Sau khi tất cả Trường Sinh Nhân của Đạo Cung đều đi khỏi Nham Khuyết Cung, Khương Ninh lần nữa bước vào trận pháp ở sảnh đón khách, nhìn Lý Duy Nhất vẫn đang hấp thu Nghiệp Hỏa màu xanh lam:
- Ta đã gặp một người ở Lang Độc Hoang Nguyên, có lẽ nàng ấy có thể giúp ngươi một tay.
Lý Duy Nhất lạnh nhạt đáp:
- Không cần!
Lý Duy Nhất và Đạo Cung cũng có ân oán, hắn không tin tưởng bọn họ.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn lôi kéo người khác vào chuyện nguy hiểm này.
- Đây là sổ sách liên quan giữa Nham Vương Đạo Quân và Đạo Nhân, sử dụng thế nào chắc ngươi hiểu rõ. Tấm sách ngọc này đáng giá mười vạn cân Cổ Tiên Long Hài, cứ xem như là thù lao đi!
Lý Duy Nhất nhấc tay dẫn động, sổ sách và sách ngọc đã chuẩn bị từ trước bay về phía Khương Ninh.
Khương Ninh giơ tay đón lấy, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng:
- Ngươi không cần bàn chuyện thù lao với ta. Dù không phải vì ngươi, chỉ vì Hồng Đình, ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Giá trị của tấm sách ngọc này, ta sẽ chuyển cho người cần dùng.
Nhị Phượng nói:
- A Ninh, ta và Tứ Phượng sẽ ở lại, Lý lão đại hiện tại đang cần chúng ta, cũng phải cứu Lão Ngũ và Lão Lục về. Ta làm Nhị ca, gặp chuyện, ta phải có mặt.
Khương Ninh đáp:
- Được.
Khương Ninh nhìn Lý Duy Nhất lần cuối cùng, rảo bước rời đi.
Tầng năm của Lục Như Phần Nghiệp là Lưu Ly Tịnh Hỏa.
Tầng sáu là bước lột xác sâu hơn của Lưu Ly Tịnh Hỏa, từ lửa cháy lan trăm dặm, hóa thành thiêu thiên chử thiên, là sự dung hợp hoàn toàn của tẫn hỏa, Nghiệp Hỏa, tịnh hỏa.
Lý Duy Nhất tu luyện Lục Như Phần Nghiệp, không chỉ từng hấp thu Tẫn Hỏa trong cơ thể Tẫn Linh, Nghiệp Hỏa trong cơ thể Thệ Linh ở Viễn Cổ Nghiệp Thành, Lưu Ly Linh Quang Hỏa Diễm của Ngọc Dao Tử, mà còn có Kim Ô Hỏa Diễm.
Bốn loại lửa nhìn như đã dung hợp, nhưng mỗi lần thi triển tầng thứ năm của Lục Như Phần Nghiệp, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức ngọn lửa nhỏ bé.
Cùng với việc hấp thu Nghiệp Hỏa màu xanh lam ngày càng nhiều, cơ thể Lý Duy Nhất hoàn toàn bị bao phủ trong lớp ánh sáng cái kén ngọn lửa, một tia dấu vết dung hợp và lột xác nào cũng không cảm nhận được.
Cảm nhận của Lý Duy Nhất phát giác ra điều gì đó, ánh mắt nhìn ra bên ngoài sảnh đón khách.
- Vút!
Một bóng người đang tàng hình phá vỡ lưới ánh sáng trận pháp của mười hai cây trận kỳ, xuất hiện trong Nham Khuyết Cung.
Khúc Dao đi đến bên ngoài sảnh đón khách, nâng bàn tay lên, linh quang trong lòng bàn tay lóe sáng, thân thể bước vào trận pháp che chắn.
Trong sảnh, Lý Duy Nhất đã thu hồi Nghiệp Hỏa, ngồi cô độc trên mặt đất, nhìn Khúc Dao đã giải trừ tàng hình, toàn thân tỏa ra hào quang màu tím.
Khúc Dao giận dữ không thôi:
- Phương Vũ Đình, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Có biết ngươi đã làm loạn đến mức cả thành ầm ĩ rồi không, đều nói ngươi điên rồi, là muốn chết. Lập tức đi theo ta, nhân lúc Nham Vương Đạo Quân vẫn chưa phản ứng lại, trước tiên đến Ma Quốc trốn một thời gian.
Lý Duy Nhất nói:
- Phương Vũ mất tích rồi!
Lửa giận ngút trời của Khúc Dao lập tức giảm đi một nửa, nàng hiểu sâu sắc ý nghĩa của Phương Vũ đối với hắn, như trao cho hắn sinh mệnh thứ hai.
Nàng hỏi:
- Nàng bị Nham Vương Đạo Quân bắt đi sao?
Rõ ràng Khúc Dao biết tin tức Nham Vương Đạo Quân bắt giữ nam nữ Thuần Tiên Thể khắp nơi để cống nạp xuống lòng đất.
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu:
- Không biết! Nhưng có chút manh mối hướng về phía bọn họ. Khúc tiểu thư nên hiểu quyết tâm của ta, từ thời khắc này, chúng ta vạch rõ ranh giới, ngươi hãy đi đi. Khúc tiểu thư có thể đến nơi này, có thể nói ra lời bảo ta đến Ma Quốc lánh nạn, xem như đã trả xong ân tình.
Khúc Dao vặn hỏi:
- Ngươi cảm thấy, ta sẽ e sợ Nham Vương Đạo Quân sao?
Khúc Dao lạnh lùng liếc hắn một cái, trầm tư một lát, đưa ra quyết định:
- Con trai thứ ba của Nham Vương thường đến bái phỏng ca ca ta, xem như là môn khách của Khúc Tướng Phủ. Ta đi tìm ca ca ngay đây, nếu người thật sự bị bọn họ bắt đi, chỉ cần chưa đưa đến hải dương dưới lòng đất thì hẳn là có thể đuổi kịp đem về. Nhưng ngươi phải lập tức cút ngay cho ta, mau chóng trốn đi Tiêu Dao Kinh, đợi tin tức của ta.
Nếu đó thật sự là Phương Vũ, là một Linh Niệm Sư, lấy tu vi và thân phận của Khúc U, Nham Vương Đạo Quân tự nhiên phải nể mặt.
Nhưng đó lại là Tả Khâu Hồng Đình.
Chỉ có Ma Tướng Khúc Kiều Tăng đích thân ra mặt mới có cơ hội.
Đây còn là bởi vì sau lưng Khúc Kiều Tăng là Ma Quốc, cùng với đại quân Ma Quốc bên ngoài Lang Độc Hoang Nguyên.
Lý Duy Nhất không ngờ Khúc Dao có thể nói ra những lời như vậy, hắn nhìn chăm chú vào nàng chốc lát, khẽ lắc đầu:
- Không cần khuyên ta, ta có cách của ta.
Khúc Dao biết hắn cố chấp, lười nói thêm, xoay người rời đi:
- Thật sự bị ngươi làm cho tức chết, nếu ta đánh thắng được ngươi, chắc chắn sẽ cưỡng ép mang ngươi đi.
Lý Duy Nhất gọi một tiếng:
- Khúc Dao! Cảm ơn.
Thêu hoa trên gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong tuyết mới khó.
Nàng có thể làm được đến bước này đã là tương đối không dễ dàng.
Khúc Dao thoáng khựng bước chân, rồi dùng tốc độ nhanh hơn đi ra khỏi sảnh đón khách, tàng hình bay ra khỏi trận pháp rồi rời đi.
Nham Khuyết Cung lúc này không thể nghi ngờ đã trở thành trung tâm cơn bão của Mộ Phủ Thành, cả thành đều đang chờ đợi sự trả thù của Nham Vương Đạo Quân.
Ngay cả Đạo Cung cũng không dám trêu chọc bọn họ, e dè hung uy của họ mà chọn cách ngậm bồ hòn làm ngọt, có thể tưởng tượng được Phương Vũ Đình to gan lớn mật đến cỡ nào.
Trong thời gian ngừng chiến, Trường Sinh Nhân tụ tập trong thành, trút bỏ sự căng thẳng và mệt mỏi của một năm, chìm trong tửu sắc, bày tiệc luận đạo, nghe đàn thưởng múa, Thiên Các và Tiên Lâm là một mảnh phồn hoa xa xỉ, hóa thành chốn danh lợi của thiên kiêu mỹ nhân.
Hình thành sự đối lập rõ rệt với Lý Duy Nhất đang ngồi một mình ở Nham Khuyết Cung.
Đáng lý ra, vị Thập Tuyền Nam Long như hắn mới nên là người nổi bật nhất, đáng được tu giả trẻ tuổi trong thiên hạ kính ngưỡng nhất.
Từ lúc xế chiều đi vào chợ đen phía tây thành, cho đến thời khắc này đã là đêm khuya.
Lý Duy Nhất đả tọa trên mặt đất, bên tai vang lên một trận tiếng tụng kinh mờ ảo xa xăm, nội tâm đầy gợn sóng trở nên bình tĩnh lại.
Một vị cư sĩ áo trắng bước qua lưới ánh sáng trận pháp, đi vào gian sảnh tối tăm, thản nhiên đả tọa ở đối diện hắn.
Tay phải nàng lần tràng hạt, kinh văn bay ra từ môi vang lên du dương không dứt.
Lý Duy Nhất nhìn thẳng vào mắt nàng, trong lòng có một loại xúc động và ấm áp không nói nên lời, lần đầu tiên nở một nụ cười:
- Hóa ra người Khương Ninh nói chính là An Điện Chủ.
Gặp nhau ở Lang Độc Hoang Nguyên, hắn cũng không bất ngờ lắm.