Đối thoại với Thánh Triều (1)

Đám Trường Sinh Nhân ba thế hệ trẻ, hàng vạn tu giả trong Mộ Phủ Thành, đám đông dưới Tinh Thiên Kính của các Sinh Cảnh, giờ khắc này rốt cuộc cũng hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Bọn họ đã hiểu tại sao Thập Tuyền Nam Long có danh tiếng lẫy lừng nhất thiên hạ hiện nay lại xuất hiện ở Lang Độc Hoang Nguyên, ra tay tàn sát Nham Vương Đạo Quân.

- Sau Quách Cự, Tả Khâu Hồng Đình vậy mà cũng xảy ra chuyện rồi!

- Lý Duy Nhất dịch dung thành Phương Vũ Đình đánh Nham Khuyết Cung là để dụ Cơ Thượng Hoàn và hai người con của Nham Vương kia ra, điều tra chứng cứ, tìm kiếm tung tích Tả Khâu Hồng Đình.

- Thiên tư của Tả Khâu Hồng Đình cao hơn tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ chín nào của Độ Ách Quan, không phải là chân truyền nhưng lại như chân truyền, nàng vậy mà ngã xuống ở Lang Độc Hoang Nguyên.

...

Trên đỉnh núi hoang, khu vực mà Bố Luyện Sư đang đứng.

Ngọc Nhan Chân mỉm cười rạng rỡ:

- Ta vẫn đánh giá thấp vị đứng đầu Trường Sinh Nhân đời thứ chín này! Chắc chắn hắn đã sớm dự liệu được, những gì hắn làm đều là mời cả thiên hạ vào cuộc, giúp hắn giải cứu vị hôn thê. Chỉ với tu vi Trường Sinh cảnh bình thường lại dám chĩa mũi nhọn vào Chu Hậu và Nham Vương, hơn nữa... nhìn vào tình hình hiện tại, cho dù là tồn tại như Chu Hậu và Nham Vương, e là lúc này cũng phải rùng mình sợ hãi!

Tuyết Lan Thường nói:

- Hắn đã quỳ gối hô hào rồi, nếu Trang Tiên Sư và Quan Chủ không có phản hồi gì, đệ tử Độ Ách Quan, các thế lực trực thuộc, những Sinh Cảnh phụ thuộc sẽ có cảm tưởng ra sao? Nham Vương Đạo Quân này đúng là cùng đường mạt lộ rồi, vậy mà lại cùng lúc đắc tội với Lăng Tiêu Cung, Ma Quốc, Thánh Triều, Độ Ách Quan, Đạo Cung, năm thế lực sở hữu Võ Đạo Thiên Tử hoặc Đế Niệm Sư, hơn nữa, còn bị công bố cho cả thiên hạ biết.

Bố Luyện Sư thấy bọn họ dường như đều có vẻ rất thưởng thức Lý Duy Nhất, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia ghen tị, vẻ mặt vẫn nho nhã mỉm cười:

- Lấy sức một người lấn át cả một thế hệ của Ma Quốc, nhân vật như vậy sao có thể là hạng tầm thường?

Ngu Ly là Trạng Nguyên của Ma Quốc một giáp trước cười khẽ một tiếng, nói:

- Hắn có thể làm chấn động thiên hạ, không phải vì hắn tài ba nhường nào, mà là vì người đứng sau hắn muốn làm chấn động thiên hạ. Cho dù đại thế có thực sự thành hình, các lộ đại quân cùng tiến đánh vào lòng đất cũng không phải là vì nguyên do của hắn, mà là vốn dĩ đã có rất nhiều đại nhân vật muốn đánh vào lòng đất. Tuyết Lan Thường, Thánh Triều và Lăng Tiêu Cung là quan hệ hợp tác, đây là thế cục do Tuyết Tộc các ngươi và Lý Duy Nhất cùng nhau bày ra sao? Thánh Triều đang muốn lợi dụng lúc Ma Quốc ta trong ngoài đều gặp họa để nuốt trọn toàn bộ Lang Độc Hoang Nguyên chăng? Tuyết Các Lão mưu tính hay thật đấy!

Những người nổi bật nhất trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám và thứ bảy cũng không hề khinh thường Lý Duy Nhất chỉ vì hắn quỳ xuống, ngược lại nó giống như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ trong lòng bọn họ, sinh ra một vài cảm ngộ mà trước đây chưa từng có.

Lộ rõ tài năng không phải là bản lĩnh.

Đứng trên đỉnh cao, khuấy đảo phong vân, vô địch cùng thế hệ, phong quang vô hạn, nhưng vẫn có thể dùng đầu gối của nam nhi để xin lệnh cho người bên cạnh mình, như vậy mới thực sự khiến người ta phải ghé mắt nhìn.

Nghịch phạt chém cường địch, đó là truyền kỳ.

Nguyên nhân chém cường địch và những câu chuyện đằng sau đó mới có thể thổi hồn vào truyền kỳ ấy.

Sơn môn Độ Ách Quan.

Bên dưới Tinh Thiên Kính sôi trào ầm ầm, cảm xúc của toàn bộ đệ tử Đạo môn đều kích động phẫn nộ.

Thương Lê trầm giọng chất vấn:

- Đại sư huynh, ngươi thấy sao? Bây giờ cả thiên hạ đều biết, Hồng Đình sư tỷ rơi vào tay Chu Hậu, sống chết không rõ. Nếu Độ Ách Quan chúng ta giả câm giả điếc, e là sau này sẽ không còn nhân tài thực sự nào đến bái sư nữa.

Thần Tịch ngập ngừng:

- Việc này...

Nghiêu Âm rút chiến kiếm Pháp khí ra, chĩa thẳng lên trời, hô lớn:

- Nếu đại sư huynh không thể có hành động gì, chư vị hãy cùng ta đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa cầu kiến Quan Chủ, xin ngài ấy lên tiếng với Chu Hậu.

Vẻ mặt Thần Tịch trở nên nghiêm nghị:

- Theo ý ta, nên nói cho tất cả đệ tử trong quan biết trước, lần này không thể cứu Tả Khâu Hồng Đình về, sau này nếu bọn họ gặp nạn, các vị trưởng bối của Độ Ách Quan lại càng không muốn bỏ ra cái giá xứng đáng để cứu. Còn những kẻ tiểu nhân kia, thấy Độ Ách Quan không hề để tâm đến tính mạng của đệ tử thiên tài, đương nhiên cũng sẽ không còn lòng kiêng dè, sau này chúng ta rời quan đều sẽ gặp nguy hiểm vô cùng. Cho nên, nhất định phải làm lớn chuyện, phải để toàn bộ đệ tử cùng nhau đi xin lệnh, dùng một trận chiến đánh ra uy nghiêm của Độ Ách Quan, khiến cả thiên hạ đều phải khiếp sợ.

Nghiêu Âm cao giọng nói, trên người đã toát ra khí chất thủ lĩnh của đại sư tỷ, quyết đoán và dám đưa ra quyết định:

- Đại sư huynh quả không hổ là đại sư huynh, tâm tư kín đáo, Nghiêu Âm khâm phục. Đệ tử Độ Ách Quan ta sẽ quỳ kín dải Cổ Tiên Đoạn, thỉnh cầu Quan Chủ đích thân ra tay chém Chu Hậu.

...

Mộ Phủ Thành.

Đám người Liễu Diệp và Hoắc Chính sau khi nhận được tin tức liền lập tức bắt đầu rải sổ sách trong Nham Khuyết Cung.

Trong vòng mấy canh giờ, giấy trắng bay khắp cả thành.

Từng lá tín phù nhanh chóng truyền đi ba mươi sáu châu của Lang Độc Hoang Nguyên. Nham Khuyết Cung ở các châu thành lớn đều bị công phạt.

Các loại tin tức của Lang Độc Hoang Nguyên nhanh chóng truyền đến Thánh Triều, Ma Quốc, Thương Hải Đạo Cảnh..., các Sinh Cảnh lớn ở phía nam Doanh Châu đều đang bàn tán về chuyện này, chỉ trong một ngày đã chấn động thiên hạ, rất nhiều Siêu Nhiên bị buộc phải xuất quan.

Thường Ngọc Thanh mặc đạo bào màu trắng ánh trăng, đi trên con đường lớn Thiên Nhai rộng rãi ở trục chính đông tây của Mộ Phủ Thành, giơ tay đón lấy một tờ giấy trắng sổ sách, liếc nhìn một cái, lẩm bẩm:

- Đứng sau chuyện này rốt cuộc là âm mưu quỷ kế của Thánh Triều? Hay thực sự chỉ là một tên tiểu bối đang khuấy đảo phong vân, chỉ vì một người?

Bất cứ Siêu Nhên nào cũng khó mà tin nổi, một võ tu Trường Sinh cảnh lại có thể làm náo động lớn đến mức này.

Sắc trời hoàn toàn tối đen, ngàn vạn ngọn đèn trong thành được thắp sáng.

Các lầu son gác tía vẫn đang ca múa hát xướng, trên đường phố tưng bừng náo nhiệt. Cho dù thanh thế có được tạo ra như thế nào đi nữa, chuyện này cũng không có chút liên quan gì đến đa số người.

Lý Duy Nhất từ chối mọi lời thăm viếng, một mình ngồi trên chiếc ghế đá trong tiểu viện nơi liên minh ba nhà đang trú ngụ, ngủ say sưa.

Trong suốt một quãng thời gian dài vừa qua, hắn chưa từng chợp mắt, cả thể xác và tinh thần đều đã kiệt quệ đến cùng cực. Giờ đây, cuối cùng cũng đã làm xong mọi việc mình có thể làm, cơn buồn ngủ liền ập tới như bão táp mưa sa.

Nam Cung Bạch Thái bước vào sân nhỏ, liếc nhìn hắn một cái, tiếp đó ánh mắt chuyển sang An Nhàn Tĩnh đang ngồi bên cạnh hắn, bẩm báo:

- An tiền bối, Tân Giáp Trạng Nguyên của Thánh Triều là Mạc Đoạn Phong đến bái kiến.

- Không có chuyện gì quan trọng thì đừng làm phiền hắn, tinh thần hắn căng thẳng quá rồi, vất vả lắm mới được nghỉ ngơi một chút...

An Nhàn Tĩnh nói, còn chưa dứt lời thì Lý Duy Nhất đã ngồi thẳng dậy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters