Quan sư phụ đến (1)

Trong mắt Mạc Tu Vô giảm bớt hàn ý:

- Lý Duy Nhất, muốn tấn công Nham Vương Đạo Quân thì chắc chắn phải giải quyết cục diện phức tạp của Lang Độc Hoang Nguyên, phải chuẩn bị sẵn sàng khai chiến với Trùng tộc dưới lòng đất, cũng phải đề phòng Ma Quốc. Ngươi đại diện cho ai?

Lý Duy Nhất nghe đã hiểu, Thánh Triều đã chuẩn bị tấn công Nham Vương Đạo Quân, nhưng lại không chỉ là tấn công Nham Vương Đạo Quân. Bọn họ còn muốn một mẻ bắt gọn ba mươi sáu châu Lang Độc Hoang Nguyên, dọn sạch mầm tai họa Trùng tộc dưới lòng đất.

Bọn họ muốn cố gắng giảm thiểu thương vong, nên bắt buộc phải có người đứng ra đi tiên phong, không nghi ngờ gì là đang nhắm vào Vụ Thiên Tử, hoặc Đại cung chủ.

Quốc chiến như vậy, xưa nay chưa từng có tình người đáng nói, tất cả đều là lợi ích và được mất trần trụi.

Thánh Triều đang muốn lấy hết tất cả chỗ tốt, còn chuyện nguy hiểm nhất thì để người khác gánh vác. Từ đó, tối đa hóa lợi ích.

Lý Duy Nhất hiểu rõ Thiền Hải Quan Vụ tuyệt đối không thể lộ diện.

Chỉ khi nàng ẩn nấp, kẻ thù mới không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tất cả mọi người của Lăng Tiêu Cung, bao gồm Lý Duy Nhất mới có thể bộc lộ tài năng ngoài sáng.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ là một tiểu bối Trường Sinh cảnh, chỉ có thể đại diện cho chính ta.

Cố Yển cười một tiếng:

- Muốn cứu người, nhưng lại không dốc toàn lực, Lý Duy Nhất, ngươi quá đạo đức giả rồi! Nếu ngươi lấy sách ngọc Mệnh Tuyền làm tiền cược, Đại cung chủ ít nhiều cũng sẽ thỏa hiệp.

Lý Duy Nhất nói:

- Thánh Triều rõ ràng muốn lấy mỏ Huyết Tinh, muốn đoạt lấy ba mươi sáu châu Lang Độc Hoang Nguyên, muốn bày binh ở biên giới Ma Quốc từ trước, tĩnh tọa chờ Ma Quốc nội loạn mà thừa cơ... mở mang bờ cõi.

Lý Duy Nhất không tiếp tục nói nữa, hắn rất muốn nói: Cho dù Đại cung chủ không tham gia chiến đấu, các ngươi cũng chắc chắn sẽ tấn công Lang Độc Hoang Nguyên, hiện tại lại ép một tiểu bối như ta đi gây áp lực với Đại cung chủ.

Nhưng hiện tại sau lưng hắn quả thực không có ai, không có bất kỳ một trưởng bối nào đứng ra giúp hắn, một võ tu Trường Sinh cảnh tầm thường lấy tư cách gì nói ra những lời như vậy?

Mạc Tu Vô và Cố Yển đều âm thầm chấn kinh.

Thánh Triều sở dĩ quyết định tấn công Lang Độc Hoang Nguyên, quả thực là có yếu tố lo lắng nội loạn của Ma Quốc ở trong đó. Tiểu bối Lý Duy Nhất này vậy mà có thể nhìn thấu điểm này.

Giọng điệu Mạc Tu Vô khinh miệt, thản nhiên nói:

- Lý Duy Nhất, trong tay ngươi không có đủ tiền cược thì làm sao cứu người? Thánh Triều quả thực có suy nghĩ dùng binh với Lang Độc Hoang Nguyên, nhưng nếu bên phía ngươi không có bất kỳ sự hỗ trợ đắc lực nào, chúng ta chỉ có thể làm theo thứ tự, đẩy mạnh theo nhịp điệu của chúng ta.

Lời của hắn rõ ràng là đang nói cho Lý Duy Nhất biết.

Chỉ cần bên phía Lý Duy Nhất có sự hỗ trợ đủ mạnh mẽ, trận chiến này liền có thể lấy nhịp điệu cứu người để thúc đẩy.

Lý Duy Nhất biết rất rõ, thứ đối phương muốn căn bản không phải là những sách ngọc lãnh thổ trên người hắn, mớ tiền cược đó không đủ. Hơn nữa, Thánh Triều đã quyết định dùng quân sự để đoạt lấy, sách ngọc không còn giá trị gì nữa.

Mỉa mai thay, cái cớ để Thánh Triều vòng qua lời tuyên thệ Bách Cảnh cùng sống chết mà dùng binh, lại là Lý Duy Nhất giúp bọn họ tìm ra.

Đây là tiền cược lớn nhất của Lý Duy Nhất, đáng tiếc là Thánh Triều tuyệt đối sẽ không nhận.

Lý Duy Nhất rất muốn hỏi Trang Sư Nghiêm và Độ Ách Quan đã đưa ra lựa chọn như thế nào, nhưng cuối cùng hóa thành trầm mặc, có chút nản lòng thoái chí. Hắn không muốn nói thêm, chuẩn bị một mình đi đại dương dưới lòng đất. Cầu xin mọi người, cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình.

Tấn công thì có Muộn Hồ Lô. Rút lui thì có Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng trả một cái giá khổng lồ!

- Ai nói hắn không có tiền cược? Lão phu chính là tiền cược của hắn.

Giọng nói mờ ảo của Lê Viên Triệt từ trong màn đêm truyền đến.

- Vù!

Mây mù màu máu âm hàn tràn vào Thành Chủ Phủ, cuồn cuộn dâng trào từ trên mặt hồ.

Cửu Hoàng Phiên xé rách không gian.

Chín bộ xương khô khổng lồ miệng ngậm dải lụa trắng, kinh văn thần bí ngưng tụ ra một con đường văn tự trong không gian, nối thẳng tới trước mặt Mạc Tu Vô và Cố Yển.

Trên hòn đảo giữa hồ, bầy chim giật mình bay lên.

Một tay Lê Viên Triệt cầm Cửu Hoàng Phiên, một tay nâng một cỗ quan tài dị giới, chân đạp lên một con đường kinh văn thần bí, từ trong mây mù màu máu bước ra, trên mặt mang nụ cười, từ xa nói:

- Duy Nhất, ngươi quên lời Quan sư phụ từng nói khi rời khỏi Lê Châu rồi sao? Ba năm tranh độ, nếu gặp khó khăn hãy về Lê Châu tìm ta.

Cảm xúc trong lòng Lý Duy Nhất dâng trào, một dòng nước ấm cảm động tự nhiên sinh ra, hai mắt bất giác trở nên ươn ướt:

- Quan sư phụ! Linh Vị sư phụ…

Linh Vị sư phụ Tả Khâu Lan San có quỷ thể nửa thực nửa hư, mặc đạo bào, buộc tóc, kiêu ngạo đứng trên quan tài dị giới.

Mạc Tu Vô và Cố Yển đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên đứng bật dậy.

Lê Viên Triệt dừng ở trung tâm hồ nước, nhìn quanh bốn phía:

- Hai người các ngươi chưa có tư cách đối thoại với lão phu, Nội Tướng, còn chưa hiện thân sao?

Ở tầng cao nhất của một tòa tháp bảy tầng cách bờ hồ năm mươi trượng, Tả Thiên Thanh lộ ra một nửa thân thể, ánh mắt nhìn chăm chú vào bóng người cầm Cửu Hoàng Phiên ở giữa hồ phía xa:

- Lê Viên Triệt, nếu ngươi còn ở đỉnh phong, tự nhiên có tư cách lên bàn nói chuyện, nhưng hiện tại, ngươi lấy cái gì để đàm phán điều kiện với Thánh Triều? Bản tọa đang đợi Vụ Thiên Tử!

Lê Viên Triệt từng là Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, Tả Thiên Thanh tự nhiên có tiếp xúc với hắn.

Tu vi chiến lực của Lê Viên Triệt quả thực kém xa năm xưa, nhưng đối mặt với nhân vật cấp Trữ Thiên Tử, vẫn thản nhiên ung dung:

- Nội Tướng hẳn là phải hiểu, giá trị chân chính của một người không nằm ở việc hắn có thể làm thành chuyện tốt lớn đến đâu, mà nằm ở việc hắn có thể tạo ra lực phá hoại lớn nhường nào. Ta có quan tài dị giới này trong tay, cho dù là với Thánh Thiên Tử cũng có thể nói chuyện một bữa.

Tả Khâu Lan San đứng trên đỉnh quan tài dị giới, lòng bàn chân giậm xuống mười hai lần theo nhịp, hình thành mười hai luồng gợn sóng chấn kình truyền vào trong quan tài.

Âm thanh thân thể xê dịch đầy khủng bố vang lên từ trong quan tài.

Chỉ là thân thể xê dịch, tầng hư không song song với thân quan tài liền xuất hiện từng vết nứt không gian, lan tràn ra toàn bộ Thành Chủ Phủ, ngay cả trận pháp phòng ngự cũng không cản nổi, bị xé toạc ra.

Sắc mặt đám người Mạc Tu Vô, Cố Yển, Mạc Đoạn Phong đồng loạt biến đổi, nín thở ngưng thần, tâm thần bất định, không dám tưởng tượng trong quan tài có Thệ Linh đáng sợ đến cỡ nào.

Lý Duy Nhất nhận ra cỗ quan tài trong tay Lê Viên Triệt, chính là cỗ quan tài dị giới đến từ Côn Luân mà lúc mới tới thế giới này, Ẩn Quân muốn mở ra.

Quan tài có chất liệu thần mộc.

Sau đó, Ẩn Quân đã niêm phong nó vào Tổ Sơn, không dám động vào.

- Vù!

Tả Khâu Lan San vung kiếm chém xuống dưới, rạch một vết sâu trên nắp quan tài.

Tức thì, thảm thực vật xung quanh hồ lớn, bao gồm cả từng cây tinh dược ngàn năm, sinh trưởng điên cuồng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tỏa ra ánh sáng rực rỡ muôn màu, khí tức sinh mệnh bừng bừng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters