Xin thiên hạ chủ trì công bằng (2)

Bức mật thư hắn gửi về Thánh Kinh bặt vô âm tín, Nội Tướng Tả Thiên Thanh căn bản không hề hồi đáp hắn.

Bây giờ lại khác rồi, chứng cứ rành rành, người trong thiên hạ đều biết, nếu Thánh Triều không có hành động gì, trong Sinh Cảnh đều sẽ nổi lên bạo động. Hơn nữa, phái chủ chiến làm sao có thể bỏ qua cơ hội này?

Tiểu tử Lý Duy Nhất này, lấy tu vi Trường Sinh cảnh tầm thường, vậy mà thật sự có thế xoay chuyển đại cục, lần này Tả Thiên Thanh không muốn động cũng phải động. Sao hắn biết ba tấm sách ngọc này nằm trong tay kẻ này?

Tiết Thiên Thọ và Kỳ Trữ Thiên Tử truyền âm bí mật nghị sự.

Sau đó, ngay dưới Tinh Thiên Kính.

Tiết Thiên Thọ nhìn Lý Duy Nhất:

- Đưa Nham Thời Quan và hai tấm sách ngọc kia cho ta.

Lý Duy Nhất ngầm hiểu ý, lấy Nham Thời Quan từ trong Túi Càn Khôn ra, cùng một tấm sách ngọc của Ma Quốc, một tấm sách ngọc của Thánh Triều, trình lên cho Tiết Thiên Thọ.

Tiết Thiên Thọ lấy hai tấm sách ngọc khác trên người ra, tay cầm bốn tấm, hướng mặt về phía Tinh Thiên Kính, nói:

- Bản tôn còn bốn tấm sách ngọc, lần lượt thuộc về Ma Quốc, Thánh Triều, Sinh Cảnh Thánh Đường, được tìm thấy trên người Nham Thời Quan, là Binh Tôn Sứ Siêu Nhiên của Nham Vương Đạo Quân giao cho hắn. May nhờ có Lý Duy Nhất tương trợ, đội chấp pháp mới có thể tra ra nguyên do của vụ án này.

Khúc U thở dài một tiếng:

- Nham Vương Đạo Quân xong đời rồi!

Nếu bọn họ chỉ đắc tội Thánh Triều, một khi Thánh Triều xuất binh, Ma Quốc khẳng định sẽ gây khó dễ.

Nhưng trong tình huống hiện tại, e là Ma Quốc cũng phải có hành động, thì mới có thể cho bên trong Sinh Cảnh một câu trả lời.

Khúc Dao rất rõ ràng, người giết Trường Sinh Nhân Thánh Triều không phải là Thạch Na Nhĩ, trong ánh mắt tràn ngập sự do dự, truyền âm hỏi:

- Ca! Ngươi nói xem, sau này ta nên xử lý mối quan hệ phức tạp với Lý Duy Nhất như thế nào? Ta tỏ ý tốt với hắn, liệu hắn có nhận tấm lòng của ta không?

Khúc U nghi hoặc nhìn nàng một cái, đáp:

- Thiên chi kiêu tử như Lý Duy Nhất, nếu ngươi thật sự có thể khiến hắn thật sự cảm thấy nợ nhân tình của ngươi, cảm nhận được thiện ý của ngươi, khoan nói là hắn sẽ cố ý giúp chuyện gì, ít nhất sau này hắn nhìn thấy ngươi gặp khó khăn, chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

- Khúc gia đã gắn kết sâu sắc với Thái Tử điện hạ, chắc chắn sẽ là kẻ địch của Vụ Thiên Tử và Ngọc Dao Tử. Nếu thắng, tất nhiên là mọi chuyện êm xuôi. Nhưng nếu thua, lúc diệt tộc, có lẽ ngươi có thể dựa vào mối quan hệ này để sống sót, bảo vệ vài tộc nhân vô tội.

- Sức ảnh hưởng của Lý Duy Nhất ở chỗ Vụ Thiên Tử và Ngọc Dao Tử là rất lớn.

...

Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Phó Tiêu Tôn khoan đã, vãn bối còn một người nữa cần thẩm vấn đôi chút.

Hắn thả Cơ Thượng Hoàn đang trọng thương ra khỏi Túi Càn Khôn, bắt đầu thẩm vấn. Hắn không đi thẳng vào vấn đề, mà hỏi Cơ Thượng Hoàn có săn giết Trường Sinh Nhân hay không, có biết chuyện Binh Tôn Sứ săn giết Trường Sinh Nhân hay không trước.

Hắn không nhờ Tiết Thiên Thọ trực tiếp sưu hồn tầm thức, cách đó không phải là vạn năng, rất nhiều mảnh ký ức chỉ cần chạm vào là vỡ vụn.

Đó là chiêu cuối cùng dùng khi bất đắc dĩ.

Rốt cuộc, Lý Duy Nhất cũng hỏi đến vấn đề then chốt nhất:

- Còn một chuyện nữa, khoảng một tháng trước, ở sa mạc thuộc Hải Châu, các ngươi đang truy bắt người nào?

Cơ Thượng Hoàn rất kinh ngạc, không hiểu tại sao Lý Duy Nhất đột nhiên lại hỏi đến chuyện này.

Có Kỳ Trữ Thiên Tử và Tiết Thiên Thọ ở bên cạnh, hắn không dám giấu giếm:

- Một thị nữ!

Lý Duy Nhất mỉm cười hỏi:

- Một thị nữ mà cần một cường giả cấp Thống Quân như ngươi truy bắt sao?

- Là thị nữ lén chạy ra từ Chu Hậu Cung...

Cơ Thượng Hoàn nghĩ một chút, lại nói:

- Ta cũng không chắc nàng có phải là thị nữ hay không.

- Chu Hậu Cung!

Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc hỏi:

- Một thị nữ có thể chạy trốn từ đại dương dưới lòng đất lên mặt đất sao? Một thị nữ có thể khiến cường giả Trường Sinh cảnh lục trọng như ngươi không đuổi kịp? Cường giả như vậy mà chỉ là một thị nữ sao?

Vào giờ khắc này, Lý Duy Nhất dám bảo đảm, người nhìn chăm chú vào hắn và Tả Khâu Hồng Đình trên Long Tích Sa Chu ngày hôm đó, chính là Tiểu Chúc chạy ra từ Chu Hậu Cung.

Tu vi của Tiểu Chúc nhất định là Bỉ Ngạn cảnh.

Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống, lại hỏi:

- Dám hỏi Cơ Thống Quân, Chu Hậu Cung có nữ tử Nhân tộc cảnh giới Siêu Nhiên nào không?

Cơ Thượng Hoàn nói:

- Điều này sao có thể?

Lý Duy Nhất hỏi tiếp:

- Vậy ngươi kể một chút đi, tại sao ngươi lại truy bắt nàng ta?

Vẻ mặt Cơ Thượng Hoàn do dự:

- Việc này...

Lý Duy Nhất lại nói:

- Rất nhiều bí mật đều là công khai, mọi người trong lòng đều biết rõ, có gì mà phải che giấu?

Cơ Thượng Hoàn chỉ đành nhận mệnh cười khổ:

- Nham Vương Đạo Quân chúng ta phụng lệnh cấp trên tìm kiếm nữ tử có dung mạo xinh đẹp, đưa đến Chu Hậu Cung, cung cấp cho Chu Hậu dùng. Nữ tử đó rời khỏi Chu Hậu Cung, đi thẳng lên mặt đất, ta tự nhiên cho rằng nàng là cống phẩm lén chạy ra ngoài. Nhưng không ngờ, tu vi của nàng không tồi, vậy mà làm cách nào cũng không đuổi kịp, cuối cùng bị nàng trốn thoát!

Lý Duy Nhất đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng, tiếp đó trầm giọng nói:

- Tu vi của nàng vượt xa ngươi, nhưng lại không giết ngươi, có thể thấy tuyệt đối không phải là cống phẩm gì, cũng không căm thù các ngươi, chỉ là thấy phiền vì các ngươi vẫn luôn bám riết không tha.

- Chu Hậu Cung không có nữ tử Nhân tộc cảnh giới Siêu Nhiên, nhưng nàng lại có tu vi ít nhất là cấp bậc Siêu Nhiên, có thể qua mắt cảm nhận của ta, có thể âm thầm bắt Tả Khâu Hồng Đình đi và giết chết võ tu Trường Sinh cảnh của bộ lạc Mộc thị là Sa Vạn Lý. Đáp án chỉ có một... Nàng chính là Chu Hậu.

Tâm trạng Lý Duy Nhất trĩu nặng, nhất thời nghĩ đến rất nhiều điều.

Thứ mà Chu Hậu để mắt tới tuyệt đối không chỉ là dung mạo của Tả Khâu Hồng Đình. Thứ Chu Hậu coi trọng hơn, hẳn là Nguyên Bản Đăng trong mi tâm Linh Giới của nàng và hai con Phượng Sí Nga Hoàng.

Cho dù Tả Khâu Hồng Đình vẫn còn sống, muốn Chu Hậu thả người cũng khó như lên trời.

Hơn nữa bây giờ, tất cả đều chỉ là suy luận của hắn.

Làm thế nào đây?

Tình hình còn gay go và nguy cấp hơn so với những gì hắn dự liệu.

Lý Duy Nhất quả quyết đưa ra quyết định, nhất định phải đấu tranh một lần nữa.

Thế là dưới Tinh Thiên Kính, hắn quỳ một gối xuống, ngẩng đầu nhìn về phía mặt kính, khảng khái dâng trào, lại nước mắt tuôn rơi, nói:

- Chu Hậu ăn thịt người, đoạt nhan sắc người. Ta đã liều hết tất cả những gì mình có, nhưng tu vi thấp kém, khó có thể một mình cứu người.

- Hôm nay, Thánh Ti Lý Duy Nhất của Thiếu Dương Ti xin lệnh cho Tả Khâu Hồng Đình. Xin sư tôn Trang Tiên Sư của Hồng Đình ra tay cứu, xin Quan Chủ Độ Ách Quan giải cứu đệ tử môn hạ, xin đội chấp pháp cứu giúp Trường Sinh Nhân. Trường Sinh tranh độ phục vụ cho tuyên ngôn Bách Cảnh cùng sống cùng chết, quy tắc do các vị Sinh Cảnh Chi Chủ trong thiên hạ định đoạt, xin Sinh Cảnh Chi Chủ thiên hạ bảo vệ quy tắc, bảo vệ tuyên ngôn Bách Cảnh cùng sống cùng chết, đừng để nó biến thành một tờ giấy lộn.

Độ Ách Quan, Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên... dưới Tinh Thiên Kính của các Sinh Cảnh, tất cả võ tu đều tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, cảm nhận được sự lo lắng và cấp bách trong lòng Lý Duy Nhất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters