Lý Duy Nhất đã dự đoán từ trước đối phương sẽ không dễ dàng vào thành, cười nhạt một tiếng:
- Làm sao ta biết người đến có phải là Cơ Thượng Hoàn hay không?
Ảnh phu nhân lấy ra yêu bài Thống Quân của Cơ Thượng Hoàn, lại nói:
- Cơ Thống Quân sẽ không lấy tính mạng của Hầu gia và vô số cao thủ trong Nham Khuyết Cung ra làm trò đùa, huống hồ, trong số tài vật ở địa cung có món đồ cực kỳ quan trọng, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.
Lý Duy Nhất hiểu rõ lời này của đối phương là đang thăm dò xem hắn đã tìm thấy bốn tấm sách ngọc hay chưa, sau lưng nàng chắc chắn có nhân vật lợi hại chỉ điểm.
- Đợi ta một lát.
Lý Duy Nhất quay lại địa cung, thu toàn bộ tài vật vào một chiếc Túi Càn Khôn, điều khiển một cỗ xe Thệ Linh đi ra khỏi cửa Nham Khuyết Cung:
- Ngươi hãy đi trước dẫn đường đi!
Trong lòng Ảnh phu nhân kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy.
Vốn tưởng Phương Vũ Đình là Đại Trường Sinh sống được hàng trăm năm sẽ không dễ dàng mắc lừa, chắc chắn sẽ giằng co một phen, bản thân nàng vẫn còn nhiều chiêu bài chưa sử dụng.
Ảnh phu nhân rất vui vì đỡ tốn công sức, bước nhanh về phía trước dẫn đường:
- Cũng phải, người này vì muốn gặp Cơ Thống Quân mà không tiếc dùng thủ đoạn cực đoan như vậy, hiển nhiên đã nghĩ đến tất cả hậu quả, làm sao có thể sợ mai phục chứ?
Trong cỗ xe Thệ Linh mà Phương Vũ Đình điều khiển có Nham Thời Quan đang trọng thương đi đứng khó khăn, nàng tận mắt nhìn thấy Nham Thời Quan bước vào xe.
Phía sau xe có Nham Tranh và mười ba vị võ tu Đạo Chủng cảnh đi theo.
Một đoàn người rầm rộ đi khỏi chợ đen phía tây thành, hướng về cổng thành tây.
Lý Duy Nhất luôn giữ cảnh giác, đề phòng bị tấn công giữa đường. Đi ra khỏi trận pháp bóng đêm, hắn ngẩng đầu nhìn một cái, dùng ngón tay che ánh nắng chói mắt, tâm trạng vậy mà lại bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào.
Đám tu giả đuổi theo ra khỏi chợ đen phía tây thành, ánh mắt thương hại tiễn đưa cỗ xe Thệ Linh đi xa.
- Tên Phương Vũ Đình này điên thật rồi sao? Hắn không thể nào không nhìn ra đây là cạm bẫy.
- Bên ngoài đều đồn rằng hắn muốn chết trước mắt Kỷ Nghiên Nhu, lấy việc này để trả thù, để nàng phải vĩnh viễn sống trong áy náy, quả thực quá độc ác.
- Đừng có nghĩ người khác xấu xa như vậy, người ta dám tiến vào đánh Nham Khuyết Cung, cứu được bao nhiêu hài đồng Nhân tộc và Đạo Nhân như thế, chỉ riêng một điểm này thôi là đã ăn đứt vô số người rồi.
...
Đường sá trống trải, hiển nhiên có người đã dọn dẹp hiện trường từ trước.
Đến khi tới chỗ cổng thành, càng là bị quét sạch hoàn toàn, chỉ có một cỗ xe xa hoa do bốn con Sư Vân Thú kéo đỗ trên quảng trường rộng lớn.
Tiêu Hoàng đứng cạnh cỗ xe, nhìn từ xa cỗ xe Thệ Linh đang tiến đến, trong ánh mắt lộ ra cảm xúc muôn phần đau khổ, nhưng hắn từ trước đến nay đều không phải là một người đa sầu đa cảm.
Hắn đã nghe ngóng được tin tức từ chỗ Khúc Dao, biết được chuyện gì đã xảy ra.
Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn Tiêu Hoàng và cỗ xe xa hoa từ xa, không muốn liên lụy người khác, bèn trực tiếp điều khiển xe đi vòng qua.
Rèm của cỗ xe xa hoa bị gió thổi bay lên, thân ảnh động lòng người và khuôn mặt thanh tú của Kỷ Nghiên Nhu thấp thoáng bên trong, ánh mắt chân thành vô cùng.
Nàng cất tiếng:
- Vũ Đình, ta sẽ đi cùng ngươi!
Lý Duy Nhất trầm tư một lát, cân nhắc hết lần này tới lần khác, truyền âm qua:
- Khởi bẩm phu nhân, ta không phải Phương Vũ Đình, ngươi nhận nhầm người rồi! Trở về đi, chuyện này không liên quan đến ngươi, mong ngươi hỗ trợ giữ bí mật.
Lý Duy Nhất tin rằng với tài trí của một nữ tử có thể leo lên Thiên Bảng có thể thông qua câu nói này mà đoán được thân phận của hắn, ắt sẽ biết nặng nhẹ. Loại Dịch Dung Quyết huyền diệu như thế, có rất ít người tinh thông.
Nước mắt lập tức trào ra từ mắt Kỷ Nghiên Nhu ở cỗ xe đối diện, giọng truyền âm đắng chát lọt vào tai Lý Duy Nhất:
- Cần gì phải vạch trần chứ? Ngay từ đêm ở Trận Tiên Thành, ta đã biết ngươi không phải là huynh ấy, sao ta có thể không phân biệt được có phải huynh ấy hay không chứ? Nhưng chỉ cần ngươi không vạch trần, ta vẫn sẽ dốc toàn lực giúp ngươi, giống như cách huynh ấy giúp ta năm xưa... Bởi vì các ngươi thật sự quá giống nhau! Thật sự rất giống...
Lý Duy Nhất ngồi trên xe, sững sờ ngay tại chỗ.
Kỷ Nghiên Nhu lại truyền âm:
- Có thể nói cho ta biết... huynh ấy... huynh ấy còn sống không?
Lý Duy Nhất dừng xe lại, nhìn về phía nữ tử trong xe, đôi môi nặng tựa ngàn cân, không biết nên trả lời thế nào.
Lấy tu vi và kiến thức của Kỷ Nghiên Nhu, rất rõ ràng việc Lý Duy Nhất mượn thân phận Phương Vũ Đình có ý nghĩa gì đằng sau đó. Nhưng nàng vẫn ôm hy vọng rằng, Lý Duy Nhất đã từng bí mật gặp Phương Vũ Đình và đạt giao dịch nào đó.
Lý Duy Nhất truyền âm:
- Phu nhân, hai mươi năm đã trôi qua, không thể quay lại được nữa, thay vì chìm đắm trong quá khứ, chi bằng giữ gìn hiện tại, hướng tới tương lai. Nếu không, đời này ngươi đừng hòng bước vào Bỉ Ngạn, vĩnh viễn chìm trong khổ hải.
Suy cho cùng, Lý Duy Nhất không muốn làm tổn thương nàng, chỉ cần không có câu trả lời xác thực thì vẫn còn hy vọng.
Cũng giống như hắn lúc này.
Biết rõ năm ngày đã trôi qua, Tả Khâu Hồng Đình nhất định đã chết, nhưng trong lòng hắn vẫn ôm một tia hy vọng. Bởi vì hắn không nhìn thấy thi thể của nàng.
Lý Duy Nhất điều khiển xe tiến về phía cổng thành, phía trước là một con đường lớn thẳng tắp, đâm thẳng vào dải hoang nguyên bằng phẳng rộng rãi, không một bóng người, bên tai vang lên tiếng bánh xe trầm đục và tiếng bước chân của vô số cao thủ Nham Vương Đạo Quân.
Phía sau.
Kỷ Nghiên Nhu bước xuống xe, mặc bộ võ phục, mái tóc dài búi lên, hai cánh tay mang giáp, đứng cùng Tiêu Hoàng, nói nhỏ:
- Phương Vũ Đình, người trong thiên hạ đều cảm thấy ngươi điên rồi, chỉ có ta biết, bất kể chọn thế nào cũng sẽ hối hận, đã như vậy, cớ sao không thuận theo cảm xúc hiện tại. Đi mau đi, chỉ cần dốc hết sức mình thì sẽ không còn hối tiếc.
Trong lòng Lý Duy Nhất có ngàn vạn lời muốn nói, rất muốn xách một bầu rượu, trò chuyện với vị phu nhân Thành Chủ này về chuyện năm xưa của bọn họ, vì sao bây giờ xuất hiện cục diện thế này. Có lẽ trên thế gian này, mỗi người đều có những quá khứ chẳng muốn ngoảnh lại, có những ngọn núi chẳng thể vượt qua, và cũng có những nỗi khổ tâm thân bất do kỷ.
- Ầm ầm ầm!
Trận pháp của cỗ xe Thệ Linh được mở ra, lao như điên về hướng tây.
Khương Ninh đứng trên đỉnh tường thành nguy nga, gió tây thổi mạnh, đôi mắt dõi theo con đường khói bụi mờ mịt đang dần đi xa trên hoang nguyên, tâm tư khó tả. Cuối cùng, nàng quyết định tin tưởng Lý Duy Nhất có khả năng đối phó với sự nguy hiểm của Nham Vương Miếu.
Vũ Hồng Lăng cười tủm tỉm nói:
- chân truyền, ta đã nghe được câu chuyện của Phương Vũ Đình này, thật là đáng thương. Dù sao chúng ta cũng có thù oán với Nham Vương Đạo Quân, chi bằng giúp hắn một tay nhé?
Tử Y Nữ nói:
- Hiện giờ khắp thành đều đang đồn đại, ai cũng bảo Trường Sinh Nhân Đạo Cung yếu hèn, đám Trường Sinh Nhân của Ma Quốc và Thánh Triều ngày nào cũng lấy chuyện này ra để trào phúng chúng ta, đi ra ngoài căn bản không ngóc đầu lên nổi! Đương nhiên ta biết, bọn họ là cố tình khích tướng chúng ta, để giúp bọn họ dẹp bỏ tai họa ngầm đạo quân.