Thường Ngư Lộc không thèm so đo sự mạo phạm trong lời nói của hắn, giờ phút này, trong lòng nàng nghĩ đến trận chiến ở Thành Lăng Tiêu, Thiền Hải Quan Vụ dựa vào một pháp tu luyện thân thể, bộc phát ra chiến lực cấp Võ Đạo Thiên Tử. Nàng âm thầm suy đoán, đó chính là đệ lục giai của Kim Thánh Cốt Thiên.
Pháp tu luyện thân thể này độc lập bên ngoài Bỉ Ngạn Thiên Đan, nhưng lại có thể điều động kinh văn trong Bỉ Ngạn Thiên Đan khắc dấu lên đó.
Phỏng chừng pháp tắc cũng giống như vậy.
Cần biết rằng, tu vi của Thường Ngư Lộc đã đạt tới cực hạn của Bỉ Ngạn cảnh, giống như một hồ bơi đã chứa đầy nước, không thể nào gia tăng được nữa.
Nay, điều động một phần kinh văn và pháp tắc ra ngoài, khắc dấu vào kim cốt, tương đương với việc có thêm một hồ chứa nước khác, tu vi chiến lực có thể tiếp tục tinh tiến theo một hướng khác.
Năm trăm năm rồi, tu vi cuối cùng cũng có thể tiếp tục tiến lên. Nếu tu luyện đệ lục giai thành công, có lẽ nàng có thể dựa vào thân thể cường đại, cưỡng ép đột phá Khôn Nguyên cảnh.
Tâm hồ Thường Ngư Lộc một trận xao động, nhìn về phía ánh sáng mờ mờ buổi sáng ngoài cửa, thần thái trong đôi mắt lấp lánh, sáng hơn bình thường gấp mấy lần.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Điều kiện thứ ba của nương nương là gì?
- Tương lai nói sau, Lý Duy Nhất nhà ngươi tốt xấu gì cũng là đệ nhất Địa Bảng, chắc sẽ không quỵt nợ đâu nhỉ.
Trên người Thường Ngư Lộc lóe sáng, khôi phục lại dáng vẻ của Thường Ngọc Thanh, đạo uẩn trên người lấn át vẻ nhu mị, bước ra ngoài cửa:
- Bao lâu nữa xuống lòng đất, do chính ngươi quyết định.
- Phải nhanh chóng không được chậm trễ, trưa hôm nay, tại phế tích Nham Vương Miếu, cung nghênh pháp giá của nương nương.
Lý Duy Nhất nhìn theo bóng lưng của Thường Ngư Lộc, thầm thở phào. So chiêu với vị Ma Phi nương nương yêu mị làm loạn tinh thần này là khiêu chiến với thể xác và tinh thần.
Chỉ dựa vào sự uy hiếp của Thiền Hải Quan Vụ, sự đe dọa tiềm tàng của Ngu Đạo Chân và lợi ích dụ dỗ của Kim Thánh Cốt Thiên, vẫn còn có chút không đủ.
- Chúng ta trốn trong Không Gian Huyết Nê đi cùng ngươi.
Tả Khâu Lan San nghe Lý Duy Nhất nói xong, liền lên tiếng, rõ ràng là không yên tâm về Thường Ngư Lộc.
Lý Duy Nhất xua tay:
- Linh Vị sư phụ và Quan sư phụ, hai vị vẫn phải ở lại mặt đất, có hai việc không có hai vị là không được.
- Thứ nhất, nói cho Nội Tướng Thánh Triều biết hành động của chúng ta. Lấy tâm trí của hắn, tự nhiên sẽ hiểu rõ đây là cách tốt nhất để công phá Trùng tộc dưới lòng đất mà tổn thất của bản thân là nhỏ nhất, nhất định sẽ phối hợp trong ngoài với chúng ta.
- Có điều, không thể nói với Thánh Triều rằng người đồng hành với ta là Ma Phi Thường Ngư Lộc, cứ nói là... một vị cường giả do Vụ Thiên Tử mời tới, đây là thành ý lớn nhất của Lăng Tiêu Cung.
- Yêu cầu của chúng ta vẫn là cứu người. Có điều, lần này phải mời Thánh Triều phối hợp với chúng ta, tiến công lòng đất theo nhịp điệu của chúng ta.
Lý Duy Nhất cần có thời gian.
Càng nhanh càng tốt.
Lê Viên Triệt khẽ gật đầu:
- Điều Thánh Triều lo lắng nhất là đám sinh linh như Chu Hậu, Diêm Quân, Nham Vương chạy thoát, hậu hoạn vô cùng. Phía bên bọn họ hẳn là cũng sẽ có một đội ngũ tập hợp từ Siêu Nhiên tiến vào lòng đất trước, nhằm đánh du kích, tốc chiến tốc thắng. Nếu các ngươi có thể kiềm chế Chu Hậu, bọn họ liền có thể rảnh tay thu thập Diêm Quân và Nham Vương trước.
- Chính là đạo lý này.
Lý Duy Nhất nói:
- Thứ hai, chỉ có quan tài dị giới thần mộc mới có thể tiến thêm một bước uy hiếp vị Ma Phi nương nương kia. Cho nên, Quan sư phụ không thể đi lòng đất, ngài ở trên mặt đất mới có thể kiềm chế tốt hơn.
Không đợi Lê Viên Triệt và Tả Khâu Lan San lên tiếng, hắn lại nói:
- Nếu ta không thể từ lòng đất đi ra, hãy nói cho Thiền Hải Quan Vụ, đi Thang Cốc Hải đón ta.
Lê Viên Triệt và Tả Khâu Lan San bừng tỉnh, thảo nào hắn dám đi cùng Thường Ngư Lộc.
Thiền Hải Quan Vụ quả thực không thể rời xa Lý Duy Nhất quá, nhưng Lý Duy Nhất thường xuyên một mình đi Thang Cốc Hải và Hồn Hải tu luyện. Có thể thấy, sự xa cách trong thời gian ngắn sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.
Lấy tu vi Đế Niệm Sư của Thiền Hải Quan Vụ, hoàn toàn có thể ra khơi từ Huyết Hải Quan Ô, vượt trùng dương.
- Vùng biển vô bờ, ẩn chứa cự yêu và cổ sát, lấy tu vi Trường Sinh cảnh của ngươi thì vô cùng hung hiểm. Nếu chưa tới đường cùng, đừng đi con đường này.
Lê Viên Triệt lấy Cửu Hoàng Phiên ra, đưa cho Lý Duy Nhất:
- Cửu Hoàng Phiên có thể mở ra con đường không gian, có thể che giấu khí tức, có thể uy hiếp quỷ quái, hãy mang theo nó. Ngoài ra, đây là Hoán Linh Phù của Trang Sư Nghiêm! Sau khi tìm thấy Hồng Đình hãy bóp nát nó, Trang Sư Nghiêm sẽ có thể cảm ứng được vị trí của các ngươi, sau đó dẫn dắt cường giả của Độ Ách Quan tới tiếp ứng.
Lý Duy Nhất nhận lấy lá bùa ngọc mỏng manh chỉ dài một tấc, mừng rỡ ngạc nhiên hỏi:
- Trang Tiên Sư thực sự đến sao?
Tả Khâu Lan San nói:
- Hắn rất tức giận, nói bức thư ngươi viết mắng hắn xối xả, nào là hèn nhát, ngoài trong không đồng nhất, giả nhân giả nghĩa, đạo đức giả và vô tình. Nếu hắn không đến, ngươi nhất định sẽ rêu rao khắp thiên hạ như vậy, hủy hoại danh tiếng của hắn.
Rất rõ ràng, bọn họ có thể chạy tới nhanh như vậy, là nhờ mượn Không Gian Truyền Tống Trận của Tiêu Linh Quân.
Lý Duy Nhất kêu oan:
- Trang Tiên Sư là tiền bối mấy ngàn tuổi rồi, sao có thể nói hươu nói vượn? Dù muốn phàn nàn cũng không thể ngậm máu phun người như vậy.
Lê Viên Triệt cười nói:
- Đừng nghe nàng nói bậy, bất luận về công hay tư, Trang Sư Nghiêm đều phải tới, bức thư kia của ngươi đã giúp hắn. Nhưng đúng như lời Thường Ngư Lộc nói, Trang Sư Nghiêm và cao thủ của Độ Ách Quan thứ nhất là rất xa lạ với tình huống dưới lòng đất, rất khó tìm được sào huyệt của Chu Hậu. Thứ hai, cũng là vì sự an nguy của Hồng Đình, bọn họ lo lắng Chu Hậu nghe được tiếng gió bỏ trốn, ẩn náu, cho nên tạm thời không lộ diện.
- Duy Nhất, chúng ta sẽ hành động theo kế sách của ngươi, chia nhau hành động.
Lê Viên Triệt và Tả Khâu Lan San đánh xe trở về Thành Chủ Phủ.
Trên xe, hai người thì thầm:
- Tố chất lãnh tụ trên người hắn ngày càng mạnh mẽ, đối thoại với Siêu Nhiên cũng không chút e dè, rất có chính kiến của mình, tuyệt đối không chịu nghe theo sự an bài của người khác.
- Chiến Hạm Thanh Đồng có thể đi đến Doanh Châu bất cứ lúc nào, dự đoán cũng chỉ trong một, hai năm tới, hắn có thể nhanh chóng trưởng thành cũng là chuyện tốt. Nội tâm cường đại mới là mạnh thật.
...
Mặt trời từ từ nhô lên, bầu trời phía trên Mộ Phủ Thành trong vắt không một gợn mây.
Trong trang viên, Lý Duy Nhất chào tạm biệt An Nhàn Tĩnh.
Hai người hiểu rõ, lần ly biệt này, có lẽ qua rất nhiều năm khó gặp lại nhau. Thậm chí là không thể gặp lại.
Doanh Châu quá bao la, trời cao đất rộng. Nàng muốn đi dạo chơi Trung Thổ, viếng thăm các chùa miếu trong thiên hạ, tìm kiếm sự siêu thoát về mặt cảnh giới. Nàng cũng muốn tìm kiếm nơi sinh ra tổ đạo trong truyền thuyết của Đạo Nhân, Bắc Hải và Nam Sơn.