Đến (1)

Lý Duy Nhất mở trận pháp của địa cung, cảm nhận bên ngoài, hỏi:

- Ta nghe nói, một khi giãy đứt toàn bộ bảy sợi Trường Sinh Tỏa và đạt đến thất trọng sẽ như lột xác hoàn toàn, tu vi và chiến lực sẽ được nâng cao một bước dài, hoàn toàn khác hẳn với lục trọng đỉnh phong. An tỷ tỷ có thể giải thích cho ta biết, rốt cuộc thất trọng này có gì khác biệt so với sáu trọng phía trước không?

Hai người đi về phía trên.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Bước vào thất trọng chính là sự giải thoát triệt để của thân thể và hồn linh, quả thực là thay da đổi thịt.

- Nhưng cùng là thất trọng, khoảng cách tu vi và chiến lực có thể dùng từ một trời một vực để hình dung cũng không ngoa. Trường Sinh kinh văn thường cần tu luyện đến năm trăm vạn cái mới có thể bước vào thất trọng trung kỳ. Tu luyện đến một ngàn vạn cái mới có thể bước vào đỉnh phong.

- Chỉ riêng chênh lệch giữa các võ tu thất trọng trung kỳ đã lớn cỡ nào rồi? Sau khi đạt đến thất trọng đỉnh phong, còn có hai cấp độ là Dung Đạo và Hư Đan.

- Dung Đạo là dẫn dắt pháp tắc tiến vào cơ thể, nắm giữ số lượng pháp tắc khác nhau thì chiến lực cũng có sự chênh lệch cực lớn, đây mới là một chặng đường dài nhất. Nhiều Trường Sinh Nhân có thiên tư ngút trời đều già và chết ở cảnh giới này.

- Những nhân vật trên Trường Sinh Thiên Bảng gần như đều là cấp Dung Đạo. Một bộ phận nhỏ ngoại lệ, tới từ chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử.

- Những võ tu đạt đến Hư Đan, bởi vì trong vòng vài năm là có thể bước vào Bỉ Ngạn cảnh, hoặc đã âm thầm đạt đến Bỉ Ngạn cảnh. Vì vậy Trường Sinh Thiên Bảng cũng tự động loại trừ những người này, không ghi danh lên bảng.

Lý Duy Nhất lập tức biết rằng mình còn kém xa những nhân vật lợi hại thực sự ở thất trọng, liền nói:

- Ta hiểu rồi! Trường Sinh cảnh, Đại Trường Sinh, thất trọng, đã chia võ tu Trường Sinh cảnh thành ba cấp bậc lớn.

Chỉ dựa vào võ đạo, hắn gặp phải bất kỳ võ tu thất trọng nào cũng đều là một trận đánh ác liệt.

Khi đến tầng một của địa cung, Lý Duy Nhất nhìn về phía các loại tài vật do Nham Vương Đạo Quân vơ vét, nói:

- An tỷ tỷ ưng ý thứ gì thì cứ việc lấy.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Đợi đánh xong trận này rồi nói sau! Tính toán thời gian, chúng ta đã ở trong địa cung hai ngày, sắp đến thời gian các ngươi hẹn rồi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thạch Na Nhĩ đang ở cấp độ tu vi nào?

An Nhàn Tĩnh đáp:

- Trước khi lấy được Tinh Thần Tiên Pháp, hắn hẳn là thất trọng đỉnh phong. Nhờ Tinh Thần Tiên Pháp hỗ trợ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã ngộ ra Dung Đạo, mỗi ngày pháp tắc trong cơ thể đều tăng trưởng nhanh chóng. Không có Tinh Thần Tiên Pháp, hắn phải tu luyện ở thất trọng đỉnh phong thêm mấy chục năm nữa mới có thể ngộ ra Dung Đạo, cuối cùng chết già ở cảnh giới Dung Đạo này. Muốn vào Bỉ Ngạn, chỉ có một phần ngàn, một phần vạn cơ hội.

Chỉ riêng chênh lệch năm trăm vạn kinh văn giữa thất trọng trung kỳ đến đỉnh phong đã làm tiêu hao thọ nguyên của vô số thiên tài nhân kiệt năm xưa đến mức chẳng còn bao nhiêu người sống.

Mà Dung Đạo và Hư Đan lại càng khó hơn.

Họ trở lại mặt đất.

Hai ngày nay, đã có không chỉ một tốp người đi vào Nham Khuyết Cung.

Nhưng tất cả đều dừng bước ở cửa địa cung chứ không xông vào trong. Trên mặt đất vẫn còn lưu lại vết chân.

Khi đi đến vị trí cửa Nham Khuyết Cung, Lý Duy Nhất nhìn Kim lão, hỏi:

- Các ngươi sợ Nham Thời Quan đến vậy sao, đã hai ngày rồi mà vẫn không bỏ trốn?

Kim lão đáp:

- Chúng ta trung thành tuyệt đối với Hầu gia, cùng sống cùng chết.

Nham Tranh và mười mấy cao thủ võ đạo Đạo Chủng cảnh còn lại cũng lần lượt hô vang khẩu hiệu cùng sống cùng chết.

Thực ra chỉ có họ mới biết nỗi khổ trong lòng, hai ngày nay, Trường Sinh Nhân thế hệ trẻ của Đạo Cung đã đến mấy tốp, ai nấy đều đằng đằng sát khí. Nhưng không biết vì sao, vậy mà không ai tiến vào Nham Khuyết Cung.

Trong tình huống này, ai trong bọn họ dám ra ngoài chứ?

Đi vào lá chắn trận pháp của sảnh nghênh khách, Lý Duy Nhất giao một bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ cho An Nhàn Tĩnh, lại lấy Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn ra, để nàng cầm làm quen.

Trong Lục Như có điện.

Lý Duy Nhất nói:

- Tuy ta lấy thân phận Phương Vũ Đình để che mắt thiên hạ, tỏ ra yếu thế với kẻ địch, nhưng có thể nghiền ép Nham Thời Quan, chắc chắn Nham Vương Đạo Quân sẽ đánh giá lại thực lực của ta. Người đi cùng Cơ Thượng Hoàn, nhất định có nhân vật Trường Sinh cảnh thất trọng. Hơn nữa, liên quan đến bốn tấm sách ngọc, bọn họ khẳng định sẽ càng đối đãi thận trọng hơn.

Lý Duy Nhất lấy bảo cung Vạn Tự Khí của Tào Lâm ra, sắp xếp các loại mũi tên từ trong từng Túi Càn Khôn:

- Cơ Thượng Hoàn phải bắt sống, những kẻ khác thì không quan trọng.

Chỉ cần Cơ Thượng Hoàn xuất hiện, Lý Duy Nhất có thể để lộ thân phận, dốc toàn lực nghênh chiến.

Đương nhiên, nếu không để lộ thì tự nhiên là tốt nhất.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Trong Nham Vương Đạo Quân, tất cả cao thủ Trường Sinh cảnh hàng đầu đều là con của Nham Vương, hoặc là con ruột, hoặc là con nuôi, ai cũng được phong tước hầu. Đạt tới thất trọng, tính cả Thạch Na Nhĩ bên trong gồm có sáu vị. Thực lực như vậy có thể sánh ngang với Lăng Tiêu Đạo Giáo thời kỳ đỉnh phong. Những người con của Nham Vương đều tương đương với cấp Điện Chủ của Lăng Tiêu Đạo Giáo, ai nấy nắm quyền lớn trong tay.

Lý Duy Nhất nhớ lại đủ chuyện ở tổng đàn Đạo Giáo năm xưa, khi đó, Phó Điện Chủ của Khô Vinh Điện, Thiên Lý Điện, cùng với đám người Dương Thần Cảnh, Từ Phật Đỗ ở trong mắt hắn đều là những ngọn núi cao không thể với tới.

Hắn của ngày hôm nay đã đạt tới độ cao có thể đối mặt với cường giả ở cấp độ này.

Lý Duy Nhất chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi:

- Theo như ta biết, bản lĩnh tẩu thoát tiềm hành của Thạch Na Nhĩ vô cùng bất phàm, từng trốn thoát khỏi tay Siêu Nhiên. Sao An tỷ tỷ có thể vượt qua trăm vạn dặm, từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh truy kích hắn mãi đến tận Lang Độc Hoang Nguyên vậy?

An Nhàn Tĩnh đáp:

- Là phấn đạo hoa đặc chế! Hắn muốn hoàn toàn luyện hóa, hoặc dọn lau sạch phấn hoa thì phải mất vài năm. Trong một khoảng cách nhất định, ta có thể ngửi thấy mùi đạo hoa đặc biệt này.

Trong lòng Lý Duy Nhất chấn động mạnh, hỏi:

- Nếu hắn tiến vào Mộ Phủ Thành, ngươi có thể ngửi thấy không?

An Nhàn Tĩnh nhẹ lắc đầu:

- Chuyện này quá khó! Dân số Mộ Phủ Thành đạt mức ngàn vạn, mùi lẫn lộn, hơn nữa trận pháp từng lớp, có quá nhiều yếu tố cản trở, hoàn toàn không giống với vùng hoang dã bên ngoài.

Đã là ngày thứ ba, chợ đen phía tây thành chật ních người.

Các cửa hàng quanh Nham Khuyết Cung đông nghịt tu giả của các cảnh, có không ít Trường Sinh Nhân cũng đến góp vui. Bọn họ cực kỳ khâm phục hành động này của Phương Vũ Đình, nhiều Trường Sinh Nhân đều cảm thấy bị cướp ánh hào quang.

Đương nhiên, đa số tu giả đều đến đây để chờ Phương Vũ Đình phát tán tài vật của Nham Vương Đạo Quân trong địa cung.

Giữa trưa hôm đó.

Ảnh phu nhân quay lại, xuất hiện bên ngoài Nham Khuyết Cung, mang về lời nhắn của Cơ Thượng Hoàn:

- Cơ Thống Quân rất khó hiểu, ngài ấy nói mình chưa từng đắc tội với Phương đại nhân, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm. Ngài ấy rất muốn vào thành để làm rõ, nhưng lại sợ cao thủ Đạo Cung trả thù. Nếu Phương đại nhân thực sự muốn gặp ngài ấy, có thể đến Nham Vương Miếu cách Mộ Phủ Thành ba trăm dặm về phía tây để nói chuyện.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters