Đánh bại thất trọng (2)

Lý Duy Nhất không cho Nham Tê thời gian để thở dốc và suy nghĩ, chộp lấy Ác Đà Linh vừa bay trở về, mang theo uy lực của Pháp khí chí thượng hung hăng nện xuống. Chốc lát sau, Nham Tê không thể chống đỡ thêm được nữa, máu chảy từ mắt và tai, cả người lẫn chùy văng xa năm dặm, được Linh Dật Lão Tổ dùng trận bàn đỡ lấy.

Hai cường giả thất trọng tập hợp lại, như gặp đại địch, không ngừng lùi bước, nhanh chóng truyền âm giao lưu.

Dưới chân núi phía sau, Cơ Thượng Hoàn đã đoán được thân phận của Lý Duy Nhất, biết rằng chuyện hôm nay không đơn giản như vẻ bề ngoài, bất chấp thương tích chuẩn bị Địa Độn bỏ trốn.

- Xẹt!

Bắp chân hắn truyền đến một cơn đau thấu xương, bị một cái móng của Ngũ Phượng xuyên qua.

Tứ Phượng nhào tới ngực Cơ Thượng Hoàn, móng vuốt nhọn hoắt đâm thủng áo giáp màu đen sẫm, đè hắn ngã xuống, quát:

- Hồng Đình đâu? Người ở đâu?

Hai cánh sắc bén như dao lấp lánh ánh vàng kim đã kề trên cổ hắn, cắt vào da thịt.

Bị Tứ Phượng đè dưới thân, ánh mắt Cơ Thượng Hoàn ngơ ngác hỏi:

- Ngươi đang nói gì vậy?

Thấy người này còn giả ngu, Tứ Phượng gào lên, hai mắt bắn ra hai tia chớp, giật điện Cơ Thượng Hoàn đến mức co giật, vết thương ở phổi thêm trầm trọng, máu tươi trào ra từ miệng.

Nhị Phượng mở đôi cánh trên lưng hất Tứ Phượng văng ra xa, trèo lên người Cơ Thượng Hoàn dùng hai móng trước thi triển thuật pháp phong ấn đã học được dạo này:

- Ây da, Lão Tứ, đừng làm bậy, người sắp bị ngươi chơi chết rồi! Trước tiên hãy phong ấn tu vi, trói lại, ném vào Túi Càn Khôn.

Cuối cùng, nó dùng một sợi dây xích pháp khí trói chặt Cơ Thượng Hoàn, ném vào Túi Càn Khôn.

Trong Nham Vương Miếu trên đỉnh núi, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ sắt của Thạch Na Nhĩ hiện lên vẻ mặt nghiêm túc, tự nhủ:

- Tìm Cơ Thượng Hoàn là giả, dụ ta lên mặt đất mới là thật? Người trong xe là ai, Lê Viên Triệt sao? Không đúng... Bọn họ không thể nào biết ta sẽ lên mặt đất, thực sự là nhắm vào ta?

Lý Duy Nhất là một trong những người biết chuyện, Thạch Na Nhĩ nhìn thấy hắn đương nhiên chột dạ, bất giác sinh lòng nghi ngờ.

Thạch Na Nhĩ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, truyền âm cho Nham Tê và Linh Dật Lão Tổ:

- Binh Tôn Sứ từng giao bốn tấm sách ngọc cho Nham Thời Quan để hắn bí mật bán ở Mộ Phủ Thành, nếu chuyện này rò rỉ, Nham Vương Đạo Quân sẽ gặp đại họa. Trước mắt thì dường như Lý Duy Nhất vẫn chưa biết việc này, hai ngươi phải dốc toàn lực cướp lại sách ngọc, hoặc giết Nham Thời Quan diệt khẩu. Nếu cần thiết, ta sẽ giúp các ngươi một tay.

Thạch Na Nhĩ chuẩn bị lợi dụng và hy sinh hai người này để kìm hãm Lý Duy Nhất và cường giả bí ẩn trong xe, tạo cơ hội cho bản thân chạy trốn.

Nham Tê đứng trên đồng hoang, nhìn năm ngón tay phải đang nhỏ máu, ý thức hải hỗn loạn, trong lòng mắng thầm không ngớt, sao lại dính vào một vụ tai họa thế này?

Mỗi Trường Sinh Nhân đều là thiên kiêu đứng đầu nhất của một Sinh Cảnh, là hy vọng tương lai của Nhân tộc.

Săn giết bốn Trường Sinh Nhân, đây là tai họa tày đình.

Trong bóng tối, Nham Vương Đạo Quân quả thật không kiêng dè gì, chẳng có gì không dám làm, bất kỳ chuyện gì cũng chỉ là rủi ro lớn hay nhỏ.

Bày ra ngoài sáng lại là một chuyện khác.

Linh Dật Lão Tổ hối hận đến mức muốn tát mình hai cái, sao lại đến nhúng tay vào vũng nước đục này chứ?

Hắn vô cùng nghi ngờ Cơ Thượng Hoàn đã săn giết Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà, nên mới bị Lý Duy Nhất tìm tới tận cửa.

Nham Tê cười lớn:

- Thì ra là đệ nhất Địa Bảng Lý Duy Nhất, thiếu niên anh tài, nhân trung long phượng, Nham mỗ đã ngưỡng mộ từ lâu, vô cùng kính trọng các hạ. Cơ Thượng Hoàn tội đáng muôn chết, Lý công tử cứ mang đi. Chỉ cần thả ngũ ca Nham Thời Quan, ngươi đưa ra bất kỳ điều kiện gì thì chúng ta cũng bồi thường đầy đủ.

Nếu thực sự có thể dựa vào việc bồi thường để dẹp yên mọi chuyện, Nham Tê đương nhiên hết sức bằng lòng.

Công khai đối đầu với truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử, Nham Tê thực sự không có tự tin đó. Hơn nữa, đối phương có chiến uy hùng hậu, nắm trong tay cầm Pháp khí chí thượng, khí phách cái thế, quả thực đã khiến hắn khiếp sợ.

...

Trên đồng hoang, đám Trường Sinh Nhân của các Sinh Cảnh đều kinh ngạc, tận mắt nhìn thấy Lý Duy Nhất lấy sức một người đánh lùi Linh Dật Lão Tổ và Nham Tê.

- Thất trọng đại biểu cho bảy khóa đứt, thoát khỏi trói buộc, tu vi chiến lực sẽ tăng lên cực lớn. Trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám, ít ai có thể đối đầu với cường giả thất trọng nhỉ?

- Trường Sinh Nhân đời thứ tám có chiến lực cỡ như Lý Duy Nhất, nhiều nhất cũng chỉ có hơn chục người, ai nấy đều là cấp bậc chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử.

- Xu thế trỗi dậy của Nam Long quá mức vũ bão, vô địch cùng thời đại, sắp vô địch vượt qua một thời đại rồi!

Trường Sinh Nhân đời thứ tám có mặt tại đây cảm giác được áp lực cực lớn, cười khổ trong lúc nghị luận.

Trường Sinh Nhân đời thứ bảy cũng không khá hơn là bao, bọn họ ở độ hai trăm tuổi, đa số vẫn chưa đạt đến thất trọng, tự nhận không phải là đối thủ của Lý Duy Nhất.

- Vút!

Khúc Dao đáp xuống cánh đồng hoang cách đó trăm dặm, khuôn mặt mặt nhỏ nhắn sa sầm, mười ngón tay trong tay áo siết chặt đến trắng bệch, vừa giận vừa hận vừa xấu hổ.

Nàng tự xưng là tài trí siêu phàm, không phải là lũ ngốc nghếch như Văn Nhân Thính Hải hay Long Thất có thể sánh kịp, thế mà lại bị Lý Duy Nhất đùa bỡn như một con ngốc. Chắc Lý Duy Nhất đang cười nhạo sau lưng nàng muốn rụng răng.

Nàng nhớ tới lúc dưới lòng đất, bị hắn đè ở dưới thân. Lại nhớ tới đêm gặp phải Kỷ Nghiên Nhu, nàng chủ động nắm tay hắn, đi qua hết con phố này đến con phố khác.

Khúc Dao rất muốn chui xuống đất, đắp một lớp đất tự chôn mình luôn cho xong.

Nàng tức tối cắn môi lẩm bẩm:

- Thật ức hiếp người quá đáng, sao hắn có thể diễn đạt đến thế chứ? Nhưng... hắn rõ ràng có rất nhiều cơ hội, vì sao không ra tay giết ta, cướp đoạt sách ngọc của ta?

Khúc Dao rất nhanh đã nghĩ ra lý do, nhắm mắt thở dài.

Trận chiến ở di tích Phòng Phong Thần Miếu, Tuế Nguyệt Thánh Nữ có thể trốn thoát thì ra là vấn đề bên phía mình, kế hoạch bố trí cản trở đã sớm bị rò rỉ. Tử sĩ của Long Môn không thể phát huy tác dụng cũng là tại nàng.

Khúc U đạp trên đại địa kinh văn và ma khí yên hà, từng bước đi tới, dừng lại bên cạnh Khúc Dao, dáng người thẳng tắp oai phong, mang lại cho người ta một khí chất bí ẩn sâu thẳm như vực thẳm:

- Khúc Dao, thấy rồi chứ? Phương Vũ Đình đánh chiếm Nham Khuyết Cung không đơn giản như ngoài mặt. Cũng may ta không đi tìm con thứ ba của Nham Vương là Nham Cử, nếu không thì mất mặt lớn rồi!

Khúc Dao nói:

- Ca, là ta thiếu cẩn trọng, ta chấp nhận mọi hình phạt, từ nay về sau quyết không phạm phải sai lầm như thế này nữa.

- Không ai biết quan hệ của ngươi và Phương Vũ Đình, ngươi đừng tự ôm tội vào mình.

Ánh mắt Khúc U như quy tụ pháp tắc, nhìn chăm chú linh quang và pháp khí đang lan tràn trong thiên địa phía xa xa, lại nói:

- Có phải là sai lầm hay không thì thật ra cũng khó nói. Thiên hạ ngày nay chính là thời kỳ loạn lạc, Ma Quốc thù trong giặc ngoài, cục diện hỗn độn khó phân rõ. Lý Duy Nhất không đơn giản, đã có thực lực đánh bại tu giả thất trọng rồi, ngươi để lại cho bản thân thêm một con đường cũng chưa chắc là chuyện xấu. Thiên hạ không có kẻ thù tuyệt đối, Khúc gia chúng ta cũng nên học tập Thường gia, phân tán tộc nhân thiên tài đến nhiều thế lực khác nhau để cầu cho gia tộc tồn tại lâu dài, ta tin tưởng gia gia cũng sẽ tán thành ý nghĩ này của ta.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters