còn là An Điện Chủ nữa, ta quyết định sẽ không quay về Lăng Tiêu Đạo Giáo, ngươi hãy đổi cách xưng hô đi? Pháo hoa tàn nhanh thật đấy.

Lý Duy Nhất không hề suy nghĩ, cách xưng hô vẫn luôn quẩn quanh trong lòng buột miệng thốt ra, khẽ gọi:

- An tỷ tỷ!

Lần đầu tiên hai người gặp nhau ở Thành Cửu Lê, cảm giác An Nhàn Tĩnh mang đến cho hắn giống như một người tỷ tỷ vô cùng thân thiết, hoàn toàn không có cảm giác xa cách.

An Nhàn Tĩnh cau mày, cảm thấy tiểu tử này chắc bây giờ sẽ không có tâm trạng trêu ghẹo nàng, lại nghĩ đến cảnh giới tu vi hiện tại của hắn, cũng không nói nhiều nữa.

Lý Duy Nhất hỏi:

- An tỷ tỷ cảm thấy, Bách Cảnh Sinh Vực có loại bí bảo có thể tìm được tu giả giống như Thiên Hạ Chúng Sinh Đồ không?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Đừng có bệnh vội vái tứ phương! Bách Cảnh Sinh Vực quá lớn, cường giả nhiều như mây, ai có thể sử dụng pháp tắc ngưng tụ ra bảo vật như vậy chứ? Thật ra, khi đến Lang Độc Hoang Nguyên, ta vẫn luôn tìm ngươi. Ta đã tìm thấy Thạch Na Nhĩ ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nhưng lại không có cách nào giữ chân hắn, hắn đã trốn đến Lang Độc Hoang Nguyên, có xác suất lớn đã đi xuống lòng đất, hắn rất có thể là con trai của Nham Vương. Sao không công bố Tiên Pháp Tinh Thần ra ngoài, dụ đám Siêu Nhiên đỉnh phong trong thiên hạ và Trữ Thiên Tử tiêu diệt Nham Vương Đạo Quân, báo thù cho Hồng Đình?

Lý Duy Nhất trầm tư một lúc, rồi mới bảo:

- Thực ra trong lòng ta từ đầu đến cuối vẫn ôm một tia vọng niệm, thứ ta cần từ trước đến nay không phải là tiêu diệt ai, ta chỉ muốn cứu người. Hơn nữa, công bố Tiên Pháp Tinh Thần rồi thì ngươi làm thế nào đây?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Ta cùng ngươi đi hết đoạn đường này, nếu có thể sống sót, hẳn là sẽ đến Trung Thổ hoặc Tịnh Thổ Phật Quốc. Ta đã sớm muốn đi ra ngoài, quãng đời còn lại ngắm nhìn thế giới này thật kỹ.

Lý Duy Nhất chấn động trong lòng:

- Ý của An tỷ tỷ là?

Ánh mắt An Nhàn Tĩnh vô cùng kiên định, giọng điệu lại vẫn dịu dàng bình tĩnh như thế, mang đến cho người ta sự dễ chịu không gì sánh được:

- Ta sẽ ở lại Nham Khuyết Cung, chúng ta cùng nhau đi hoàn thành chuyện ngươi muốn làm.

Lý Duy Nhất phải dùng thân phận Phương Vũ Đình mới có thể dụ Cơ Thượng Hoàn ra mặt.

Bất cứ kẻ nào khác giúp hắn đều có thể làm lộ thân phận Lý Duy Nhất của hắn, từ đó làm kẻ thù hoảng sợ lùi bước trước thời hạn.

An Nhàn Tĩnh thì sẽ không như thế, người trong thiên hạ thậm chí không biết khuôn mặt này của nàng là ai. Dù có nói nàng là nha hoàn của Phương Vũ Đình thì cũng sẽ không có ai hoài nghi.

Lý Duy Nhất trầm mặc rất lâu mới nói:

- Rất nguy hiểm...

An Nhàn Tĩnh trấn an hắn:

- Ta biết! Nhưng vào thời khắc tăm tối nhất của ta, chính ngươi đã nói cho ta biết tin tức về Tiên Pháp Tinh Thần, ta mới nhặt lại được hy vọng võ đạo. Bây giờ đến lúc ngươi cần được giúp đỡ nhất, ta và ngươi cùng nhau đi đoạn đường gian nan nhất này. Người tu Phật coi trọng chữ duyên, ngươi cứ coi như đây là cái duyên quen biết một hồi. Người tu Phật coi trọng nhân quả, đây có lẽ chính là cái nhân gieo xuống trong quá khứ, giờ mọc ra quả. Người tu Phật coi trọng kiếp sau, không sợ sống chết.

An Nhàn Tĩnh đi ngang qua trước mặt hắn, hướng về phía sảnh đón khách:

- Đi thôi, ta giúp ngươi tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu, có thể thành công hay không, còn phải xem vị trí thứ nhất Địa Bảng như ngươi có phải là hư danh hay không. Ngộ tính và tính nhẫn nại, ngươi đều không thiếu.

Lý Duy Nhất rảo bước đuổi theo hỏi:

- Không phải ngươi nói tu luyện tầng sáu rất nguy hiểm sao?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Có ta ở đây thì cũng không nguy hiểm đến vậy.

...

Tiêu Linh Quân nhất định phải có năng lực truyền đạt tin tức với tốc độ nhanh nhất, Tiết Thiên Thọ chính là thông qua phương thức của Tiêu Linh Quân, đưa bức thư của Lý Duy Nhất đến Động Khư Doanh.

Xem xong nội dung trên thư, Trang Sư Nghiêm luôn ôn hòa lại đập mạnh một chưởng lên bàn gỗ:

- Quả thực là vô pháp vô thiên!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters