Đám người bàn tán sôi nổi:
- Hồn diêu thần di, ác niệm nổi lên, tạp niệm sinh ra, lệ khí bộc phát từ trong ra ngoài. Tiếng chuông này... là Pháp khí chí thượng Ác Đà Linh. Trời ơi, vị đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất trong lịch sử kia cuối cùng cũng đến Lang Độc Hoang Nguyên rồi.
- Minh vụ lan tràn ở phía tây, chân trời tối sầm, tiếng chuông dường như truyền đến từ hướng Nham Vương Miếu, sao lại thế này? Lấy thân phận tôn quý của Nam Long vậy mà cũng tham gia vào cuộc tranh đấu giữa Phương Vũ Đình và Nham Vương Đạo Quân?
...
Mộ Phủ Thành hoàn toàn chấn động, tu giả đến từ các Sinh Cảnh bàn luận sôi nổi, cảm xúc kích động.
Thập Tuyền Nam Long chính là truyền kỳ đương thời, chỉ cần không chết, không ngừng vươn lên, rất có thể sẽ trở thành Thánh Hiền chí cường như Tông Thánh và Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
Ngay cả Trường Sinh Nhân đời thứ tám, thứ bảy cũng sinh lòng tò mò, sau đó vô cùng hứng thú, hóa thành từng chùm sáng pháp khí vội vã chạy về phía tây. Mỗi người đều có tu vi thâm hậu, ít nhất cũng là Đại Trường Sinh, là hạt giống Siêu Nhiên của Nhân tộc.
Ở phía nam thành, Vũ Hồng Lăng đang ném sổ sách xuống đường, tựa như thiên nữ bay lên đỉnh một tòa tháp bảy tầng, chắp hai cánh tay ngọc sau lưng, đôi mắt sáng rực nhìn về phía tây. Nàng cũng rất muốn đi tới đó, tâm tình từ giận chuyển sang vui.
Sau khi Lý Duy Nhất lên hạng nhất Địa Bảng, “tình cũ” của hai người ở Đông Hải bị đào bới ra, địa vị của nàng trong số các đệ tử Trường Sinh cảnh của Đạo Cung vậy mà lại nước lên thì thuyền lên, ngay cả những nhân vật thế hệ trước Đại Trường Sinh cũng tỏ ra khách sáo với nàng.
Vũ Hồng Lăng rất muốn gặp riêng Lý Duy Nhất một lần, cảm giác này rất kỳ diệu. Thực ra, nàng hoàn toàn không biết nên nói gì sau khi gặp mặt.
Vẻ sực tỉnh ngộ hiện lên trên khuôn mặt Tử Y Nữ:
- Thì ra là vậy, Phương Vũ Đình chính là Lý Duy Nhất.
- Cái gì?
Vũ Hồng Lăng cảm thấy khó tin, suy nghĩ một lát cũng phản ứng lại, mọi nghi hoặc trước kia đều đã được giải thích rõ ràng.
...
Ác Đà Linh được tiên hà thanh huy kích hoạt, vang lên rõ to, sóng âm tuôn về phía Nham Tê trong đám mây pháp khí màu bạc bên trên, và Linh Dật Lão Tổ đang cầm pháp trượng.
Pháp khí chí thượng không phải chuyện đùa, Siêu Nhiên đỉnh phong cũng chưa chắc đã có được.
Công kích tinh thần ý thức lại càng khó đề phòng, không dễ chống đỡ như công kích vật lý.
Lấy tu vi của Nham Tê và Linh Dật Lão Tổ mà đầu óc đều trở nên choáng váng đau nhức, tâm phiền ý loạn, muốn tập trung tinh lực điều động pháp khí và linh quang trở nên khó khăn hơn bình thường.
Ác Đà Linh hóa thành kích cỡ bằng một chiếc chuông cổ, cao khoảng một trượng, Pháp khí kinh văn toàn thân nhấp nháy không ngừng.
Từng luồng minh vụ màu đen từ trong chuông tỏa ra, như dây leo, như dòng suối, khiến không gian nơi núi hoang trở nên sền sệt. Uy năng pháp khí khủng bố lan tràn, vách đá xung quanh không ngừng sụp đổ.
- Vù!
Ác Đà Linh xoay tròn bay vút, mang theo tiếng gầm rú như gõ chuông, đập mạnh về phía Linh Dật Lão Tổ.
Màng nhĩ Linh Dật Lão Tổ đau nhức, đỉnh đầu như sắp bị tiếng chuông xốc lên, thân hình bay ngược về sau, rơi xuống đỉnh một trong những cột đá trận pháp.
Hắn giơ ngang trượng trước người, mượn uy lực của trận pháp để cản lại Ác Đà Linh.
Trong núi hoang, mấy ngàn trận văn và khí đại địa màu vàng sậm tựa như trăm sông đổ về một biển tuôn về phía hắn, ngưng tụ thành một ma bàn trận pháp khổng lồ có đường kính mấy chục trượng nằm vuông góc với mặt đất ở ngay phía trước pháp trượng.
- Ầm!
Ác Đà Linh đâm sầm vào trung tâm ma bàn trận pháp, đánh cho khí đại địa lõm xuống, trận văn không ngừng tiêu tan.
Mũ trùm đen trên đầu Linh Dật Lão Tổ bị kình khí hất tung, để lộ ra một khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, râu tóc bay tán loạn, hai mắt trợn trừng, cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào chiếc chuông cổ đáng sợ không ngừng thả minh vụ ra ở phía trước.
Hắn kinh hãi gầm lên một tiếng, dốc toàn lực thả linh thần và linh quang ra:
- Pháp khí... chí thượng...
Mi tâm hắn bắn ra chùm sáng vạn trượng, trong Linh Giới, bảy mươi ba tinh thần niệm lực vận chuyển điên cuồng, từng tấm phù lục bay ra, lơ lửng trước mặt.
- Vút!
Linh thần hội tụ thất phách hiện lên ở phía sau lưng, cao tới trăm trượng, ngoại hình giống hệt hắn, là một quang ảnh người khổng lồ. Dựa vào linh thần, Linh Dật Lão Tổ rốt cuộc cũng miễn cưỡng cản được công kích tinh thần của Ác Đà Linh.
Nhưng...
- Ầm!
Ma bàn trận pháp có đường kính mấy chục trượng trước mặt hắn đã bị Ác Đà Linh đập vỡ.
Thứ được bố trí trong núi hoang chỉ là một tòa Linh Trận trung phẩm, sao có thể cản được sự công phạt của Pháp khí chí thượng?
- Bùm! Bùm...
Phù lục trước người Linh Dật Lão Tổ không ngừng bị Ác Đà Linh nghiền nát, nổ tung hóa thành bột phấn.
Linh thần giống như quang ảnh người khổng lồ cũng bị tiếng chuông nghiền nát, hóa thành cơn mưa ánh sáng.
Linh Dật Lão Tổ đạp trên phù văn lùi nhanh về sau, trong khoảnh khắc, đã lùi đến cách núi hoang bảy, tám dặm, ầm ầm rơi xuống, đạp nứt vô số khe rãnh trên mặt đất.
Đầu hắn đau đớn khó nhịn, hoảng sợ không thôi. Vừa rồi thực sự quá hung hiểm, hắn chỉ cần phản ứng chậm một chút, thân thể bị Pháp khí chí thượng đánh trúng, Hộ Thân Phù bảo mạng trên người liệu có cản nổi không?
Linh Dật Lão Tổ không dám khẳng định:
- Hắn không phải Phương Vũ Đình, mà là vị đệ nhất Địa Bảng kia sao?
Võ tu trên Địa Bảng chưa tới trăm tuổi, sao có thể mạnh đến mức này?
- Ầm ầm ầm!
Những cột đá trận pháp trồi lên từ dưới lòng đất ban nãy đều bị năng lượng kình khí của Pháp khí chí thượng chấn nổ tung, biến thành bột đá. Không khí trong phạm vi mấy chục dặm theo đó cũng xuất hiện một luồng sóng xung kích chấn động.
Mười ba võ tu Đạo Chủng cảnh dưới chân núi đồng loạt văng ra bốn phía.
- Gào!
Kèm theo một tiếng long ngâm, một quang ảnh Hoàng Long bay vút từ mặt đất nối liền với vòm trời với tư thế đuôi chúc xuống đầu ngẩng lên, phá tan đám mây pháp khí màu bạc.
Trong đám mây pháp khí màu bạc, Lý Duy Nhất cầm kiếm xuất hiện phía trên Nham Tê, trên người đã sớm ngưng tụ áo giáp niệm lực linh quang bốn màu, khí tức mênh mông, vung một kiếm chém ngang, kéo theo kiếm quang dài ba dặm.
Không hề có sự công kích thăm dò, hắn vừa ra tay là dốc hết sức, sử dụng thủ đoạn mạnh nhất. Dù không thể nhanh chóng đánh gục hai vị cường giả thất trọng này, thì cũng phải trấn áp bọn họ, tránh để bọn họ làm vướng chân vướng tay.
Nham Tê vẫn chưa thoát khỏi sự ảnh hưởng ý thức của Ác Đà Linh, trong lúc hoảng loạn, hắn cầm Thiên Tự Khí cửu phẩm Lôi Âm Chùy, dẫn động gần năm trăm vạn Trường Sinh kinh văn trong đám mây pháp khí màu bạc, múa chùy chống cự.
Tu vi của hắn đã gần tới thất trọng trung kỳ, tung hoành ở Lang Độc Hoang Nguyên suốt mấy trăm năm.
Từng kiếm của Lý Duy Nhất nối tiếp nhau chém xuống, ép sát từng bước. Nham Tê chật vật ứng phó, khó lòng chống đỡ, bị đánh rớt từ không trung xuống đất, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Mỗi khi kiếm và chùy va chạm, Lôi Âm Chùy đều tỏa ra sóng âm chấn kình, làm rung chuyển trời đất, kèm theo âm thanh sấm nổ.
Ngay từ đầu, Nham Tê đã bị đánh cho trở tay không kịp, lúc này đầu óc vẫn còn mụ mẫm, không thể nào suy nghĩ, tinh lực hoàn toàn tập trung vào chiến đấu để ứng phó với thế kiếm nhanh như điện chớp từ đối diện.
Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ, cường giả như vậy sao có thể là Phương Vũ Đình?
- Keng! Keng...