Quan sư phụ đến (2)

Theo lý thuyết, quan tài dị giới nên tràn ngập khí tức tử vong mới đúng.

Nhìn thấy hiện tượng khác lạ này, cho dù lấy tu vi của Tả Thiên Thanh cũng vì thế mà rung động, biến mất khỏi tháp, thân hình xuất hiện bên bờ hồ:

- Chỉ khi lực lượng tử vong đạt đến một cấp độ nhất định, mới có thể kéo tất cả năng lượng sinh mệnh trong thiên địa qua. Nếu bản tọa nhớ không nhầm, lần trước xuất hiện tình huống này còn là lúc Bán Tiên Ngọc Đế xuất thế.

Lê Viên Triệt nói:

- Người của Doanh Đông lỡ tay mở quan tài dị giới, thả ra Bán Tiên Ngọc Đế, dẫn đến kiếp loạn ngàn năm ở phía đông Doanh Châu, biến thành vùng đất cấm không ai dám đặt chân tới. Cỗ quan tài dị giới này của ta mà mở ra, không ai biết hậu quả sẽ là gì. Nhưng ta nghĩ, dùng để tiêu diệt Trùng tộc dưới lòng đất hẳn là đủ rồi, hơn nữa, sẽ không nguy hại đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Giọng điệu Tả Thiên Thanh lạnh băng:

- Ngươi dám mở không?

Lê Viên Triệt đối diện với hắn:

- Đây không phải vấn đề có dám hay không! Mà là, nếu lão phu đã nói ra lời này, thì sẽ không để lại đường lui cho mình.

Tả Thiên Thanh nói một câu đầy ẩn ý:

- Lấy tu vi của ngươi, e là không mở được quan tài.

Lê Viên Triệt nói:

- Nội Tướng cho rằng, không có nắm chắc nhất định, lão phu sẽ xuất hiện trước mặt ngươi sao?

Trong chốc lát, luồng khí của cả tòa Thành Chủ Phủ đều ngưng đọng, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.

Đừng nói là Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong, ngay cả Mạc Tu Vô và Cố Yển ở Bỉ Ngạn cảnh cũng cảm thấy áp lực và căng thẳng, dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ là hủy thiên diệt địa, núi thây biển máu khắp thành.

Tất cả mọi người như hóa đá, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Chỉ có không gian bị quan tài dị giới xé rách là đang chậm rãi tự chữa lành.

Lý Duy Nhất không ngờ, lấy tu vi hiện tại của Quan sư phụ vậy mà dám đe dọa một vị Trữ Thiên Tử, muốn ép đối phương thỏa hiệp.

Có thể làm được sao?

Tả Thiên Thanh cuối cùng vẫn không xuất thủ, vô cùng khó tin hỏi:

- Chỉ vì một nữ tử Trường Sinh cảnh?

- Không, là vì đệ tử của lão phu.

Lê Viên Triệt lại nói:

- Nội Tướng, chúng ta không phải kẻ thù, lão phu cũng không đến để đe dọa ai. Mà là không có cỗ quan tài này, chúng ta ngay cả đối thoại công bằng cũng không làm được. Xin sự công bằng, không phải là sai chứ?

- Lý Duy Nhất đã giúp các ngươi tra rõ chân tướng cái chết của Trường Sinh Nhân, cho các ngươi một lý do để xuất binh đến Lang Độc Hoang Nguyên, đây là một món quà lớn, Thánh Triều các ngươi lại hoàn toàn không nhắc tới chuyện này, quá bất công rồi! Thánh Triều cường thế, ai cũng phải thỏa hiệp với các ngươi, nhưng lợi dụng người ta cũng phải có một giới hạn.

- Tất cả lợi ích của Lang Độc Hoang Nguyên đều thuộc về các ngươi, chúng ta chỉ muốn cứu người mà thôi. Chúng ta tất nhiên cũng sẽ góp sức, điều chúng ta theo đuổi là đôi bên cùng có lợi, theo như nhu cầu.

- Vù!

Lê Viên Triệt giơ cánh tay phải lên, một luồng ánh sáng pháp khí trong tay đánh thẳng lên vòm trời, xuyên thủng thiên địa tăm tối.

Bên ngoài Mộ Phủ Thành.

Vài bóng người đứng trên đỉnh ngọn đồi hoang vu nơi có Nham Vương Miếu.

Quán sư phụ cười gian:

- Tả Thiên Thanh quả nhiên bị cỗ quan tài dị giới kia chấn nhiếp rồi! Khốn kiếp, nếu không phải ngàn năm trước lão tửgặp kiếp nạn, chưa chắc đã không sánh bằng hắn.

Nhìn thấy luồng ánh sáng pháp khí của Lê Viên Triệt, Tả Khâu Nhiễm và Ký Xuân Quân âm thầm thở phào một hơi, mỗi người bóp nát một tấm phù lục.

Hai con kỳ trùng cấp Vương là Ẩn Tổ Thương Minh và Phượng Dực Long Sí Điệp phát ra hai tiếng kêu lảnh lót, bay tới từ phía chân trời. Thân hình to lớn của hai con trùng thắp sáng màn đêm, đôi cánh vô cùng rực rỡ.

Trong Thành Chủ Phủ.

Ánh mắt Lê Viên Triệt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Tả Thiên Thanh:

- Có chúng ở đây, đủ để bù đắp tình cảnh lúng túng do thiếu hụt kỳ trùng cấp Vương của Thánh Triều, lấy đó để bảo vệ lãnh thổ, không bị trùng triều gây họa, các ngươi sẽ không còn nỗi lo về sau nữa. Đây mới là hợp tác!

Chiếc xe do Thệ Linh hồn thú kéo chạy ra khỏi cửa lớn màu đỏ chu sa của Thành Chủ Phủ, đi về phía tây.

Rèm cửa xe cuộn lên, có thể phóng tầm mắt nhìn ra ánh sáng rực rỡ muôn màu do hai con kỳ trùng cấp Vương tỏa ra trên bầu trời phía tây.

Tu giả của các thế lực lớn trong thành di chuyển tấp nập, Trường Sinh Nhân của các Sinh Cảnh lớn đều được cường giả thế hệ trước dẫn dắt rời đi ngay trong đêm, đều biết sắp có chuyện lớn xảy ra.

Quan tài dị giới đúc bằng thần mộc được đặt cố định trong xe, đen kịt như mực, không còn khí tức đáng sợ như lúc trước nữa. Ngay cả vết kiếm do Tả Khâu Lan San chém ra cũng đã tự chữa lành.

Lý Duy Nhất ngồi một mình bên phải quan tài dị giới:

- Quan sư phụ, cỗ quan tài này mở ra, thật sự có kiếp nạn ngập trời sao?

Lê Viên Triệt ngồi đối diện, mặc thâm y vạt thẳng, hai thái dương điểm sương, mỉm cười:

- Ai biết được? Có lẽ là cơ duyên phi thường, chẳng qua không ai dám đánh cược thôi! Duy Nhất, thủ đoạn đe dọa như vậy, cốt lõi là ở việc đối phương tin rằng ngươi thực sự có quyết tâm mở quan tài cá chết lưới rách. Dùng lần thứ hai, uy lực sẽ giảm mạnh. Dùng nhiều lần thì sẽ không còn linh nghiệm nữa.

- Lần này có thể đàm phán thành công, là vì chúng ta đã ra sức đủ nhiều, lại không đòi hỏi bất kỳ lợi ích nào, bọn họ đã chiếm được món hời lớn lao.

Lý Duy Nhất trầm mặc, hồi lâu sau mới lên tiếng:

- Quan sư phụ, lần này đều là do ta, khiến Cửu Lê Tộc phải lộ ra át chủ bài. Sau đêm nay, cả thiên hạ đều sẽ biết đến sự đáng sợ của quan tài dị giới và nội tình của Cửu Lê Tộc, đối với tương lai sẽ có rất nhiều ảnh hưởng không xác định.

- Chẳng phải ngươi cũng là vì Hồng Đình sao?

Tả Khâu Lan San lại nói:

- Ngươi có thể vì Hồng Đình mà dốc hết tất cả, đây mới là điểm làm mọi người cảm động. Ngươi xứng đáng để chúng ta bỏ ra, chúng ta tự nhiên sẽ dốc toàn lực. Nếu ngươi chỉ bo bo giữ mình, ích kỷ tự lợi, chúng ta tự nhiên cũng chỉ làm việc chừng mực. Khí tràng và sức hút của một người, là có thể lây nhiễm cho tất cả mọi người xung quanh.

Lý Duy Nhất động ý niệm, tò mò hỏi:

- Tại sao trước khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, Quan sư phụ tựa hồ đã dự liệu được, ta có thể sẽ gặp phải khó khăn?

Vẻ mặt Lê Viên Triệt nghiêm túc:

- tây nam Bách Cảnh Sinh Vực rung chuyển, Thệ Linh, Lăng Tiêu Cung, Thánh Đường Sinh Cảnh, Ma Quốc, Thánh Thiên Tử, Tiêu Soái... không biết bao nhiêu nhân vật lớn và thế lực lớn bị cuốn vào trong đó, mà một trong những quân cờ then chốt của trận bạo loạn này chính là sách ngọc Mệnh Tuyền.

- Ngươi mang theo sách ngọc Mệnh Tuyền tham gia Trường Sinh tranh độ, chính là đã bước vào ván cờ chết.

- Ngươi lấy tu vi Trường Sinh cảnh tiến vào ván cờ chết, tham gia vào cuộc tranh đấu vượt xa cảnh giới tu vi của bản thân, tất nhiên sẽ phải đối mặt với rất nhiều sự bất lực. Nếu Đại cung chủ cùng ngươi đồng sinh cộng tử, đồng tiến đồng thoái thì còn được, nếu nàng không làm được điều này, ngươi sẽ gặp nguy hiểm!

Dòng suy nghĩ của Lý Duy Nhất trở về thời điểm trước Trường Sinh tranh độ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters